i thoáng cái trừng lại, “Dù anh giải thích xong em cũng không chịu theo anh về sao? Chẳng lẽ Tĩnh Duy Viễn nói là thật?”
“Anh, anh đang nói cái gì chứ!” Phương Phi dùng sức rút tay ra hai cái nhưng giãy không ra được, “Hắn nói có phải thật hay không anh không phải hiểu rõ hơn tôi sao! Con mẹ nó anh buông ông đây ra!”
Sắc mặt Giang Tĩnh Viễn tái mét, rồi thật sự buông lỏng tay cậu:Phương Phi mơ hồ cảm thấy có gì đó lạ lạ, nhưng cũng không rõ rốt cuộc là lạ ở chỗ nào, chỉ có thể làm ra vẻ trừng mắt về anh ta một cái, sửa sang lại quần áo, “Chỗ này của chúng tôi không chào đón anh, mời anh ra ngoài!”
“Hừ… Ra ngoài hẳn không chỉ có tôi!” Giang Tĩnh Viễn từ trong túi quần móc ra một tờ giấy, ném thẳng vào trong lồng ngực cậu, Phương Phi cầm lên xem, không ngờ chính là tờ hợp đồng kia.
“Ngươi có ý gì?” Phương Phi tức giận.
Giang Tĩnh Viễn mặt không chút thay đổi nhìn cậu, “Bên trên có nói, ba tháng này cậu nếu không tới chỗ tôi ở, nếu trái điều lệ phải trả lại hai triệu! Hiện tại nửa tháng cũng chưa tới.”
Phương Phi cúi đầu nhìn nhìn, mặt không khỏi trắng bệch, “Hợp đồng này, quả nhiên là anh để tôi ký tên?” Sau cùng chính là điều lệ trái vi ước, không ngờ cậu lại nhìn thấy nó dưới tình huống như vậy.
Giang Tĩnh Viễn vẫn một mực không lộ vẻ gì, hốc mắt Phương Phi chớp đỏ, “Hai trăm ngàn của tôi tôi trả hết cho anh!”
Giang Tĩnh Viễn lạnh lùng liếc xéo cậu, “Được, cậu bây giờ còn thiếu tôi một triệu tám trăm ngàn.”
“Khốn nạn!” Phương Phi rốt cuộc chịu không nổi, giơ mạnh quả đám đánh về phía Giang Tĩnh Viễn, chợt bị anh ta túm lại một phen, ôm vào trong lòng.
“Khốn nạn, buông!” Bị Giang Tĩnh Viễn ôm ngang bước ra khỏi ký túc xá, cho dù trong đau đớn cực độ, Phương Phi vẫn đỏ mặt không thôi, “Con mẹ nó anh buông tôi ra!”
Giang Tĩnh Viễn vốn không để ý tới cậu, nhưng muốn ôm một thằng con trai vùng vẫy liên tục cũng không dễ dàng, đành phải uy hiếp, “Tôi buông cậu xuống, cậu phải theo tôi đi.”
“Anh dựa vào cái gì…”
“Bằng không tôi sẽ hôn cậu ngay tại đây!” Biểu tình Giang Tĩnh Viễn lạnh băng khiến Phương Phi càng thêm xấu hổ và giận dữ, “Con mẹ nó anh… Được, đồ đểu cán! Ông đây đi theo anh! Còn không buông ra!” Thấy anh ta thật sự không biết liêm sỉ cúi đầu xuống, Phương Phi không thể không thu lại lời mắng chửi giữa chừng của mình, đáp ứng yêu cầu vô lý của anh ta.
Tên chết tiệt này, sao có thể chết tiệt đến thế!
Chương 17: Hiểu Lầm Giải Trừ
Giang Tĩnh Viễn tuy nghe theo lời đặt cậu xuống, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay cậu, mặc Phương Phi giãy giãy liên tục cũng không chịu buông.
Hiện giờ là thời gian cơm trưa, trong sân trường rộn ràng nhốn nháo hẳn lên, đại khái là đã thấy chân thân Giang Tĩnh Viễn nhiều lần rồi, không có bao nhiêu người chạy tới cần kí tên, nhưng dọc đường vẫn có thể trông thấy những nhóm cô nữ sinh cầm di động hướng về phía họ click click chụp ảnh.
Tới cửa trường học, Giang Tĩnh Viễn mở cửa ghế phó lái đẩy Phương Phi ngồi vào, bản thân lại vòng qua người ngồi xuống bên cạnh, mạnh mẽ đóng cửa xe lại.
Phương Phi càng thêm phẫn nộ, quay phắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, liếc cũng không thèm liếc anh một cái.
Hai người một người mặt mày xanh đen, một người óng ánh nước mắt, trong xe tràn ngập cỗ không khí đầy áp lực, một người chạy đi vô cùng yên lặng.
Đến bãi đổ xe, Giang Tĩnh Viễn bước xuống, Phương Phi vẫn một mực ngồi bên trong không nói không rằng.
Giang Tĩnh Viễn rốt cục bùng nổ, mở cửa xe lôi Phương Phi ra, “Cậu rốt cuộc…” Phương Phi cúi đầu tránh né, từng giọt lệ nong nóng nhỏ lên tay Giang Tĩnh Viễn.
Giang Tĩnh Viễn nhất thời như một chiếc bóng cao su xì hơi, ôm Phương Phi vào trong lòng, nhẹ nhàng mắng, “Em còn khóc, tại sao cứ không thể tin tưởng anh chứ?”
Phương Phi dùng sức đẩy anh hai cái, Giang Tĩnh Viễn không hề buông lỏng, Phương Phi dứt khoát cắn một ngụm thật mạnh lên bờ vai anh.
Giang Tĩnh Viễn rên khẽ một tiếng, nhưng vẫn ôm chặt cậu như cũ, vỗ lưng cậu nhè nhẹ, “Em có thể nói với anh Tĩnh Duy Viễn đã nói gì cho em không?”
Phương Phi há lỏng miệng, “Hừ, hắn ta nói hết sạch những thứ anh làm rồi! Anh còn muốn gạt tôi bao lâu?”
Giang Tĩnh Viễn thở dài, chìa tay định lau nước mắt trên mặt cậu, bị Phương Phi không chút lĩnh tình giật phăng ra.
“Anh đồ khốn kiếp! Dù anh không thích tôi, nhưng loại việc đó cũng có thể thật sự mặc kệ được sao? Chẳng lẽ tôi bị người, bị người ấy ấy anh cũng không…” Phương Phi nhướng cao con mắt thỏ đỏ bừng, cuối cùng cũng nói không hết câu:Cậu vốn, vốn dĩ vẫn chứa một niềm hy vọng nho nhỏ trong lòng.
Biểu tình Giang Tĩnh Viễn trở nên ngoan lệ, “Hắn dám!”
Phương Phi tức giận một quyền nện lên mắt anh, sức mạnh nóng giận thật sự phát huy uy lực không nhỏ, Giang Tĩnh Viễn than đau một tiếng, tay không thể không đỡ tới che mắt lại, “Mẹ nó ông đây thiếu chút nữa bị cưỡng hiếp! Anh…” Quên đi, dù thế nào đi nữa anh cũng không cần… Phương Phi giật tay mình ra khỏi tay anh, không cần anh lôi kéo tự động bước đi như vào nhà mình.
Ở nơi này lâu như vậy, tâm tình lần này đã biến đổi quá lớn.
Giang Tĩnh Viễn đuổi theo, “Em n