Ring ring
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327345

Bình chọn: 7.5.00/10/734 lượt.

hông ! Bởi vì tới lúc đó , sẽ vàu nát cô luôn !

Vy Anh rùng mình.

Chưa hết, chị ấy lại tiếp tục kể lể :

– Hai đứa có biết là vì cái máy đó mà có bao nhiêu người hỏi mua, nịnh bợ, trả giá rất đắt mà chị cũng không chịu bán ! Và có bao nhiêu người sùng bái chị ! Vậy mà lại mất đi một cách vô lí như thế ! – Chị ấy đột nhiên dẫm chân thật mạnh , giống như dưới đất là khuôn mặt của Bùi Quang vậy – Cái tên chết bầm này !

Cái tên chết bầm ! Đã lâu rồi Vy Anh không dùng từ ngữ trịnh trọng này để hình dung Bùi Quang …Cô bỗng cảm thấy người chị này cũng rất dễ thương mà lại chất phác ! Nhưng cô cũng khá tò mò . Anh nói cái gì mà có tầm ảnh hưởng lớn như thế nhỉ ?

Chưa kịp hỏi thì Trúc Vũ đã hỏi trước :

– Nội dung cuộc ghi âm là như thế nào chị ?

Chị ấy hướng đôi mắt mơ màng và thẫn thờ nhìn cô , mấp máy môi :

– Xin chào ! Tôi là Hoàng Duy Phong .

Hự ! Vy Anh ngã mất.

Có như vậy mà chị ấy cũng làm ầm lên được. Theo như lời chị kể cô cứ tưởng anh phải đọc nguyên tất tần tật mọi thứ về mình ra chứ. Ai ngờ chỉ vỏn vẹn câu này !!!Nhưng mà… Vy Anh cũng có phần xấu hổ. Không phải là lúc trước chỉ cần nghe một tiếng Alô của anh qua điện thoại cũng đủ để cô mất ngủ mấy đêm đấy sao…

Hmm…Cô càng ngày càng thêm chảnh rồi đây…

Thế mà…lại có người còn chảnh hơn cô, xì một tiếng :

– Tưởng gì ! Có cái đó mà chị cũng làm loạn lên.

Chị ấy trừng mắt dọa :

– Hai đứa biết gì ? Hừ, đã được nghe anh ấy nói chưa kìa .

– Tất nhiên là có rồi. Thậm chí tụi em đây…

Ngay lập tức, cô bịt miệng Trúc Vũ lại, ngăn chặn kịp thời , vội vã nói :

– Chỉ cần em tìm lại cho chị giọng của anh Duy Phong thì chị không làm loạn nữa chứ !

Cái này một phần là do Vy Anh muốn giúp chị ấy, cũng là giúp Bùi Quang, cũng là giúp chính mình.Mấy người này gây gổ với nhau thì thiệt nhất vẫn là vô !

Còn phần lớn nhất là …lúc nãy do Vy Anh quá vội vàng nên nói năng thiếu suy nghĩ !

Chị ấy nhìn cô đầy ngờ vực, dò xét :

– Chẳng lẽ em quen anh ấy à ?

– Tất nhiên rồi, cậu ấy là…

Vy Anh lại phải bịt miệng Trúc Vũ, mới tiếp xúc với thư kí Hoàng một ngày mà đã lắm chuyện thế này rồi :

– Em …là fan anh ấy. Đúng rồi, là fan. Em cũng ghi âm được giọng nói anh ấy !

Vừa nghe vậy, chị ấy liền ra sức lay mạnh người cô:

– Thật sao ? Em có thật là có không ?

Bị chị ấy lắc cho ngẩn người, không suy nghĩ được gì nữa, cô nói không ra hơi :

– Có ! Em có mà. Sẽ đưa chị ngày mai.

Mắt chị ấy sáng rực lên, xúc động :

– Em gái. Em hứa rồi nhé. Ngày mai phải có cho chị.

Nghe chị ấy nói xong Vy Anh mới giật mình… Cô vừa làm cái gì thế này…

Ối má ơi ! Cô tự đưa mình vào chỗ chết sao ! Tự nhiên lại đi thế thân cho Bùi Quang chứ !

Chị ấy sáng mắt, tìm tìm trong balô gì đó , sau một lúc dúi vào tay cô một cái máy nhỏ :

– Máy ghi âm chị mới mua hôm qua ! Em cứ ghi vào đó cho chị.

– Nhưng mà…

Chị ấy trừng mắt :

– Nhưng cái gì mà nhưng ? Có còn hơn không, em cứ ghi vào !

Vy Anh miễn cưỡng nhận lấy, chiếc máy nhỏ bé mà cứ ngỡ như là cầm nguyên quả bom . Dù thế còn hơn là bị ánh mắt hung dữ của chị ấy giết chết.

Chị ấy cầm một ít tiền bọn cô đưa :

– Từng này đủ rồi ! Còn lại, giúp chị trả lại cho tên chết bầm kia.

Sau đó, chị ấy lại vò đầu hai đứa :

– Em gái rất ngoan. Vy Anh và gì nhỉ ?

Trúc Vũ mở miệng khó khăn :

– Em là Trúc Vũ .

Chị ấy ghi ghi chép chép sau đó cất quyển sổ nhỏ vào balô, cười toe :

– Chị là Minh Thư ! Chị phải về trường rồi !

Chị vẫy tay chào hai đứa rồi đi về phía cổng trường. Đi được một đoạn như nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nhìn Vy Anh :

– Mai chị tới tìm hai đứa.

Và cũng trong ngày hôm ấy, Vy Anh nghe tin là Nguyễn Phương đã chuyển trường…

Cuối năm mà còn chuyển trường thì thật là kì quái, chỉ có những người biến thái như thế mới làm được.

Có lẽ cũng là do quá xấu hổ. Dù thế nào thì cô cũng cảm thấy mình như trút đi được một cơn ác mộng.

Còn lúc hai đứa tìm Bùi Quang để trả tiền thì Mạnh Vũ bảo Bùi Quang học xong tiết một rồi về luôn vì….quá tức giận.

Lấy lí do này để cúp học thì cũng thật là quá biến thái.

Tan học, Vy Anh vừa bước ra khỏi trường thì chợt có điện thoại.

Ồ, là một dãy số lạ. Đang định nghe thì Trúc Vũ đột ngột lay mạnh tay cô làm rơi cả di động . Ối…pin đi một nơi, cục

– Woa, anh Duy Phong nhà cậu tới đón kìa.

Vy Anh đưa mắt nhìn…Phía bên đường, dáng người cao lớn dựa vào chiếc xe màu xám lạnh. Khoác lên người anh là một chiếc áo choàng dài màu đen, chiếc khăn quàng là màu xám nhạt…Chỉ toàn gam màu lạnh. Bộ đồ này lại càng tăng thêm vẻ lãnh đạm và có phần bí ẩn của chủ nhân.

Nhìn anh vừa cuốn hút lại vừa xa cách. Hôm nay lại anh ấy lại ngụy trang rồi…nên mới đeo kính đen như thế.

Ánh nắng ban trưa nhẹ chiếu lên mái tóc đen ngắn…giống như tất cả ảnh sáng đều được tập trung lên người anh.

Vy Anh ngẩn người nhìn anh một lúc…

Trúc Vũ ghé tai cô thì thầm :

– Anh ấy thay xe cứ như chúng ta thay giày ấy nhỉ ?

Vy Anh không thèm để ý tới cái lối so sánh vô duyên của Vũ, nhìn xung quanh rồi chạy thật nhanh đến cạnh anh.

Nắng hơi chói, cô nheo mắt ngước lên nhìn anh , cười hỏi :

– Anh rất nhớ em à ? Cho