mở rầm cánh cửa phòng bệnh.Niệm An cất điện thoại di động xong liền thấy Lão Mộ lẳng lặng nhìn mình, ánh mắt anh thâm trầm, dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô.Niệm An nghĩ: hẳn là anh vừa nghe được đoạn ghi âm vừa rồi, có thể đoán được chuyện gì không? Hẳn là không đi, dù sao cô vẫn chưa kể cho anh nghe mọi việc trong đó.Vẫn là cô không muốn anh biết, chuyện của công ty đã đủ khiến anh đau đầu rồi.Quyết định như vậy, cô cười cười, lấy khăn giấy từ trong túi ra, đưa tay tới.Nhích tới gần, kéo đầu Lão Mộ xuống, lúc miệng anh dính chút thức ăn, cô nhíu mày, sau đó lấy khăn giấy lau miệng cho anh, đồng thời cười cợt: “Như đứa trẻ vậy, ăn cơm cũng bị dính, em thấy anh càng ngày càng ngây thơ.”Vừa dứt lời, Lão Mộ liền lại gần bức cô không thể lui được nữa, sau đó làm một cái ấn ký, bởi vì trong bệnh viện, cho nên Lão Mộ chỉ lướt qua rồi dừng, anh chậm rãi buông Niệm An ra: “Đã nói với tài xế rồi, anh ấy đưa em về nhà trước, chuyện bên này sẽ kết thúc sớm thôi.Đúng rồi…” Tầm mắt của anh lướt ngang vòng bụng của Niệm An, “Mấy ngày nay bụng em không lớn lên mấy, thật là tốt.”Lời nói này chẳng thể hiểu nổi, bụng không lớn sao mà tốt đây? Niệm An hỏi anh, kết quả là bị Lão Mộ hung hăng hôn một trận, trực tiếp nuốt hết lời nói của cô.Cho đến khi ngồi trên xe về nhà, Niệm An vẫn không biết anh định làm gì.Nụ cười Lão Mộ giống như một cái công tắc, bóng dáng Thẩm Niệm An vừa biến mất trong nháy mắt, ‘tách’ một cái bị đóng lại.Tầm mắt của anh nhanh chóng chuyển đến vị trí phòng bệnh, ánh mắt trở nên thâm sâu hơn.Nếu như dùng từ đặc biệt một chút, đó chính là sắp biến thân thành ác ma.Trong đêm nay, bệnh viện thật không yên bình, trong phòng bệnh 307, bệnh nhân bị ngã gãy chân kia đột nhiên nửa đêm tỉnh lại, la hét có ma có quỷ.Lúc bác sĩ kiểm tra cho hắn lại thấy trên người hắn bị thương chảy máu, nghe y tá nói lúc chiều hai vợ chồng hắn cãi nhau một trận ầm ĩ, hình như vợ hắn đánh cho hắn một trận tơi bời, đánh xong lập tức rời đi, vì vậy nửa đêm không ai chăm sóc hắn.Hơn nữa hắn còn yêu cầu một phòng bệnh VIP, cho nên mới có chuyện ma quái vừa nói.Bác sĩ bị hắn giày vò cũng hết cách, không thể làm gì khác là tiêm cho hắn một liều thuốc an thần, tốt xấu gì cứ để hắn ngủ đã.Kết quả là ngủ được một lúc, hắn liền tỉnh dậy, nói là trong phòng có người đi tới đi lui, lôi kéo cô ý tá ở lại trong phòng bệnh cùng hắn, nếu không hắn chết cho bọn họ xem.Nhận một bệnh nhân như vậy, cả bác sĩ lẫn y tá ở bên cạnh cũng thật không yên bình.Để giải quyết vấn đề này, dưới yêu cầu mãnh liệt của người bệnh, bọn họ cho hắn dùng ‘hảo dược’ nhập khẩu từ nước ngoài giúp hắn thoát khỏi cơn ác mộng, mà Mộ thị không do dự chịu tất cả tiền thuốc thang.Buổi tối nghe tin Lão Mộ trở về nhà, Mộ Vân phi từ trong phòng ra ngoài, lập tức nhào vào trong ngực anh, khóc kêu: “Đại ca, cuối cùng thì anh cũng về, Tiểu Vân sắp chết đói rồi.”Niệm An đứng bên cạnh, thấy nghi thức chào đón của Mộ Vân thì hơi giật mình, nhưng cô cũng không nói gì, dù sao cô gái nhỏ này đã lâu không gặp người thân, có phản ứng này cũng là bình thường.Lão Mộ cười với Niệm An, trong nụ cười còn có mùi vị làm yên ổn lòng người. Bàn tay của anh đặt trên đầu Mộ Vân, dịu dàng hỏi: “Sao lại không ăn cơm?”Mộ Vân ngẩng đầu lên, khóe mắt còn vương nước mắt: “Anh không ở đây, em không muốn ăn cơm.Đại ca, anh đi đâu vậy?Anh có biết một người đàn ông ghê tởm dẫn em tới nhà để xe, hắn…hắn…”Cô gái kia lại khóc nữa , thật sự rất yếu ớt. Niệm An cảm thấy thật kỳ diệu, nếu Mộ Vân biết người đàn ông bắt cô là do đại ca của cô chỉ điểm, chẳng phải là cô sẽ khóc ra một Thái Bình Dương nữa rồi hay sao?Niệm An hoài nghi rằng Mộ Vân cô đã gặp trong phòng khám của anh Đường và Mộ Vân trước mắt cô không phải cùng một người. CHƯƠNG 50: LÀM QUỶ HIỂU CHUYỆN CÒN HƠN LÀM NGƯỜI HỒ ĐỒChương 50: Làm quỷ hiểu chuyện còn hơn làm người hồ đồMộ Vân xuất hiện khiến cuộc sống của Niệm An và Lão Mộ nhất định bị ảnh hưởng.Ví dụ như trên bàn ăn Mộ Vân sẽ ra sức gắp thức ăn cho Lão Mộ, đồng thời sẽ tán gẫu chuyện ngày trước của bọn họ, nhớ lại những lúc hai người còn bên cạnh nhau từng ly từng tý.Niệm An chuyên tâm lắng nghe, lúc nghe còn cảm thấy buồn cười, bởi vì Lão Mộ từng rất biết cách trêu chọc người khác, sẽ gây chuyện với đàn em như thủ lĩnh của một đám trẻ.Nhưng nghe nhiều cũng sẽ cảm thấy nhàm chán, đặc biệt là cảm thấy rất khó chịu.Cô có cảm giác bị hai người cô lập.Niệm An cố gắng chen vào, ví dụ như sau:“Ừ, đúng rồi, chị cũng cảm thấy thú vị.Nhưng giờ thì sao, Mộ Vân, bây giờ em làm gì?”Mộ Vân nghe thấy vậy, suy nghĩ một chút: “Đúng vậy cái gì, bây giờ tôi cảm thấy rất vô vị.Đúng rồi, đại ca, anh còn nhớ không…” Bla Bla…lại bắt đầu nhớ lại chuyện cũ.Niệm An cố gắng đưa mắt với Lão Mộ, để anh nói chút chuyện khiến cô có thể nghe hiểu, nhưng căn bản Lão Mộ không để ý tới.Đây là chuyện Niệm An không thể nào chịu được, cái gì gọi là có em gái sẽ không có vợ, chính là đây chứ sao! Đúng, em gái của anh vất vả lắm mới tới đây một chuyến, cho nên anh mới tìm Mộ Tình tới nhà để chào đón em gái mình, những chuyện này Niệ
