bàn ăn. Hắn ta biết là không có hy vọng thoát được. Hắn thú tội vì sắp chết bởi một chứng bệnh nan y nào đó và số tiền mà hắn có được khi giết chết Hoàng thượng sẽ được dành cho gia đình hắn ta, đó là cách duy nhất mà hắn có thể lo cho gia đình.”
“Nhưng hắn ta có khai là một trong những người của dòng họ Stamboloff đã thuê hắn không?”
“Không chỉ là một người đâu, Công chúa. Cho đến lúc đó, gia đình Stamboloff vẫn rất ngạo mạn, công khai việc thù ghét dòng họ Janaceks và đã không che dấu việc thuê sát thủ. Hắn ta khai tên từng người một, hai người đàn bà còn lại, đến Ivan, đứa cháu trai nhỏ nhất của Janos, và vì mỗi người trong bọn họ đều bỏ ra một vài vật quí giá để trả cho tên sát thủ, bọn họ đều cùng nhau chia mừng chiến thắng. Và đối với họ, đó là một chiến thắng lớn. Dòng họ Barany được kế vị, bởi vì người sống sót duy nhất của dòng họ Janaceks sẽ không hy vọng được sống sót nếu như cô ta còn ở lại Cardinia.”
“Vì thế mà em bị mang đi à?”
“Không phải ngay tức thì mà là cho đến khi cuộc ám sát đầu tiên xảy ra trên mình em. Vú nuôi của em chết tức thì. Cha anh đã ra kế hoạch bí mật mang em đi, chỉ với nữ nam tước Tomilova là biết em ở đâu. Ông ấy còn ra giá khá cao cho mỗi cái đầu người trong dòng họ Stamboloff.”
“Luôn cả mấy đứa nhỏ à?”
“Bọn họ đã không nhân nhượng về việc giết những đứa trẻ,” Anh hậm hực nói, “Anh trai của em lúc đó mới có sáu tuổi thôi. Em thì chỉ có năm tháng tuổi khi bà vú của em lãnh viên đạn đúng ra là nhắm vào em. Đó là một cuộc chiến đẫm máu đấy Tanya. Nó sẽ không bao giờ chấm dứt cho đến khi người sau cùng của bọn họ bị tiêu diệt. Nhưng bọn họ đã không còn là những đứa trẻ nữa. Phải mất mấy năm trời mới tìm được một trong số bọn họ, vì bọn họ đã tản ra và trốn chạy khi em vừa biến mất. Và chỉ có một người trong bọn họ bị bắt mà không chống trả và bị xử tử hình vì tội phản quốc, những người còn lại thì chống trả cho đến hơi thở cuối cùng. Và người cuối cùng là Ivan, đã không bị phát hiện mãi cho đến năm nay. Tuy vậy, anh ta gần như trốn thoát được bằng tàu. Nhưng vì anh ta vội vàng rời cảng đến nỗi không đủ thủy thủ để chống chọi với cơn bão mà tàu đã gặp phải. Tàu của anh ta bị chìm dưới Hắc Hải. Đội đặc nhiệm của Sandor đang đuổi sát theo phía sau nên cứu được vài người, nhưng Ivan không có trong số đó.”
“Anh có chắc rằng anh ta là người cuối cùng không?”
“Dòng họ Stamboloffs không chỉ là kẻ thù của gia đình em đâu. Việc họ ám sát Hoàng Đế của Cardinia làm bọn họ trở thành kẻ thù của chiếc ngai vàng. Một đội đặc nhiệm được thành lập gồm có hai mươi người để truy lùng bọn họ. Những người này không nhầm lẫn đâu. Tuy là phải mất hết hai mươi năm, nhưng bọn họ rất tỉ mỉ trong công cuộc dò tìm.”
“Nhưng một đứa trẻ, đã trưởng thành rồi và không được thấy mặt trong suốt mười hay mười lăm năm, ai mà có thể nhận ra anh ta và nói chắc đó là người của dòng họ Stamboloff?”
Stefan nhe răng cười với cô, ” Một nhận xét hay đấy, Tanya nhỏ bé ạ .” Anh nói tiếp không để ý đến cặp má ửng hồng của cô vì sự biểu lộ âu yếm của anh, “Dòng họ Stamboloffs là một trong những dòng họ rất đặc biệt, người nhà của họ rất giống nhau – ít ra thì những người đàn ông đều giống nhau. Những người cháu trai còn sống sót đều có làn da sậm màu, mắt xanh, rất giống Janos và những đứa con trai của ông ta khi họ trưởng thành. Và không chỉ một người mà là năm người trong đội đặc nhiệm của Sandor biết quá rành về dòng họ Stamboloffs. Khi họ phát hiện ra được người nào, thì không có lý do gì để nghi ngờ là bọn họ bắt sai người.”
Tanya lắc đầu nhè nhẹ, cố đè nén sự xúc động đang dâng lên trong người, ” Tất cả đều chết, chỉ vì một người không thể chấp nhận việc đứa con mình là một kẻ sát nhân. Yuri chắc là che đậy bản chất thật sự rất khéo léo, ngay cả với người thân của mình.”
“Đó cũng là chuyện thường tình thôi.”
“Thật à?” Cô hỏi như thầm thì, ” Em sẽ không biết được. Em chưa bao giờ có người thân mà.”
Anh không thể nào lầm lẫn khi mắt cô có một màng sương che phủ. Anh đưa tay choàng cô nhưng thụt lại vì đột nhiên cỗ xe dừng lại. Cô không hay biết chuyện này, cô xoay người chậm nước mắt .
“Chúng ta đang ở đâu vậy?”
“Một căn nhà của anh nằm ngoài thành phố. Chúng ta sẽ ngủ đêm ở đây, trong khi mọi việc được sắp xếp cho chặng đường cuối cùng.”
Anh lại đưa tay ra, nhưng lần này là để giúp cô xuống xe.
“Anh làm chủ một căn nhà ở đây, cách quá xa nhà anh à?”
“Anh chỉ là thuê nó khi chúng tôi đến Danzig vào mùa xuân.”
Tanya nhìn anh với vẻ sửng sốt, “Và anh đã giữ nó trong suốt mấy tháng qua, chỉ để có một chổ ở khi anh quay về à? Lạy Chúa, Stefan, ai đó phải nói chuyện đàng hoàng với anh về cách anh xài tiền phung phí như thế này chứ.”
Anh phì cười bởi vì cô rất thật tình, “Căn nhà này chỉ tốn có chút ít tiền thôi, Tanya …”
Cô nhìn căn nhà hai tầng to lớn và la lên, “Chắc là rất đắt!”
“Cũng cần để cho những người hầu bị bỏ lại đằng sau ở chứ. ”
“Ồ, vậy thì anh nói có lý,” Cô trả lời một cách khô khan, “Đặc biệt là chỉ cần mất vài tuần là đến Cardinia được từ nơi này – nhưng anh cũng đã đi, bao lâu rồi n
