XtGem Forum catalog
Quần áo xốc xếch

Quần áo xốc xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327511

Bình chọn: 8.5.00/10/751 lượt.

riêng của Tiêu Thần lại xuất hiện một chuyện mà không ai có thể tưởng tượng được – chi tiết bên dưới.Bên ngoài ầm ĩ tung trời, còn bên trong anh vẫn đang nghiên cứu xem nên cho vào nồi mỳ ba hay bốn quả trứng gà, phải cho vào bao nhiêu hành thơm, mùi vị đủ mặn hay chưa….Đây là vấn đề gia đình.Dĩ nhiên anh không nói chuyện với không khí, trả lời anh là một người phụ nữ đang nằm dài trên ghế sofag trong phòng khách, tóc dài buông xuống, khuôn mặt hơi tái nhợt, trong tay cầm điều khiển ti vi.Không biết trên đó đang chiếu tiết mục gì, chỉ biết tiếng ti vi rất nhỏ, tiếng từ trong phòng bếp truyền ra còn lớn hơn.Cô bình tĩnh đáp lại: “Tùy anh, em không kén ăn.”Không sai, cô gái này chính là Thẩm Niệm An.Hôm đó sau khi trở về từ bãi biển, Tiêu Thần hỏi cô có muốn đến nhà anh không, Niệm An cũng không phản đối.Niệm An cũng chỉ ở trong căn hộ đó, mà Tiêu Thần ở trong công ty, mỗi khi tan việc anh lại cùng Niệm An ăn cơm, ăn cơm dọn dẹp xong xuôi xem TV một lát rồi lại rời đi.Rất nhanh một mùi hương của trứng, của hành, của rau mùi đập vào mũi, Niệm An để điều khiển ti vi xuống, yên lặng ngồi bên bàn trà, chờ Tiêu Thần dùng găng tay bưng một bát tô tới.Anh thổi mấy cái hành lá đã cắt nhỏ, cười nói: “Nếm thử một chút, lần đầu tiên anh làm, hoan nghênh nêu ý kiến, dù sao anh dám cam đoan là vô cùng ngon.”Nhận lấy đôi đũa, Niệm An gắp một gắp, hút một cái vào trong miệng, nhai, rồi nhíu mày.“Thế nào? Không ngon sao? Không phải chứ, vừa rồi anh đã thử một chút, không có vấn đề gì mà.” Tiêu Thần tự nhiên đoạt lấy đôi đũa của cô niếm thử một miếng, “Cũng ngon mà, sao em lại….”Chân mày Niệm An giãn ra, cười: “Ừ, ngon.”Tiêu Thần bất đắc dĩ: “Cô nhóc xấu xa, dám lừa anh!” Nói xong cầm đũa đánh tới, đáng tiếc nước canh đã văng lên mặt Niệm An, anh buồn cười cũng không muốn động thủ nữa.Đến khi Niệm An từ toilet ra ngoài, Tiêu Thần đã ăn hết hơn một nửa, chỉ để lại mấy thìa canh cùng mấy sợi mỳ vụn vặt, vô cùng nhiệt tình nói: “Ăn nốt đi, anh không giành với em nữa, chỗ này đều để lại cho em.”Niệm An lặng lẽ sờ đầu anh một cái: “Thật khách sáo!” Động tác của cô giống như đang vuốt ve thú cưng nuôi trong nhà.Tiêu Thần ném trả một câu: “Người phụ nữ này, càng ngày càng quá đáng!” Lúc anh rên lên như vậy, Niệm An vò mớ tóc trên đầu anh, không chút lưu tình.Nhìn mái tóc rối tung của Tiêu Thần, Niệm An cười: “Thật đẹp trai.” Nói xong cũng bắt đầu ăn mì, không thể không nói thầy giỏi trò cũng giỏi.Mấy ngày nay có Thẩm Niệm An chỉ đạo, Tiêu Thần cậu chủ Tiêu cũng có thể tự mình nấu được một bữa cơm, hơn nữa mùi vị cũng không tệ lắm.Thừa dịp trong lúc cô ăn mì, Tiêu Thần lấy một bản kế hoạch ra, vứt xuống bàn trà, nói: “Lát nữa em xem một chút, là người trong công ty làm, anh xem xong rồi, nếu em cảm thấy không có vấn đề gì, chúng ta tìm thời gian ký hợp đồng.”Niệm An vừa ăn, vừa lật xem, cô xem rất cẩn thận, lật từng tờ từng tờ.Thỉnh thoảng đôi mày thanh tú nhíu lại, sau đó lấy móng tay di một đường, hỏi Tiêu Thần.Tiêu Thần cứ tưởng cô là người ngoài ngành, nhưng vấn đề là anh không dám xem nhẹ cô, bởi vì cô hỏi anh năm vấn đề, trong đó có ba vấn đề anh không trả lời được, mà ngay chính bản thân anh cũng không phát hiện ra.Sau khi hỏi xong, Tiêu Thần ném luôn bản kế hoạch vào trong thùng rác, tức giận nói: “Bọn người này nhận tiền rồi còn mặc kệ công việc, gây ra đống ngổn ngang này còn đổ lỗi cho Tiêu thị!”Niệm An lướt nhìn anh một cái, đồng thời cũng ăn xong mì: “Thật ra bản kế hoạch đó cũng không tệ, chỉ là còn có thể tốt hơn.Nếu em quyết định muốn đầu tư với anh, vậy thì phải làm cho hạng mục này trở thành cực phẩm.” Nói xong đẩy bát đũa đến trước mặt anh, “Đi rửa bát đi, một lát nữa em sẽ bàn chi tiết với anh về bản hợp đồng.”Tiêu Thần vẫn không nhúc nhích, anh hơi giật mình nhìn Niệm An một lát: “Cô nhóc, sao em lại biết những chuyện này? Nghề của em cũng không phải là quản lý, chưa kể em cũng không có kinh nghiệm ở lĩnh vực này, những sao có thể phát hiện vấn đề này?”Niệm An cười: “Trước khi quyết định hợp tác với anh em có học qua một chút, nếu đã làm thì phải làm tốt nhất.”Về chuyện Tiêu Thần cùng Thẩm Niệm An hợp tác, là lúc hai người từ bãi biển trở về, Niệm An chợt nhớ gần đây Tiêu Thần phụ trách hạng mục gì đó, cô đưa ra một số ý kiến của mình.Sau khi Tiêu Thần nghe, cô lại đột nhiên nói một câu: “Nếu vậy, vốn đầu tư ban đầu của anh có thể chưa đủ, vừa lúc trong tay em còn có một khoản tiền….”Khi đó Tiêu Thần mới hiểu được tại sao Niệm An lại đồng ý cùng anh ra ngoài hóng gió, là cô muốn tìm cơ hội đầu tư.Anh bỗng nhiên tức giận, gặp phải sóng gió lớn như vậy, thế mà người phụ nữ không tim không phổi này lại có thể nghĩ đến chuyện này.Tính ra thái độ của cô năm đó đối với anh vẫn còn thân thiện chán.Trong tình huống này loại trò chơi phân cao thấp này cũng khiến anh cảm thấy mình cũng vô sỉ.Thật ra thì nói đến vấn đề tiền bạc, anh vốn có thể kiếm được nhiều hơn chừng này.Chỉ là sau khi Niệm An phân tích xong, anh làm hạng mục này chính là muốn người trong gia tộc nhà anh nhìn thấy bản lĩnh của anh.Nếu dựa vào toàn bộ lực