i lấp lánh, nhưng mà nụ cười cũng là mang theo khí lạnh, một thân Tử Y ở trong sân không gió từ từ phiêu diêu, nàng từng bước từng bước đi rất chậm, rõ ràng là mặt đẹp như hoa , Chu tẩu tử nhìn vào trong mắt, lại giống như Sứ giả gọi hồn từ địa ngục bước ra .
Chu tẩu tử nhìn ý cười trong mắt nàng, chỉ cảm thấy theo bước chân nàng đến gần, giống như bị vây trong địa ngục âm hàn u tối, cả người Chu tẩu tử run lẩy bẩy không ngừng lắc đầu, hoảng sợ trợn to hai mắt.
Tử Y đi tới bên cạnh Chu tẩu tử, cười cười đưa tay nâng chiếc đũa hướng phần da thịt trên mặt Chu tẩu tử chạm vào, Chu tẩu tử lúc này giống như phục hồi tinh thần lại, kêu khẽ một tiếng: “Không cần. . . . . . Ta nói, ta nói. . . . . .” Sau đó tê liệt ngã xuống trên mặt đất.
Tử Y nghe vậy, thu tay lại , quay đầu hướng Lâm Lang nói: “Tiểu thư, nàng nguyện ý khai ra !”
” Được !” Lâm Lang nói: ” Cho nàng thêm một cơ hội !”
“Ta nói, ta nói. . . . . . Ta nói. . . . . .” Chu tẩu tử luôn miệng nói ta nói, ánh mắt cũng là lập lòe bất định, nhất thời chỉ nói hai chữ “Ta nói”.
Thnah Y thấy nàng luôn mồm “Ta nói” , một hồi lâu mà không thốt ra nửa chữ nào khác, nhướng mày, tức giận tiến lên quát lớn: ” Còn không mau nói !”
Chu tẩu tử bị tiếng quát Thanh Y làm hù dọa, lại hợp với nói hai chữ “Ta nói” , thở hổn hển mở miệng nói: “Nô tỳ. . . . . . Nô tỳ cũng không biết hút máu cổ là gì, đây là một vị Du Phương đại sư cho nô tỳ, hắn nói, hắn nói, hắn nói cho nô tỳ đây là một loại gia vị. . . . . . Sau này nô tỳ nấu ăn, chỉ cần đem nó nhỏ hai giọt vào thức ăn, mùi vị thức ăn sẽ cải thiện đậm đà hơn. . . . . . Nô tỳ chỉ nghĩ , nếu như mùi vị thức ăn thơm ngon tinh xảo, chủ tử nhất định sẽ đối với nô tỳ hài lòng khen thưởng nhiều hơn. . . . . . Nô tỳ thật lòng muốn làm hạ nhân cho Ngọc Lâm uyển, cho nên mới nghe lời vị đại sư đó. . . . . . Nô tỳ. . . . . . Nô tỳ. . . . . . Xin tiểu thư minh xét, nô tỳ hoàn toàn không biết hút máu cổ !”
Lâm Lang mặt vẫn không vì lời nói biện bạch của Chu tẩu tử mà dao động : “Vậy sao ngươi chỉ bỏ vào bên trong gà ram đường phèn mà không phải là tất cả ?”
“Chuyện này. . . . . . Chuyện này. . . . . .bởi vì Du Phương đại sư chỉ để lại cho nô tỳ một bình nhỏ, nô tỳ sợ không đủ dùng, mà gà ram đường phèn là món sở trường của nô tỳ, vừa vặn phu nhân thích ăn, cho nên nô tỳ nghĩ chỉ cần có một món ăn có thể để cho phu nhân đặc biệt thích . . . . .. Là đủ rồi. . . . . Cho nên mới. . . . ”
Không đợi nàng nói xong, Thanh Y chợt vỗ tay cười nói: “Chu tẩu tử à, ngươi thật không hỗ là lão nhân lâu năm ở trong Diệp phủ, tùy tiện bịa đặt một câu chuyện mà cứ như thật vậy !”
Lý do buồn cười của Chu tẩu tử, định lừa gạt ai đó ? Nàng ngay từ đầu đến Ngọc Lâm uyển nhìn thấy Chu tẩu tử có hơi quen mặt , khi đó cũng không nhớ nhiều như vậy, thời điểm mới nãy bắt được Chu tẩu tử đang từ cửa sau Diệp phủ lén lút thoát ra , lúc này trong đầu chợt bừng tỉnh, cẩn thận suy nghĩ một chút, xác thực tựa như đã từng tại Diệp phủ gặp qua Chu tẩu tử — ——– khi nàng trở lại cũng đã đem chuyện này trình báo cho tiểu thư !
Chu tẩu tử nghe vậy, sắc mặt bỗng nhiên tái đi, nhưng vẫn cắn răng nói: “Cô nương nói gì đó? Cái gì ma hạ nhân của Diệp phủ? Diệp phủ nào chứ ?”
Chu tẩu tử vừa nghe Thanh Y nói nàng là hạ nhân lâu năm của Diệp phủ ,trong nội tâm cả kinh hoảng sợ không dứt, nàng nghe nói cô nương Thanh Y là sau khi nhị tiểu thư rời khỏi Diệp phủ mới đi theo hầu hạ nhị tiểu thư , mà mình luôn một mực ở trong bếp, cả bóng dáng nhị tiểu thư cũng chưa từng gặp được, Thanh Y làm sao biết thân phận của nàng ? Đúng rồi, họ chắc là bọn họ đang gạt nàng vào bẫy……, trong lòng nàng liền hạ quyết tâm, lúc này chỉ cần mình khăng khăng phủ nhận không phải là hạ nhân Diệp phủ là được, suy xét một hồi, giọng nói nàng có thêm sức lực hơn !
Lâm Lang hai mắt sắc bén nhìn Chu tẩu tử , hỏi: “Vậy trước kia ngươi là hạ nhân ở đâu ?”
“Nô tỳ, nô tỳ là hạ nhân trong phủ Hộ bộ thượng thư Quách đại nhân !” Mặc dù nàng chỉ là một nô tỳ, nhưng trước kia thường gặp Hộ bộ thượng thư Quách đại nhân cùng Diệp thượng thư qua lại gần gũi, cũng thường lui tới phủ Diệp gia uống rượu hàn huyên, chắc hẳn nói lý do này, đến lúc đó Quách đại nhân dù biết, sẽ xem xét giữ mặt mũi Diệp thượng thư mà không trở mặt vạch trần hắn, còn nữa, nhị tiểu thư không quyền không thế, bình thường ắt hẳn sẽ không đủ tư cách thấy được Quách đại nhân !
Lâm Lang nghe xong, bỗng nhiên sắc mặt trầm xuống, ” Tử Y !”
Tử Y lên tiếng nói: ” Dạ !”
Tử Y đáp lời xong liền tóm lấy Chu tẩu tử, nâng cao đôi đũa hướng trên mặt nàng đâm vào, cùng lúc hai chân không lưu tình hung hăng giẫm ở trên đùi nàng ta, dùng mũi chân đạp vào một phần thịt dùng sức nghiền qua lại, thẳng tới khi Chu tẩu tử gào lên thảm thiết như giết heo, hoảng sợ không dứt tránh né chiếc đũa kêu gào: “Tiểu thư, tiểu thư, những lời nô tỳ nói là thật ! Nô tỳ là nói thật . . . . . .”
Lâm Lang thản nhiên cất tiếng : “Ta nhớ được trong trù phòng Diệp gia có một hạ nhân tên Lưu tẩu tử, không biết là người nào ?” Chu tẩu tử tài nấu nướng của ngươi quả thật không t