Duck hunt
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327832

Bình chọn: 7.00/10/783 lượt.

bàn tán.

Trường lại đưa ra nội qui gì biến thái hay sao ? Trúc Vũ kéo Vy Anh tới xem…

Hử ? Là một chị có dáng người khá cao nhưng lại gầy , khá dễ nhìn nhưng vẻ mặt bây giờ là đầy tức tối , không ngừng viết lên bảng thông báo cái gì đó.

Chị dùng lực rất mạnh, giống như dồn hết mọi phẫn nộ lên viên phấn vậy…Thoáng chốc, viên phấn đáng thương kia đã đứt làm đôi.

Dưới chân, bụi phấn rơi trắng xóa.Cảnh tượng này sao mà thê lương…

Nhưng…người này không phải trường cô cơ mà ! Đồng phục hoàn toàn là của trường khác ! Mặc kệ những lời ồn ào xung quanh, chị ấy vẫn tiếp tục viết.

Vy Anh với Trúc Vũ mon men lại gần, nhún người, ngó nghiêng đọc.

“ Tên Bùi Quang chết bầm kia. Anh dám làm chuyện ấy với tôi rồi bỏ đi. Tôi nói cho anh biết nếu anh không đền bù cho tôi thì sẽ phải gánh chịu hậu quả thê thảm nhất . “

Vừa đọc xong hai người đưa mắt nhìn nhau đầy khó hiểu.

Sau khi gằn mạnh dấu chấm than sau ba chữ ” Đồ chết tiệt ” thì chị ấy cũng quăng luôn viên phấn, khoanh tay xem thành quả của mình đầy ưng ý.

Lời bàn tàn càng ngày càng lớn hơn.

– Bùi Quang 12C1 phải không nhỉ ?

– Ừ, trường mình có một Bùi Quang thôi. Mà tên này cũng ngang ngược lắm !

– Hư hỏng đến thế à ? Làm cả chuyện ấy ?

– Haiz, làm xong rồi bỏ chạy. Để người ta phải tới cả đây.

Trúc Vũ nhíu mày thì thầm :

– Tớ nghĩ là hiểu lầm. Bùi Quang không như thế đâu.

Về vấn đề này thì Vy Anh hoàn toàn đồng ý với Vũ. Bùi Quang dù có xấu xa tới đâu nhưng không phải là người không biết giới hạn và càng không phải là vô trách nhiệm. Cônhỏ giọng, đáp lời Vũ :

– Có lẽ chị ấy nhầm.

Vừa dứt lời, chị ấy liền đưa mắt, nhảy bổ vào người cô mà hét lên :

– Nhầm cái gì mà nhầm !!!

Không phải chứ… Vy Anh đã nói rất nhỏ rồi mà…với lại nhiều người nói chị ấy còn nặng nề hơn cô…tại sao lại chỉ nạt nộ mình cô thế kia .

Mãi sau này, chị ấy mới tự thú là do lúc đó … Vy Anh là người nhỏ nhất ở đấy !

Cô hơi lùi người về phía sau, vẻ mặt biết lỗi :

– Em xin lỗi. Chị …không nhầm đâu. Chị…nói rất đúng ! Rất đúng !

Chị ấy mắt sáng lên, kéo cô lại, thái độ thay đổi nhanh còn hơn cái chớp mắt, vỗ vỗ vai cô :

– Em thật dễ thương ! Từ bây giờ em sẽ là em gái của chị !- Tay còn lại, chị ấy kéo luôn Trúc Vũ đến gần – Em là bạn của em gái chị đúng không ?

Trúc Vũ gật đật đầu.

– Vậy thì cũng là em gái chị đúng không ?

Lại gật đầu.

Chị ấy hài lòng nhìn hai đứa còn đang lơ ngơ , ra vẻ thân thiết :

– Vì hai đứa là em gái chị nên chị sẽ nói cho hai em biết một điều. Chị đang trong quá trình lập mưu tác chiến đòi tên Bùi Quang đáng ghét kia đền bù. Hai em gái có ủng hộ chị không ?

Chưa kịp phản ứng, chị ấy đã cướp lời :

– Là em gái thì đương nhiên là ủng hộ. Chị cảm ơn.

– Ủng hộ thì đồng thời cũng nên giúp đỡ, phải không nào.

– Em…

– Rất tốt. Chị cảm ơn.

– Hai đứa ngoan lắm. Vậy từ nay chị em mình sẽ cùng đòi đền bù.

Cùng-đòi-đền-bù !!! Một hồi chuông cảnh báo không ngừng vang lên .

Vy Anh với Trúc Vũ đờ đẫn nhìn nhau.Kịp hiểu ra vấn đề , định bỏ chạy thì đám người đứng bên lại ầm ỹ :

– Ồ, Bùi Quang đến rồi.

– Có chuyện hay để xem rồi đấy.

Chị ấy vừa nghe thấy vậy liền nắm chặt tay hai đứa đang có ý định trốn thoát , lôi tuột đi một cách tàn nhẫn.

Vừa bước ra khỏi đám người lộn xộn kia, chị ấy liền hét lên :

– Bùi Quang, anh đứng lại ngay !!!

Bùi Quang tay đút túi, tai đeo phone, đang nghênh ngang đi về phía lớp, nghe thấy tiếng hét chói tai liền quay đầu lại…

Thảm rồi ! Thảm rồi !

Bùi Quang nhìn ba người vừa mới thiết lập mối quan hệ chị em đầy khó hiểu .

Vy Anh cảm thấy tay chị ấy cũng đang run run…Chị ấy…sợ à ? Trách gì mà kéo bọn cô tới chịu trận chứ !

Nhưng mà rất nhanh , chị ấy liền lấy lại được vẻ mạnh mẽ và hung hăng lúc này, chỉ tay vào Bùi Quang :

– Anh ! Mau đền bù cho tôi !!!

Xì xầm , xì xầm…

Bùi Quang không phản ứng gì, chỉ chăm chăm nhìn Vy Anh.

Chết rồi…sao mọi người đều cứ hướng cô mà trút thế này … Không lẽ cô có cái gì đó đặc biệt khiến mọi ác quỉ chú ý ư ??? Vy Anh đang cầu nguyện thì chị ấy đột nhiên véo vào tay cô, vừa như đe dọa vừa như…năn nỉ :

– Em gái, hỗ trợ chị.

Bùi Quang ! Đừng trách em ! Là do chị ấy dồn ép em đấy nhé !

Vy Anh bắt đầu nhìn Bùi Quang đầy căm phẫn , nói thật rõ ràng :

– Anh ! mau đền bù cho chị ấy ngay !

Mọi người cũng bị cô làm cho giật mình. Sắc mặt Bùi Quang đã trở nên rất khó coi, hướng cô ra hiệu :

– Vy Anh, tới đây. Anh có chuyện muốn nói.

Vy Anh cảm thấy như nhiệt độ càng ngày càng hạ thấp dần. Đáng lẽ ra, trời phải ấm dần mới đúng chứ…

Mà Bùi Quang thì có chuyện gì chứ ! Âm mưu gì kia ! A ! Là cái áo…Đúng rồi…là cái áo.

Con người nhỏ mọn này…bây giờ mới chỉ bắt đầu bước sang tuần thứ hai cơ mà.

Vy Anh lại hít thở sâu , tự dặn mình phải mạnh mẽ lên, không được để người ta thấy mình yếu đuối rồi lân la bắt nạt. Thế là cô nhìn Bùi Quang, nói đầy kiên quyết :

– Em ! Sẽ đền bù cho anh !

Cả sân trường im lặng ngay phút chốc rồi lại dậy lên tiếng bàn tán xôn xao .

– Trời ơi ! Vy Anh làm chuyện đó với cả Bùi Quang !

– Vy Anh mà có chuyện đó á ? Tớ không tin.

– Bùi Quang lại bị như thế s