lượng của anh, cho dù có làm xong cũng chưa chắc có thể chứng minh được cái gì….Anh chưa bao giờ biết cô lại có tài ăn nói giỏi đến như vậy, vẫn cứ nghĩ là cô dịu dàng hiền hậu, không ngờ dưới dáng vẻ dịu dàng ôn nhu đó lại là phong cách này.Tiêu Thần chợt giật mình, giật mình đến nỗi anh muốn xem xem cô còn có thể khiến anh giật mình như thế nào, vì vậy anh không cần suy nghĩ liền đáp ứng cô.Anh nghĩ rằng người phụ nữ này cùng lắm chỉ là bỏ vài chục vạn chơi, không ngờ lúc cô đầu tư vốn lại khiến anh giật mình lần nữa. Toàn bộ một trăm triệu!Cho dù là một xí nghiệp muốn lập tức lấy ra một trăm triệu để điều động vốn cũng không phải là chuyện dễ dàng, vậy mà cô chỉ là một người phụ nữ, một người phụ nữ bình thường vậy mà có thể làm được như vậy, rốt cuộc bối cảnh đằng sau cô là như thế nào?Chợt Tiêu Thần nhớ tới những lời trước đây cô từng nói, chẳng lẽ đây là đồ cưới mà anh trai chuẩn bị cho cô? Năm năm trước lúc anh tới thành phố A tìm Thẩm Niệm An, liệu có phải đám người kia là do anh trai của cô sắp xếp?Nghĩ tới những chuyện này anh lại xuất hiện một cảm giác không nói thành lời….Niệm An nhắc nhở anh thời gian không còn sớm, anh nên trở về công ty đi, Tiêu Thần lúc này mới thu hồi suy nghĩ.Trước khi rời đi, anh nhìn Niệm An một cái thật sâu: “Ngày trước em không hề có một chút hứng thú nào với anh, tại sao lại muốn hợp tác cùng anh? Hơn nữa đây còn là ngành sản xuất trang sức, là vì có liên quan đến anh ta sao? Rốt cuộc là em muốn làm gì? Trả thù sự nghiệp, thậm chí còn muốn phá hủy anh ta?”Đây là vấn đề mà mấy ngày nay anh luôn suy nghĩ đến, một người phụ nữ vốn không làm trong ngành đột nhiên hứng thú với việc này, nguyên nhân có lẽ là do đàn ông – mặc dù đáp án này khiến cho anh hết sức phát điên.Niệm An dịu dàng đưa tay, đẩy anh ra cửa, sau đó quả quyết đóng cửa, khóa lại.Ôm đầu gối nằm trên ghế sa lon, cô lặng lẽ đến mất hồn.Cô nhớ tới lời nói của Tiểu Phương nhờ Chân Chân chuyển đạt: “Đừng làm chuyện gì hại người hại mình”, chuyện gì hại người hại mình, đừng làm….Những chữ này cứ quanh quẩn trong đầu cô, mãi không tản đi.Cô lấy chiếc điện thoại đã lâu chưa mở từ trong túi ra, ma xui quỷ khiến thế nào lại mở máy, cầm trong lòng bàn tay, sau mười mấy phút, có một số điện thoại quen thuộc gọi đến, ngón tay cô đặt giữa không trung thật lâu cuối cùng ấn nút.Tắt máy! Yên tĩnh như chất độc chảy vào huyết mạch. CHƯƠNG 18: KHÔNG THỂ BUÔNG THALiên tục một tuần, trợ lý của tổng giám đốc Mộ tìm đủ mọi cách liên lạc với Tiêu Thần, đáng tiếc cuối cùng đều bị từ chối, dường như Tiêu Thần không có ý định công khai tin tức với bên ngoài.Đối mặt với tình huống như thế, Mộ Hữu Thành đưa ra một quyết định khiến trợ lý Trần cũng phải giật mình – tự mình tới cửa thăm hỏi.Trợ lý Trần đi theo tổng giám đốc Mộ đã bảy, tám năm rồi, cực kỳ hiểu rõ tác phong của anh.Trước giờ anh đều lấy dáng vẻ của người thợ săn chờ đợi con mồi sức cùng lực kiệt, không thể phản kháng.Sau đó anh mới từ từ nói điều kiện, dùng khỏe đối mệt khiến đối phương cảm thấy anh vừa nho nhã vừa lạnh lùng.Nhưng không thể nghi ngờ, đây chính là phong cách của anh, chính là loại việc không cần tự mình ra tay mà vẫn có thể giải quyết được vấn đề.Còn lần này, vì một kế hoạch không biết có thể hợp tác được hay không mà anh lại muốn tự mình tới cửa? Lúc trước đã phái nhiều người đến đừng nói là đóng cửa, cho dù là nhà Tiêu Thần cũng không có cửa để chạm vào.Như vậy tổng giám đốc Mộ rốt cuộc là….Trợ lý Trần có mấy phần lo lắng.Thế nhưng trợ lý Trần đã đánh giá thấp năng lực của tổng giám đốc Mộ.Anh không chỉ biết Tiêu Thần ở đâu, còn biết lúc nào có thể gặp anh.Ví dụ như lúc này bọn họ đứng trước cửa phòng trọ của anh, ấn chuông cửa, trong khi đợi người đi ra.Trợ lý Trần cũng không phải người nhiều lời, vì vậy mặc dù trong lòng nghi ngờ nhiều, nhưng vẫn đứng yên bên cạnh.Đợi chừng khoảng một phút, có người ra ngoài lên tiếng, cũng chỉ là giọng một người phụ nữ, trong giọng nói dường như còn nghe thấy mấy phần vui vẻ, loại âm thanh mang chút nụ cười ấm áp rất dễ khiến người ta liên tưởng đến cảm giác tình nhân trêu đùa nhau.Vậy thì thân phận của cô gái này cũng không khó để đoán – Hồng nhan tri kỉ của Tiêu Thần.Nhưng trợ lý Trần cảm giác như mình nghe nhầm rồi, sao giọng của cô gái này lại quen như vậy? Hình như là bà chủ….Không không không, không thể nào, bởi vì bên nhà mẹ bà chủ có chuyện cho nên hôn lễ của tổng giám đốc Mộ và cô mới kéo dài.Lúc này bà chủ nên ở nhà mẹ, sao có thể xuất hiện ở nơi này? Càng không thể nào có quan hệ với Tiêu Thần.Trợ lý Trần nhìn về phía tổng giám đốc Mộ, thấy vẻ mặt anh vẫn như thường, cũng không có gì khác biệt.Lập tức cô lấy lại vẻ mặt đoan chính, thầm nghĩ nhất định mình nghe nhầm rồi, nếu quả thật là bà chủ, sao tổng giám đốc Mộ có thể thờ ơ như vậy?Sau khi trợ lý Trần trả lời, cô gái bên trong ngập ngừng một chút, khoảng chừng hai ba phút, đúng lúc trợ lý Trần nghĩ rằng cô sẽ không mở cửa, vậy mà cánh cửa lại mở ra.Mà cảnh tượng sau khi cánh cửa mở ra lại khiến trợ lý Trần hoàn toàn thất kinh – cô không có nghe nhầm, tại s