Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329844
Bình chọn: 9.5.00/10/984 lượt.
nên xung quang chị lúc nào cũng có nhiều người vây quanh. Hơn nữa, người chị họ ấy thực sự rất xinh đẹp, lần nào chị ấy chụp ảnh xong cũng bị mọi người cướp ảnh rồi đem về cho vào album nhà mình. Còn cô, người bạn trai đầu tiên tặng hoa hồng cho cô hồi học cấp hai đã nắm tay một người con gái khác. So sánh một chút đã thấy sự khác biệt rõ ràng.Vì thế cô chỉ còn thầm biết an ủi mình rằng, bọn họ không biết thế nào là cái đẹp, bởi mình mới chính là một cô gái đẹp cả tâm hồn và tính cách.____ (173)Cái gọi là cô gái đẹp cả tâm hồn và tính cách, là muốn nói về người có tính tình dễ hòa đồng với những người xung quanh, bởi vì tất cả những người đã từng tiếp xúc với cô đều cảm thấy rất dễ chịu. Nhưng, càng tự nhủ mình như vậy, cô lại càng trở nên tự ti. Cứ dần dần, cho đến khi một cậu bạn học ở trường cấp ba bộc bạch rằng: “Lương Duyệt, cậu rất xinh đẹp” thì phản ứng đầu tiên của cô là cười và đáp: “Xì, cậu lại nhạo tớ chứ gì?”Vì vậy, khi cô vừa bước ra khỏi phòng ngủ, nhân viên phục vụ khom người bên cạnh, nét mặt không giấu nổi sự ngạc nhiên, thốt lên rằng: “Chị Lương, chị đẹp thật đấy”, cô suýt nữa không kìm chế được bản thân mà thốt ra câu nói giống như năm nào.Nghĩ cũng phải, suy cho cùng thì bọn họ đều là những nhân viên phục vụ chuyên nghiệp, ngay cả nụ cười cũng có thể tạo ra một cách chân thật đến thế kia mà. Vả lại, chẳng có cô dâu nào khoác trên mình chiếc áo cưới và trùm lên đầu tấm khăn voan lại không được khen là xinh đẹp cả.Lương Duyệt mỉm cười gượng gạo đi theo người phục vụ ra ngoài vườn, bên cạnh bức tường hoa được chuẩn bị từ trước, có một người đang ngồi đọc tài liệu.Người đàn ông đến cả thời gian chuẩn bị cho đám cưới vẫn cứ cắm cúi đọc tài liệu ấy tất nhiên thiếu sự nhiệt tình mà các chú rể đáng lẽ phải có. Suy cho cùng thì Lương Duyệt đã hoàn thành xong phần giao kèo của cô, phần còn lại sẽ là việc mà anh ta phải giúp cô, chỉ có thế mà thôi.Vụ kiện đã kết thúc một cách hết sức tốt đẹp, nói một cách cường điệu là rất hoa mĩ. Trịnh Hy Tắc đã dẫn Lương Duyệt cùng đi ăn cơm với người có thế lực ấy tại phòng ăn số 33 ở khách sạn Kế Đô, rồi cùng vui vẻ thưởng thức một bữa ăn tối thịnh soạn theo kiểu Trung Quốc và kiểu Ý. Trong lúc ăn cơm, họ không hề nhắc tới dù chỉ một chữ và vụ kiện, nhưng chỉ thoáng thấy tay của Lương Duyệt khoác hờ qua cánh tay cuả Trịnh Hy Tắc thì người kia đã hiểu rõ tất cả.Vì thế Nghiêm Quy đã thắng kiện. Lương Duyệt đòi lại được khoản tiền lương một trăm năm mười nghìn tệ cho các thân chủ của mình, mà người đại diện là Trụ Tử. Còn Trịnh Hy Tắc cũng đã trở thành một nhân vật huyền bí mà các tờ tạp chí về tình yêu đua nhau đưa tin, cùng với mối tình cảm động lòng người. Sau lần đó, Lăng Tử, kẻ có mối quan hệ dây mơ dễ má với rất nhiều người khác cũng lặng lẽ biến mất tăm, và trong danh sách những tội phạm bị truy nã thì hắn ta luôn đứng đầu. Việc sản xuất dược phẩm của công ty Phương Nhược Nhã cũng không còn vấn đề gì và đã qua được phần điều tra về tiêu chuẩn cấp nhà nước một cách bình yên. Chỉ có duy nhất Chung Lỗi là không hề gọi điện cho Lương Duyệt một cuộc điện thoại nào, nghe nói đại diện công ty bên New York đã giữ anh ở lại một năm.Nếu tất cả đều tốt.Vậy thì, cô còn muốn điều gì nữa?Lương Duyệt cười buồn. Kế hoạch hoàn hảo như vậy, vấn đề bây giờ, nên tận hưởng những thứ mà cô đã đánh đổi bằng năm năm đời người như thế nào đây, bất kể là tiền bạc, danh phận hay nhiều hơn thế?____ (174)Trịnh Hy Tắc nghe thấy tiếng chân liền ngẩng đầu lên, tờ giấy A4 kẹp giữa ngón tay anh khẽ lay động khi làn gió thổi qua, một hồi lâu, không thấy anh tỏ thái độ gì. Lại một hồi lâu nữa, anh mới nói với vẻ mặt không chút biểu cảm: “May mà không phải kiểu hở vai, con mắt của các chuyên gia trang điểm cũng khá tinh tường đấy.”Lương Duyệt ngồi xuống ở phía đối diện, cầm một tờ tài liệu gấp lại rồi làm thành chiếc quạt, sau đó nói với vẻ cũng chẳng mấy quan tâm: “Đúng vậy, chị ấy nói là vai tôi quá rộng, nếu chụp ảnh trong sẽ rất béo, vì thế đã đề nghị tôi đổi thành tấm voan trùm xuống vai”. Anh lướt nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng và thâm trầm, sau đó đặt tờ giấy trong tay lên bàn, đứng dậy nói: “Loại nhẫn của hãng Tifanny tôi đã chọn rồi, nếu cô không vừa ý thì chúng ta có thể đổi lại, ngoài ra cô còn cần gì nữa không?”Thật ra Lương Duyệt chưa bao giờ nghe tới tên của hãng chế tác nhẫn nói trên, cô nghĩ, để giữ thể diện cho gia đình họ Trịnh, chắc hẳn anh không thể chọn đồ một cách tùy tiện, vì thế cô trả lời ngay: “Không cần đâu, anh thấy được là được, mọi thứ cứ theo ý anh”.Những lời cô nói dường như chứa đựng ý khen ngợi sâu xa, anh mỉm cười, đưa tay ra ôm cô vào lòng, sau đó ghé tai cô chậm rãi nói: “Đúng vậy, có vẻ cô đã hiểu ra những điều cơ bản để trở thành Trịnh phu nhân rồi đấy”.Hiểu ư? Lương Duyệt bỗng cảm thấy lòng lạnh hẳn đi, cô đáp một cách vòng vo: “Anh sai rồi, không phải là tôi đã hiểu ra, mà là tôi lo lắng và thấy sợ”.“Cô sợ điều gì?” Rõ ràng là Trịnh Hy Tắc không nghĩ là cô sẽ trả lời như vậy, anh bèn quay sang hỏi.“Sợ rằng người ta qua cầu rút ván.” Câu nói của cô khiến anh