đưa tay sờ sờ đầu cô: “Ngốc à, đừng suy nghĩ nhiều.Một tuần nữa Mộ Vân về với ông bà rồi, mấy ngày nữa mong em bỏ qua cho.Có chuyện gì, đợi sau khi con bé đi rồi anh sẽ nói cho em biết.”Lão Mộ càng không chịu nói, Niệm An càng muốn biết.Một khi hoài nghi đã nảy sinh thì sẽ lớn lên rất mau, hoàn toàn không khống chế được, lúc này hoặc là bất chấp tất cả để tìm ra đáp án, hoặc là quyết đoán chặt cây, nhưng sau đó nhất định sẽ tổn thương chính bản thân mình.Cho nên Niệm An lựa chọn cách đầu tiên.Cô hẹn Từ Na ra ngoài.Xem ra tinh thần Từ Na sảng khoái, dường như có chuyện tốt xảy ra, điều này khiến cho Niệm An linh cảm được sắp tới sẽ nghe được vài điều không lọt tai.Từ trước tới nay cô không có thói quen vòng vo, vì vậy trực tiếp hỏi: “Xin lỗi vì hôm nay đột nhiên hẹn cô ra ngoài, tôi chính là muốn hỏi cô.Cô biết Mộ Vân đúng không, cô biết bao nhiêu về cô ấy? Là chị dâu của cô ấy, tôi muốn tìm hiểu về cô ấy một chút, sau này sống chung hòa thuận một chút.”Từ Na nghe xong những lời này cười hết sức thoải mái: “Hòa thuận? Cô đừng đùa, cô và cô ấy không có khả năng hòa thuận.”“Tại sao lại nói như vậy?” Niệm An hỏi.Từ Na nhíu mày: “Cô thật sự muốn biết? Tôi sợ sau khi nói xong cô sẽ không thoải mái.”Niệm An giễu cợt: “Làm quỷ mà hiểu chuyện còn hơn làm người mà hồ đồ, không phải sao?”“Được!” Từ Na vỗ tay một cái, “Cô đã muốn biết như vậy, vậy tôi nói cho cô biết.Mộ Vân là em gái Mộ Hữu Thành, nhưng hai người bọn họ vốn không phải ruột thịt, không cùng cha, lại càng không cùng mẹ.”Cái kết quả này trong phạm vi tưởng tượng của Thẩm Niệm An, nhưng cô càng muốn được giải thích thêm.Từ Na vốn không định giấu giếm, ngược lại cô ta còn rất hứng thú xem Niệm An sẽ phản ứng như thế nào khi biết rõ chân tướng sự việc, nhất định sẽ đặc sắc như cô ta dự đoán.Vì vậy cô ta nói một hơi: “Mộ Vân và Mộ Hữu Thành được một đôi vợ chồng già nhận nuôi, có thể nói Mộ Vân đi theo Mộ Hữu Thành từ nhỏ, coi anh ấy là cha là bạn, vô cùng phụ thuộc.Mấy năm trước Mộ Hữu Thành vẫn để cô ấy bên cạnh, sau đó cô ấy ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống tình cảm của anh ấy cho nên anh ấy mới bất đắc dĩ đưa cô ấy trở về nhà.Số cô cũng thật may mắn, lần này đột nhiên cô ấy lại tới đây, nhất định đã nghe phong thanh được gì đó.”Thấy Từ Na nói xong mỉm cười, Niệm An đột nhiên nói một câu: “Phong thanh kia nhất định là do cô nói rồi? Còn lúc trước cô nói mối tình đầu là có ý gì?”Từ Na hứng thú nghiêng người tựa vào bàn: “Cô còn nhớ sao, lúc đó tôi nói chính là điều này, Mộ Hữu Thành là mối tình đầu của Mộ Vân, kéo dài mấy chục năm, uy lực không nhỏ.”Quả nhiên là Từ Na giở trò, mình cô ta không làm gì được, cho nên mới tìm một nhân vật lợi hại hơn mình để đối phó với Niệm An.Bởi vì cô ta không có được cho nên cũng không muốn Niệm An đắc ý, đúng vậy không?Mặc dù hiện giờ Niệm An rất muốn cầm cốc nước hất vào mặt Từ Na nhưng cũng không thể giải quyết được vấn đề này.Vì vậy cô nhịn, thậm chí còn mỉm cười bình tĩnh: “Đại ân của cô không lời nào cảm ơn hết được.”Nghe được đáp án như vậy, Niệm An đã biết mình nên phải làm thế nào.Trực tiếp trả Lão Mộ cho Mộ Vân? Không thể nào, cô cũng không phải thánh mẫu.Vậy chỉ còn cách ép Mộ Vân đi mà thôi.Phương hướng giải quyết vấn đề đã tính xong, cô nhất thời bùng lên ý chí chiến đấu.Tối đó về đến nhà, chuyện thứ nhất cô làm chính là, trên bàn cơm chủ động gia nhập vào câu chuyện của hai người, không nói những chuyện nhảm nhí, nói đến độ Mộ Vân không thể nào đáp trả lại cô.Bước thứ hai, ngay trước mặt Mộ Vân, cô ngọt ngào kéo cánh tay Lão Mộ cười nói: “Ông xã, anh có cảm thấy phòng ngủ của chúng ta thiếu cái gì đó không?”Lão Mộ không hiểu: “Em cảm thấy tủ quần áo của chúng ta không đủ lớn sao?”Niệm An nũng nịu lướt mắt nhìn anh nói: “Cái đó sau này nói, em muốn nói là ảnh cưới của chúng ta.Kết hôn gấp rút, chúng ta cũng chưa chụp ảnh cưới, cuộc sống chỉ có một lần, cứ bỏ qua như vậy thật đáng tiếc.Em đã hỏi trợ lý Trần rồi, cô ấy nói thứ bảy này anh có thời gian rảnh rỗi, em cũng đã liên hệ với thợ chụp ảnh rồi, thứ bảy này chúng ta qua đó chụp ảnh cưới.” Nói xong, cô vô cùng ân cần nhìn Mộ Vân trước mặt: “Tiểu Vân đến làm phù dâu cho anh chị nhé.Đúng rồi, chị còn mời cả A Trạch làm phù rể.Cậu ta vẫn cảm thấy áy náy vì đã xúc phạm đến em, mấy ngày nay còn gào thét muốn xin lỗi em.Chẳng qua chị cảm thấy chuyện này cũng khá không bình thường, cậu ta lo lắng quá mức, cho nên chị mới…” Cô giữ lại nửa câu không nói, cuối cùng cười ha ha thay vào.Thấy trên mặt Mộ Vân có chút biến hóa nhỏ, Niệm An thầm suy nghĩ: cô gái nhỏ, để chị dâu này nói cho em biết cái gì gọi là trời sinh một đôi, đẹp đôi tự nhiên!Dĩ nhiên ngoài vấn đề Mộ Vân thì Niệm An cũng không quên một người.Cô lại đến bệnh viện thăm bệnh nhân, nhưng lúc này phòng 307 ban đầu hắn ở đã trống không, nghe y tá phụ trách căn phòng này nói: “Hắn lại đổi phòng bệnh rồi.”“Đổi chỗ tốt hơn?” Niệm An hơi mỉa mai hỏi.Y tá kia lắc đầu cười một tiếng, ngón tay chỉ sát vách: “Đến đó, hai ngày nay không hiểu tại sao, tinh thần hắn đột nhiên thất thường.”Niệm An không tin, mấy ngày