ông yên, cảm giác bị dày vò giống như đang nằm trong chảo dầu nóng vậy.
Lâm Lang thầm nghĩ, thực là không suy nghĩ trước khi nói rồi, ở trên làn da bấm mấy vết đỏ như vậy mà có thể nói là không có khí lực sao? Không biết Diệp đại tiểu thư nàng được làm từ cái gì đây? Từ giấy chắc?
Triệu Tễ nghe xong, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Diệp Cẩn Huyên một cái, cũng không tiếp tục truy cứu nữa, nhưng hình ảnh Diệp Cẩn Huyên hiền lương rộng lượng trong lòng hắn đã bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.
Hắn quay sang Lâm Lang nói: “Nhị tiểu thư cứ về phủ trước đi! Trẫm sẽ lập tức phái ngự y qua đó.” Sau đó, hắn liền kêu An công công tới, dẫn Lâm Lang xuất cung.
Diệp Cẩn Huyên nghe thấy Triệu Tễ kêu người đưa Lâm Lang xuất cung, thì biết rõ chuyện này đã được cho qua rồi, hòn đá ở trong lòng cuối cùng cũng được thả xuống. Trong nháy mắt, lại như con chim công xòe đuôi nhìn về phía Lâm Lang, trong ánh mắt không hề che giấu hài lòng cùng đắc ý, dường như đang ám chỉ …… Xem đi, Hoàng thượng vẫn là bênh vực ta đấy!
Lâm Lang không thèm để ý, hành lễ một chút, liền theo An công công cáo lui đi ra ngoài.
An công công đưa Lâm Lang ra đến ngoài cửa cung, nàng liền nhìn thấy ngay Tiểu Bạch toàn thân sáng chói mắt, tay đang cầm roi ngựa, đứng ở bên cạnh chiếc xe đính đầy châu ngọc lóng lánh. Màn che trên xe ngựa tựa như mây bay nhẹ nhàng theo gió phiêu lãng. Ba con tuấn mã màu đen giống như ba võ sĩ hùng dũng, hộ vệ ở trước xe ngựa.
Tiểu Bạch thấy Lâm Lang tiến ra ngoài, vội vàng chạy tới đón, đối với Lâm Lang hành lễ một cái: “Thành chủ phân phó Tiểu Bạch tới đón phu nhân.”
Lâm Lang cũng không muốn ngồi trên xe ngựa của Hoàng cung, liền quay lại nói với An công công: “Thành chủ phái người tới đón Lâm Lang rồi, không làm phiền công công nữa.”
An công công vừa nhìn thấy ký hiệu của Vãng sinh Thành trên chiếc xe ngựa kia thì hai chân đã mềm ra như bún. Thấy Lâm Lang cự tuyệt đi xe ngựa của Hoàng cung thì ngay lập tức đồng ý, vội vàng cáo từ, xoay người vào bên trong chạy mất hút.
Chương 20: Chương 20
Lâm Lang lên xe ngựa, một đường trở về Thượng thư Phủ. Xe ngựa dừng lại ở trước cửa lớn, Tiểu Bạch nhìn thủ vệ giữ cửa cung kính đón nàng vào bên trong phủ rồi mới rời đi.
Sau khi thủ vệ giữ cửa đón Lâm Lang đi vào, lại nhất định đòi đi theo nàng. Lâm Lang khéo léo từ chối hai lần nhưng không có tác dụng gì, đành phải để mặc cho hắn đi theo. Đi được một lúc, nàng liền phát hiện ra có gì đó không ổn, ánh mắt của tất cả các nha hoàn dọc theo đường đi đều rất kỳ quái, có chút khó hiểu cùng hoang mang.
Nàng nhìn lại tên thủ vệ giữ cửa này, cho dù là đi phía sau cách nàng một đoạn, nhưng bộ dạng lại nơm nớp lo sợ, chân tay thì run lẩy bẩy, chẳng khác nào giống như đang bị nàng ức hiếp. Lâm Lang nghi ngờ hỏi: “Ngươi đang sợ cái gì?”
Vừa mới nói được câu này, hắn đã “ầm” một tiếng quỳ sụp xuống mặt đất: “Không, không, không. . . . . . có!”
Lần này thì ánh mắt của mọi người đồng loạt tập trung nhìn hết về phía nàng, Lâm Lang chỉ hận không thể chui xuống đất ngay lập tức. Nàng cũng không còn tâm tình để dò hỏi thêm cái gì nữa, vội vàng trấn an tên thủ vệ mấy câu, sau đó đi vòng qua tường viện tới cửa sau. Đang định tiến vào con đường yên tĩnh quen thuộc mọc đầy cỏ dại đi về Bách Thảo viên thì nàng bỗng dưng sửng sốt, đứng sững tại chỗ.
Con đường này ngày thường ngay cả một bóng quỷ cũng không thấy, nay lại có một dòng người đông đúc đi qua đi lại hối hả, tấp nập —— nàng dụi mắt cẩn thận nhìn lại lần nữa, rốt cuộc xác định những người này không phải là đang động kinh tập thể mà là đang sửa đường.
Lâm Lang đi sâu vào một chút, quả nhiên thấy cỏ dại hai bên đường đã được dọn sạch sẽ, thay vào đó là các loại hoa cỏ đẹp đẽ hiếm có. Nàng có chút buồn bực, chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc lên từ phía tây sao, cái nơi tồi tàn đã mấy trăm năm không ai thèm đoái hoài tới này mà nay lại được huy động nhân lực tới tu sửa ầm ĩ, không biết là đang có chuyện gì đây?
Lâm Lang hỏi người trồng hoa xem hắn có biết chuyện gì xảy ra hay không, nhưng hắn nói, người trong phủ thuê bọn hắn tới đây dọn dẹp làm vườn, bọn hắn chỉ biết hoàn thành công việc mà thôi.
Nàng càng tiến sâu vào bên trong thì càng thấy có nhiều người hơn, vừa bước chân vào Bách Thảo viên, thì khung cảnh các thợ thủ công đang xây dựng rầm rộ đập ngay vào mắt. Cỏ dại trong sân cũng không còn một cọng, vài túp lều nhỏ ở phía trước đã được dựng móng nhà, còn có rất nhiều ván gỗ thông, gỗ sam thượng hạng được vận chuyển vào trong, xem ra là muốn xây dựng phòng ở rồi!
Thiển Ngữ đang đỡ Lăng phu nhân ngồi phơi nắng ở túp lều cách đó không xa, vẻ mặt không giấu nổi tâm tình vui sướng, thấy nàng đi tới, Thiển Ngữ kích động vội vàng ngoắc ngoắc tay: “Tiểu thư! Ở bên này.”
Lâm Lang đi đến bên cạnh Lăng phu nhân, vẻ mặt nghi hoặc hỏi bà: “Nương, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Lăng phu nhân mặt không đổi sắc, khẽ cau mày, giọng nói bình thản: “Lâm Lang, trưa hôm nay phụ thân của con tới đây, nói Bách Thảo viên của chúng ta quá tồi tàn rồi, là do lỗi của ông ấy đã không quan tâm tới cuộc sống của chúng ta