:
– Mọi người đừng làm ồn…
Nhưng câu nói của cô chưa kịp dứt thì đã có một giọng nói trầm ấm cắt ngang :
– Kệ họ.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế đó nhưng đôi mắt đã mở ra, vương chút mệt mỏi.
Anh sao lại dậy rồi…Mà cũng phải thôi, tiếng cười như muốn làm nổ tung cả cô nhi viện chứ đừng nói là đánh thức anh.
Vy Anh tiến lại gần anh, thì thầm :
– Anh mệt lắm có phải không ?
Anh lắc đầu, ra hiệu cho cô ngồi cạnh. Im lặng.
Cuối cùng mấy người kia cũng chịu ngưng cười nhưng vẻ mặt lại đầy bất đắc dĩ. Không ngừng ôm bụng và xoa xoa miệng.
Sau đó, thư kí Hoàng liếc cô và anh rồi bảo mọi người đưa lũ nhóc trở về phòng.
Vy Anh dựa vào người anh, lo lắng :
– Anh cũng nên về phòng nghỉ một chút .
– Không cần. – Duy Phong nhẹ giọng.
– Vậy anh có đói không ? Ăn cái này nhé !
Vy Anh bóc sẵn bánh ra, cái này là bánh qui thuộc dòng Bebe, là nhãn hiệu nổi tiếng đấy ! Vì cái này mà cô sẵn sàng tẩy chay cơm . Yêu không kém gì kem hạnh nhân đâu, mà ăn kèm với kem thì rất rất tuyệt.Cô đi đâu cũng mang theo một gói bánh nhỏ bên mình.
– Thích cái này à ? – Duy Phong chỉ lướt qua rồi cười.
Vy Anh cực kì tự tin , giọng nói có chút khoe khoang :
– Vâng . Cái này còn có rất nhiều loại.
Thật ra nhiều loại của cô ở đây là ám chỉ …nhiều màu. Mỗi vị thì trên bao bì mang theo một màu riêng. Vy Anh lần nào đi siêu thị cũng vơ hết tất cả các màu. Mỗi ngày một màu mà nhấm nháp. Vy Anh đưa một chiếc bánh nhỏ cho anh :
– Anh ăn nhé .
– Anh không nghĩ là anh sẽ ăn được. – Anh khẽ nhíu mày.
Cô có chút không vui :
– Tại sao ? Từ trưa giờ anh còn chưa ăn gì mà.
– Anh không đói.
Vy Anh xụ mặt, đưa miếng bánh đó lên cắn cắn :
– Rất ngon đấy . Anh thật sự không muốn ăn à ?
Thoáng qua trên gương mặt anh là sự phức tạp, anh nhìn cô cười :
– Anh ngủ nhé ?
Được thôi ! Anh cứ ngủ đi, ăn một mình càng tốt ! Vy Anh buồn bực ăn bánh …nhưng lại không thể ngăn mình khỏi đưa mắt nhìn người ấy .
Mái tóc đen ngắn này…mắt đã khép lại này…
Đôi mắt này , có lúc nhìn vào thì thật dịu dàng ấm áp.Có lúc lại thật lạnh lẽo và vô cảm, làm cho người ta dù có can đảm đến mấy cũng không dám lại gần.Có lúc lại ngang ngược và pha chút ma mãnh.
Nhưng có điều không thể thay đổi ở trong đôi mắt đó…là một sức mạnh ma quái khiến người khác bị mê hoặc.
Lần đầu tiên trong ngày có chút thời gian để tâm trí ổn định, bình tâm lại nghĩ ngợi một chút….thực ra cũng không có gì để nghĩ cả.
Chỉ là…anh chẳng bao giờ dứt ra khỏi tâm trí cô mà thôi.
Căn phòng tĩnh lặng…cả thế giới đột nhiên biến mất. Vy Anh có thể cảm nhận được nhịp tim của mình đã đập sai nhịp…
Vẻ đẹp của anh làm người ta quên đi rất nhiều điều. Cô mím mím môi, vươn tay ra , nhẹ nhàng chạm thật khẽ vào môi của người ấy.
Anh hơi nhíu mày..
Vy Anh giật mình, rút tay về ngay lập tức.
A ! Anh đang nhìn cô …cô đánh thức anh rồi sao…
Còn chưa ai kịp nói gì thì một giọng điệu đầy nghiêm nghị vang lên , tất nhiên là pha lẫn gian ác :
– Bạn Vy Anh định ám sát tổng giám đốc của chúng tôi là không được đâu nhé !
Lấp sau cánh cửa, thư kí Hoàng cười đắc ý.
Oan hồn ! Oan hồn ! Người này rõ ràng là oan hồn !Ối má ơi…thật hết chịu nổi. Có điều là cũng may, oan hồn ấy đã giải thoát cô khỏi sự lúng túng vừa nãy rồi.
Nhìn vẻ mặt không hài lòng của anh, thư kí Hoàng rón rén bước vào , khẽ hắng giọng :
– Tôi không cố ý đâu. Tôi đến để bắt tên này. – Nói rồi bế cậu nhóc còn lại đi.
Lừa gạt…Đến để đưa đi nhưng mà không biết oan hồn kia đã đứng ở cửa bao lâu rồi.
*
Chiều muộn, ánh vàng rải quanh khoảnh sân đất rộng rãi. Các mẹ ở cô nhi viện ôm chặt ba bạn trẻ dặn dò đủ thứ trước khi họ về thành phố.
Vy Anh chút mất mát :
– Mấy nhóc vẫn đang ngủ ạ.
– Ừ. Như vậy là tốt nhất. Để chúng nó biết các con đi, sẽ buồn hơn.
Vy Anh gật đầu nhưng cảm giác như mình là người bỏ mặc lũ nhóc vậy. Có chút không yên tâm.
Vừa lúc mọi người còn chuẩn bị đi thì nghe tiếng trẻ con vang lên :
– Đợi em !
– A, đợi em với.
Hử ? Mấy nhóc … Vy Anh vừa quay người lại thì đã bị lũ nhóc ôm lấy, cả Mạnh Vũ và Trúc Vũ cũng bị.
– Anh chị em nhà này như có thần giao cách cảm thế. – Các mẹ cười thật tươi .
– Ở đây ngoan . Nghe lời các mẹ. Nhớ chưa ? – Vy Anh xoa xoa đầu bé Nhi .
Lũ nhóc gật đầu vâng dạ. Goodbye kiss ! Nụ hôn tạm biệt nào…
Bé Nhi ôm cổ cô, thơm thật manh lên má. Cô nhóc còn lại cũng vậy.
Bây giờ tới lượt mấy cậu nhóc. Nhưng Bé Tý vừa định tiến tới thì đột nhiên cô bị kéo đi, đứa bé bị mất đà suýt thì ngã, may mà Rider Nguyên nhanh tay đỡ kịp.
Mọi người ngơ ngác…
Vy Anh nhìn người vừa gây ra …Người ấy mang vẻ mặt hờ hững, thản nhiên như không.
– Anh …sao lại kéo em ?
Người ấy nhìn thẳng vào mắt cô, không hề biểu hiện bất kỳ cảm xúc nào, giọng nói có chút nghiêm nghị :
– Không được phép !
Thư kí Hoàng cười vài tiếng quái dị, hướng lũ nhóc còn đang chớp mắt nhìn anh :
– Các cậu nhóc sau này không được làm thế với chị Vy Anh nữa . Có biết không ?Vì các nhóc là con trai. Haha. Anh Duy Phong không cho phép ! Có hiểu chưa ?
À ! Thì ra là vậy ! Mà…vậy là sao ? Vy Anh càng ngày càng rối không hiểu gì cả.
C