ra một lời nói dối như vậy, có lẽ bởi vì cô không còn tin tưởng mẹ cô nữa, hoặc là….Aizz, thật làm cho người ta đau đầu.Lúc Mộ Tình đến thì Niệm An đang chuẩn bị ra cửa, hai người đụng nhau ở cửa ra vào.Mộ Tình hỏi: “Chị định đâu vậy?” Cô chú ý tới hộp cơm Niệm An đang cầm trên tay, lập tức hiểu ra, “Là cơm cho Tổng giám đốc Mộ sao? Thật ngọt ngào quá đi, quả nhiên là vợ chồng mới cưới có khác.”Niệm An cười dịu dàng: “Con ăn chưa? Nếu như chưa ăn, thức ăn trong bếp vẫn còn nóng, con ăn một chút, đồ ăn tôi làm cũng không tệ lắm đâu.”Mộ Tình lắc đầu một cái: “Đúng là không tệ, nếu tôi là một người đàn ông chắc chắn cũng sẽ bị chị buộc lại.”Mới vừa rồi lúc trò chuyện Niệm An đã hỏi Lão Mộ muốn đi đâu, lúc nghe nói là anh đến bệnh viện thì luôn có cảm giác không yên lòng.Mặc dù Lão Mộ liên tục nói rằng là người khác bị thương, mà anh không làm sao cả, Niệm An vẫn muốn gói thức ăn đến gặp anh.Đến bệnh viện, tìm được phòng bệnh, cô nghe thấy rõ bên trong có một giọng đàn ông tức giận, âm thanh kia vừa nghe đã khiến người ta cảm thấy không thoải mái.Cô cũng không do dự, gõ cửa ba cái, một cái có vẻ hơi to.“Gõ cái gì mà gõ, không nghe thấy bên trong đang bận sao?” Một người từ bên ngoài đi tới, là một người phụ nữ, mang mắt kính vàng, xuyên qua mắt kính có thể nhìn thấy ánh mắt tức giận của cô ta, lúc nhìn Niệm An thì cô ta trợn mắt, rất hung hãn.Niệm An lên tiếng: “Thật xin lỗi, xin hỏi chị là?”Người phụ nữ kia hai tay chống nạnh, lấy dáng vẻ chủ nhà nói: “Bên trong là chồng tôi, cô là ai?”Vậy tức là người nhà bệnh nhân, nhớ tới Lão Mộ tới đây là vì muốn thuyết phục bệnh nhân không nên gây chuyện này náo loạn, Niệm An nghĩ tới mình cũng không nên xung đột với người này.Cô suy nghĩ một chút, nói: “Xin chào, tôi là người của công ty phái tới, muốn thương lượng với anh chị về vấn đề bồi thường.”Người phụ nữ kia hừ một hơi: “Ông chủ công ty của cô đã tới, cô là cái vẹo gì?” Cô ta không chút kiêng kỵ quan sát thân thể Thẩm Niệm An, càng nhìn càng cảm thấy không ưa, ghét bỏ nói, “Đến thì cũng đến rồi, còn sợ gì nữa, còn không mau đi vào với tôi!”Niệm An cùng người phụ nữ kia vào cửa, lúc này cô căn bản không biết sau khi mình vào đây sẽ gặp ai, nếu như cô biết trước, cô nhất định chuẩn bị sẵn một con dao thật bén. CHƯƠNG 49: VÔ SỈ KHÔNG GIỚI HẠN“Ồ, thì ra là một cô gái xinh đẹp.” Bệnh nhân trên giường nhìn thấy Thẩm Niệm An tới thì tuôn ra một tràng, giống như hơn nửa đời rồi hắn chưa nhìn thấy phụ nữ.Một chân hắn bó bột, những chỗ khác có vẻ như vẫn khỏe như thường, nhất là bộ phận nào đó ở nửa thân dưới đang rục rịch ngóc đầu dậy.Niệm An quét mắt nhìn hắn một cái bỗng cảm thấy hơi quen quen.Cô cẩn thận quan sát càng phát hiện ra gương mặt này hình như đã xuất hiện trong một đoạn ký ức.Nhưng cô không để ý đến bệnh nhân mà chậm rãi đi tới bên cạnh Lão Mộ, kề tai nói nhỏ: “Em mang cơm cho anh, anh ra ngoài ăn một chút đi, em sẽ nói chuyện với bọn họ một lát, em tới giúp anh giảm áp lực, đồng thời bảo đảm.”Lão Mộ vuốt đầu cô: “Đợi anh ăn xong, chuyện này em đừng can thiệp vào, lát nữa anh bảo tài xế đưa em về.”Nghe lời này của anh, Niệm An xịu mặt: “Tổng giám đốc Mộ yêu quý, anh đừng quên em cũng là nhà đầu tư của hạng mục kia, em cũng có quyền hỏi.Bây giờ anh đang coi thường tư cách của em sao?”Trông thấy cô có vẻ không vui, Lão Mộ cũng không ép buộc nữa.Anh hôn Niệm An rồi nói: “Anh ở bên ngoài, có chuyện gì gọi anh một tiếng là được.” Nói xong Lão Mộ quay ra làm động tác ‘mời’ với người phụ nữ kia, “Mời chị, chúng ta ra bên ngoài nói chuyện một chút.”Người phụ nữ kia cãi lộn không muốn đi, kết quả là Lão Mộ nói một câu về giá cả cô ta liền cong khóe miệng vội vàng đi theo.Khi trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, Niệm An nhìn chằm chằm người trên giường, cười lạnh mà không hề nói câu gì.Người bị thương bĩu môi, vẻ mặt khó hiểu: “Tôi nói này cô gái, cô nhìn tôi như vậy tôi sẽ hiểu lầm là cô để ý tôi đấy.”Nếu như lời này là của một thanh niên đẹp trai thì đó chính là tán tỉnh, nhưng từ miệng một ông già năm sáu chục tuổi thì thật là ghê tởm.Nhất là từ miệng người này, chắc chắn đó sẽ là đống phân, lại gần một chút sẽ khiến người khác buồn nôn!Niệm An vẫn cười lạnh như cũ: “Thật sự không nhận ra sao? Nhớ lại cho kỹ, tôi có hóa thành tro cũng nhớ ra anh.Bởi vì so với cát bụi anh còn đen tối hơn vạn lần, nói không chừng còn có mùi tanh tưởi.”Miệng lưỡi của em gái này thật bén nhọn khiến hắn nhớ tới một người.Cô gái nhiều năm trước, sau đó cô ta..Người bị thương nhìn kỹ một chút nữa nhất thời giống như bị mắc xương cá: “Cô…cô…không phải là cô gái mà tôi từng đùa giỡn đấy chứ?”Giờ phút này Niệm An vẫn có thể cười được, chính cô cũng cảm thấy kỳ diệu.Người mà cô đã từng cực kỳ hận, đã từng vì nghe thấy tin hắn bị chết mà cảm thấy may mắn, lúc gặp lại hắn lần nữa vậy mà bản thân hắn cũng không nhận ra, Niệm An cười.Không tệ, người đàn ông nằm trên giường chính là đứa con ham cờ bạc của bà nội.Nếu bà Tiêu không nói láo, hắn chính là người khiến bà nội phát bệnh tim, là tên đầu sỏ gây chuyện khiến không thể cấp cứu kịp! Niệm A
