hói phun phì phèo. Khi không bị gọi qua đây rồi lại bị đuổi về một cách vô duyên. Ai mà không bực bội.
Hả? Vậy là không được nghe họ nói gì rồi. Vĩnh Khoa chết bầm.
Thiên Di hồng hộc nhìn ai kia, cái ý định ban đầu nó định vẫn còn đó. Thấy Vĩnh Khoa nhìn mình chăm chăm, Thiên Di làm bộ măt gian nhất có thể rồi khẽ thì thầm :
_ Được em hôn, anh thích chứ!
Câu nói ấy như chạm đến nỗi lòng của cả hai. Nhịp tim cùng đập nhanh như nhau. Má Thiên Di cũng đỏ bừng khi chính mình tự nói ra điều đó.
Không thể nán lại cùng Vĩnh Khoa lâu hơn chút xíu nào nữa vì xấu hổ, Thiên Di chạy vọt về phòng mình và “Rầm”, cánh cửa phòng nó được “nhẹ nhàng” đóng lại.
Áp tay lên ngực mình, nơi trái tim giá lạnh đang đập liên hồi, người con gái trước kia đâu làm tim cậu đập nhanh đến mức độ choáng này. Chỉ có con sóc ngỗ nghịch này mới…
Cảm nhận nhịp tim đang đập trong lồng ngực, dư âm của nụ hôn hôm qua và cả câu hỏi vu vơ của Thiên Di làm ai kia như hóa đá.
Mãi một “thế kỉ” sau, Vĩnh Khoa mới thoát khỏi mớ ngổn ngang hạnh phúc. Cậu tự gõ vào đầu mình rồi nói vu vơ :
_ Mai phải đi khám tim.
CHƯƠNG 39
Áng mây 39: “Điện tâm đồ”
…Nước mắt~~> Chảy xuôi…- Chỉ làm nguôi kí ức…!!…Nước mắt~~> Chảy ngược…- Mới thấm được niềm đau…!!
Trường Quang Tuyến trong khí trời se lạnh của buổi sớm mai với mảng sương mù mỏng tênh, trắng xóa.
Học sinh vẫn còn vắng vì còn quá sớm để đến trường.
Không gian trắng xóa bao trùm lấy căn phòng Hiệu trưởng, yên vị trên chiếc ghế dựa, gương mặt khá nhiều nếp nhăn đang dãn ra. Cạnh ông là một chàng trai trẻ đang khẽ cười.
Mất một lúc sau khá lâu, cái giọng trầm trầm của Hiệu trưởng mới cất lên phá tan sự im lặng trong gian phòng làm việc.
_ Ra cậu là Vĩnh Kỳ! Không ngờ cậu vẫn nhớ đến tôi.
Hiệu trưởng Lâm ôn tồn nhìn chàng trai trước mặt. Đây là cái lý do mà ông đã suy nghĩ mãi. Thì ra có tới hai người, hèn gì… khi gặp Vĩnh Khoa, ông có cảm giác lạ lẫm không giống với cảm giác ở cạnh đứa nhóc mà ông đã cứu trong một trận hỏa hoạn mấy năm về trước và cũng là đứa mà ông đã hứa hôn cho con gái mình.
Vĩnh Kỳ khẽ cười, nhìn Hiệu trưởng Lâm đầy kính trọng :
_ Ngài vẫn thế nhỉ! Cũng đã lâu rồi tôi không biết tung tích của Ngài. Thì ra Ngài làm ở đây sao?
_ Chắc cậu cũng đã biết chuyện…
_ “Chìa khóa vàng” là con Ngài. Tôi đang “trả ơn” bằng cách “bảo vệ” cô nhóc đó. Đã loại được 2 đối tượng nguy hiểm rồi! Tôi nghĩ, Vĩnh Khoa sẽ không nở xuống tay với người con gái nó đã trót yêu đâu. Hình như nó đang có một kế hoạch gì đó.
Chặn ngang câu nói của Hiệu trưởng Lâm bằng chất giọng thẳng thắn, Vĩnh Kỳ dõi mắt nhìn từng hàng lá ngoài cửa sổ. Lúc này, nhìn cậu thật khác.
Hiểu được ý của chàng trai trước mặt, Hiệu trưởng Lâm nhoẻn miệng cười, sâu thẩm trong đôi mắt già cõi là một niềm vui vừa được ươm mầm.
_ Cám ơn cậu, Vĩnh Kỳ!
Cảm thấy là đủ cho cuộc trò chuyện, Vĩnh Kỳ đứng lên, nhìn Hiệu trưởng Lâm đầy kính trọng rồi chậm rãi cuối đầu :
_ Không. Người cám ơn phải là tôi mới đúng. Nếu không có Ngài, chắc gì tôi đã sống sót đến tận bây giờ. Trong tất cả các vị chủ tịch ở tổ chức, tôi kính trọng Ngài nhất đấy.
—
Tại một bệnh viện lớn :
Mùi thuốc sát trùng hòa quyện cùng những mùi hương khó chịu tạo nên cảm giác ghê rợn khi bước chân vào một nơi gọi là “Bệnh viện”. Rất ít khi Vĩnh Khoa đến một nơi thế này vì nhà cậu có đủ toàn bộ thuốc và bác sĩ riêng. Nhưng… vì một căn bệnh “hiểm nghèo” cậu phải đến đây để kiểm tra thật kỹ lưỡng.
_ Có cần thiết không?
Bước vội theo Vĩnh Khoa không kịp thở, Chính An hỏi dồn và thở hồng hộc khi mới sáng sớm đã bị lôi đầu dậy và đi đến đây một cách không-rõ-lý-do.
_ Cần!
Bước vào phòng đo nhịp tim, Vĩnh Khoa lạnh lùng đáp rồi bỏ lại Chính An bên ngoài để cho ai kia… ngồi đợi trong khi cậu “khám bệnh”
Vị bác sĩ với chiếc áo blue trắng trên mình mỉm cười chào Vĩnh Khoa, khẽ gật đầu, cậu ngồi vào chiếc giường bên cạnh.
Chiếc máy ghi điện là một công cụ không thể thiếu trong căn phòng được phủ một lớp sơn màu trắng. Dòng điện được phóng đại lên và ghi lại trên điện tâm đồ. Kết luận từ vị bác sĩ giỏi nhất bệnh viện : Nhịp tim bình thường.
Ông khẽ mỉm cười, cất mọi thứ vào chỗ cũ rồi quay sang nói với “người bệnh”
_ Cậu không bị gì cả. Nhịp tim vẫn ổn định.
_ Sao? – Ngồi dậy với nét mặt khó chịu, Vĩnh Khoa lạnh lùng gắt – Có. Tôi bị bệnh mà. Dạo gần đây tim tôi đập rất nhanh, vượt quá chỉ tiêu qui định.
Vị bác sĩ từ tốn nhìn Vĩnh Khoa rồi bật cười, ông hiểu cái tính “khó khăn” của vị chủ tịch trẻ này. Ông đã từng là bác sĩ riêng của cậu lúc nhỏ mà.
_ Cậu không sao cả. Yên tâm đi.
_ Cho các người 5 phút. Nếu không tìm ra bệnh tôi đang mắc phải tên gì thì cái bệnh viện này cũng như số phận của các người, ra sao thì chắc các người là người hiểu rõ nhất.
Từng câu chữ lạnh toát được thả bởi chất giọng lạnh không kém, làm cho người nghe run sợ phải răm rấp làm theo.
Cùng với cô y tá, vị bác sĩ ấy đi thật nhanh ra ngoài để không lãng phí 5 phút cho sự sống còn của bệnh viện và tính mạng già của mình. Trước cái nhìn ngạc nhiên của Chính An, vị bác sĩ ấy đau khổ lắc
