The Soda Pop
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Niếp Kiển Tù Đoàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329595

Bình chọn: 9.00/10/959 lượt.

Vãn lại càng kỳ quái hơn, y xem ta như một công cụ thử nghiệm… Chẳng lẽ ta lạc lõng ở đây sao? Không phải là đã sớm thấy rõ rồi sao? Không phải là đã sớm chấp nhận chuyện này rồi sao? Ha ha, ta có quan tâm bọn họ một chút, cũng chỉ bởi vì bọn họ đẹp mắt mà thôi. Huống chi ta lại tuyệt đối không đẹp mắt chút nào, tại sao phải suy nghĩ đến ai sẽ quan tâm ta? …

Ta hiểu, ngay từ đầu ta đã hiểu, không là của ta, vĩnh viễn sẽ không là của ta, cưỡng cầu chỉ hại người hại mình.

Trong lúc vô tình, lại bước đến một chỗ ta chưa bao giờ ghé qua, Tĩnh Tâm Điện này là phủ đệ riêng của Niệm Vãn, to đến kinh người, nếu như lạc đường ta cũng không biết cách trở về, nhưng nơi này chỉ có một bồn hoa yên tĩnh, cửa gỗ đơn sơ, cũng không khắc hoa, thật sự không giống phong cách xa hoa hào nhoáng của Tĩnh Tâm Điện, hơn nữa ở đây một cung nữ cũng không có, vắng lặng đến kỳ quái.

Không phải là lãnh cung trong truyền thuyết đó chứ!

Nhưng Niệm Vãn là hoàng tử, hơn nữa theo tính cách của y, sẽ không đối xử tệ bạc với mỹ nữ như vậy đâu.

Lòng ta càng nghi ngờ, tiến sát đến cửa gỗ, lặng lẽ đẩy ra, cửa gỗ nặng nề “cọt kẹt” một tiếng, ta căng thẳng đến mức không chịu nổi, cứ như kẻ trộm vào phòng.

Bên trong nhà bày biện giản dị, chỉ có chút đồ dùng cần thiết, hơn nữa phòng nhỏ đến mức đáng thương, chỉ có điều, cách bày biện này… Sao lại có vẻ hiện đại như thế?

Giường đệm không dán vào vách tường mà nằm ở góc trên bên trái, bên giường còn có tủ đầu giường, chăn gối cũng không cứng như gối thường thấy ở thời đại này, hình như là làm từ cây bông, bên cạnh dưới mặt bàn còn có hai hộc tủ, rất giống như bàn làm việc, đèn cũng không phải đứng thẳng ở trên bàn, mà là treo ngược ở giữa không trung, giống như đèn trần hiện đại… Ta chợt có cảm giác thân thiết tự nhiên, liền vui vẻ đi về phía trước một bước, lập tức phát hiện ra bên cạnh có người đứng.

Ta sợ hết hồn, là Hoắc tiên sinh! [@sieunhanu.wordpress '>vugdi758tg

Chỉ thấy hắn nghiêng người đứng trong bóng tối, không nhúc nhích, trong tay đang cầm một bức họa cuộn tròn, tim ta muốn nhảy ngoài nhưng vẫn tò mò vì sao hắn không nói lời nào, với bản lãnh của hắn, hẳn là ngay từ khi ta bước vào sân đã có thể phát hiện ra.

“Hoắc tiên sinh?”, ta tiến sát lại, ngẩn người ra.

Trên khuôn mặt tuấn tú từng trải sương gió của hắn tràn đầy vẻ ảm đạm, trong ánh mắt toát ra u buồn nồng đậm, si ngốc nhìn bức họa kia, ta theo tầm mắt của hắn nhìn tới, suýt chút nữa kinh ngạc đến kêu ra tiếng.

Cho dù ánh sáng mờ mờ, ta vẫn thấy rất rõ, bức họa kia vẽ một cô gái, kinh ngạc nhất chính là, nàng tóc ngắn qua tai, mặc áo sơ mi chữ T, phía dưới là quần jeans…

Ăn mặc đúng tiêu chuẩn hiện đại a!

Ta lui về phía sau một bước, kéo cửa muốn bỏ chạy.

“Tiểu Kỷ cô nương…”. [@sieunhanu.wordpress '>8sihniuf5

Lưng ta cứng đờ, bối rối không chạy nữa, cười hắc hắc xoay người lại.

Hoắc tiên sinh nhẹ nhàng cuộn bức họa lại. Ta không nên thất thố như vậy, gãi đầu, cười nói: “Cái này, trong lúc vô tình đã quấy rầy tiên sinh, thật xin lỗi…”.

Ách, đây là lời một cung nữ nên nói ư, ta suy nghĩ một chút, hình như trực tiếp quỳ xuống kêu khóc “đại nhân tha mạng” có vẻ tốt hơn…

Hoắc tiên sinh nhàn nhạt nhìn ta một cái, dường như có thể xuyên thủng tâm tư của ta, ta đứng thẳng, len lén nhìn hắn một cái, vừa định mở miệng, Hoắc tiên sinh lại nói: “Tiểu Kỷ cô nương không đến dự yến tiệc sao?”.

Ta suy nghĩ một chút, cười nói: “Hôm nay ta bị tiêu chảy…”.



Các vị độc giả đừng trách ta không có sáng tạo, ta tục tằng riết đã thành thói quen rồi!

Hoắc tiên sinh nhướn mày, “Nhưng nghe bọn hạ nhân nói Tam hoàng tử dẫn theo một cung nữ chưa từng lộ diện bao giờ”.

“Đó là Nhược Cửu”, ta thản nhiên đáp, nói láo với Hoắc tiên sinh quả thật mệt mỏi, “Nàng ấy thích Tam hoàng tử từ lâu rồi”.

Hoắc tiên sinh trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên nói: “Nếu không phải là người đó, thì cũng không thể là ai khác…”, hắn than nhẹ một tiếng: “Đứa trẻ si tình này…”.

Thì ra hắn cũng biết tâm sự của Niệm Vãn. Ta không được tự nhiên cúi đầu nhìn chung quanh, Hoắc tiên sinh lại thấp giọng nói: “Tiểu Kỷ cô nương không theo Tam hoàng tử dự yến tiệc hoàng cung hẳn là vì không muốn làm Phi, như vậy thì theo ta dự yến tiệc hoàng cung đi, thế nào?”.

Đây cũng là một người đàn ông rất đẹp trai. Ta không tự chủ gật đầu, sau đó trong lòng rất hối hận. Còn có bức họa mới vừa rồi kia, chẳng lẽ ngoại trừ ta và Tô Hà, còn có một cô gái khác xuyên không đến đây?

Một đường đi rất nhanh, ta theo sau Hoắc tiên sinh mà thở hồng hộc, xem ra vị Hoắc tiên sinh này chưa bao giờ mang theo nha hoàn bên cạnh, những cung nữ đi ngang qua cũng quăng ánh mắt kỳ quái về phía ta.

Hắn không thể đi chậm lại chút ư, ta phẫn nộ chạy đuổi theo, hoàng cung này to đến mức biến thái, đã đi nửa canh giờ rồi còn gì. Hoắc tiên sinh cũng không thèm nhìn tới ta, càng đi càng nhanh, bà nội nó, dám khi dễ lão nương không biết võ công.

Ta nổi lòng háo thắng, mặc dù khẳng định là không theo kịp hắn, nhưng cũng không lên tiếng yếu thế, cứ đi như vậy cho đến khi sắc xanh sắc vàng rực rỡ của bữa tiệc án