Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329613
Bình chọn: 9.00/10/961 lượt.
iọng rất bình thản: “Anh có muốn ăn gì không?”.
Đây là câu anh đã hỏi cô khi cô tỉnh dậy sau một giấc ngủ mệt mỏi vì khóc. Đó cũng là lời an ủi duy nhất mà cô nhận được lúc ấy.
Ngữ điệu của cô thực sự rất bình thản, khiến anh có chút ngạc nhiên, anh đáp: “Không cần đâu, anh uông rượu xong sợ lái xe thì không an toàn, hơn nữa cũng ở rất gần đây, nên anh tới, định ngủ lại qua một đêm. Lát nữa anh gọi lái xe đến đón”.
Lương Duyệt cảm thấy trong giọng nói của anh có gì đó hơi khô khan và khách sáo hơn hẳn mọi khi. Anh vẫn đang định giấu cô. Vì thế, cô yên lặng một lát rồi đứng dậy, kéo mạnh tấm rèm cửa, mở toang cửa sổ ra. Một làn gió lạnh ùa vao, khiến nỗi đau trong ngực cô dường như dịu đi một chút.
“Em đã đợi anh ở Quang Mẫn Uyển suốt ba ngày”, Lương Duyệt lãnh đạm nói.
Vì đứng quay lưng lại với Trịnh Hy Tắc nên cô không thấy được vẻ mặt của anh lúc đó.
“Em đều biết rồi à?” Giọng của anh trở nên nặng nề pha chút buồn bực.
“Vâng, trừ những chuyện không biết ra, còn lại em đều đã biết hết”. Cô đứng dựa bên cửa sổ, nhìn sang tòa nhà đối diện, ngọn đèn bàn phía sau bậu cửa sổ kia vẫn đang sáng, nó đã không tắt đúng giờ như mọi khi.
“Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi!” Giọng của anh vẫn không thay đổi, dường như anh đang nghĩ tới điều gì đó.
“Nhà có cơm rồi, nếu muốn ăn, anh hãy xuống đi” Một hồi lâu sau, Lương Duyệt mới khoanh tay lại, cười và đáp, sau đô bước tới góc phòng, mở tủ quần áo ra.____ (168)
Cô khác anh,mãi mà vẫn không học được lối sống của người có tiền. Cô đặt một chiếc tủ quần áo to tướng trong phòng ngủ theo thói quen, chuyên để những đồ mặc trong nhà. Lúc này, cô lấy từ trong tủ một chiêc váy dài, rồi cởi ra thay ngay trước mặt anh mà không cần giữ ý nữa. Làn da không lấy gì làm trắng lắm của cô phơi bày ra trước mắt anh, mái tóc quăn dài đến eo xõa xuống sau lưng.
Trịnh Hy Tắc dựa lưng vào giường, khoanh tay lại, nhìn những hành động khác thường của cô, cố tìm hiểu hàm ý trong đó.
Sau khi mặc chiếc váy lên người, trông cô khác hẳn ngày thường. Chiếc váy dài màu xanh ôm sát vào cô, nên mỗi động tác của cô đều khiến cho anh nhìn rất rõ tất cả những đường cong của cơ thể cô qua làn vải. Anh hơi ngây người ra, rồi không nén được, khẽ ho lên một tiếng rồi hỏi: “Em nấu à?”
Lương Duyệt bám tay vào chiếc tủ quần áo, giọng thoảng nhệ như nói với chính mình”
Tất nhiên là em nấu, không phải em chưa từng làm những điều đó”.
Cô rất bình tĩnh, thậm chí bình tĩnh tới mức như không hề có chuyện gì xảy ra, quay người lại mỉm cười và lấy kẹp tóc để dưới chiếc gối anh nằm. Chiếc kẹp tóc đó và chiếc váy mềm mại đẹp đẽ cô đang mặc trên người có vẻ không ăn nhập gì với nhau, nhưng lại làm cho cổ và phần lưng cô lộ ra một cách hết sức tinh tế, mùi hương thoang thoảng trên cơ thể cô lại càng khiến anh thấy căng thăng, thậm chí còn căng thẳng hơn đêm tân hôn.
Sau đó, cô chậm rãi bước xuống cầu thang. Mặc dù đã bốn năm không vào bếp, nhưng kỹ thuật nầu món mì thì cô vẫn chưa hề quên. Thím Đường rất ghét mì ăn liền, vì thím cho rằng nó không có nhiều dinh dưỡng, nhưng vẫn chuẩn bị sẵn một máy cán mì cỡ nhỏ. Lương Duyệt tìm bột mì và chiếc bát để đựng, cho nước vào và bắt đầu trộn. Đúng lúc cô đang ra sức nguấy mì thì Trịnh Hy Tắc đi vào.
Anh cởi chiếc áo vét ra, xăn tay áo lên, rồi đứng dựa vào cửa, nhìn theo bóng dáng người đang tất bật trong bếp một cách chuyên tâm và chăm chú.
Thực ra, hôm qua, khi lái xe qua Long Đình, anh đã dừng lại ở phía ngoài rất lâu. Anh nghĩ, nếu có thể nhìn thấy cô một chút rồi lái xe đi thì coi như bốn năm đóng giả vợ chồng cũng không uổng phí.
Nhưng chờ mãi mà không thấy bóng dáng ai trong căn nhà số 33 ấy, cảm thấy có chút khác thường, anh đành bất chấp tất cả tới bên cửa gõ, rồi sau đó mới biết được rằng, đã hai ngày nay cô không về nhà.
Thế rồi anh không sao điều khiển được đôi chân của mình nữa, cứ lần tới bên chiếc giường của cô, mự dù chiếc gối vẫn là loại mềm oặt mà anh rất ghet, nhưng mùi hương tỏa ra từ đó thì thật dễ chịu. Đôi mắt anh cứ dính chặt lai, anh tự nhủ, chỉ ngủ một giấc thôi, tỉnh dậy là mình sẽ đi ngay, nhất định khong để mất mặt. Nhưng khi tỉnh dậy thì anh đã không thể đi được nữa.
Lương Duyệt quay đầu lại, thấy anh đang đứng ngây người ra ở cửa, vội giải thích: “Bố em thích ăn mì sợi, hồi còn nhỏ em thường làm món này, vì thế em cũng biết trộn mì và làm mấy việc khác.____ (169)
Anh vẫn không nói gì mà chỉ bước tới bên canh, giúp cô gạt những sợi tóc đang xòa xuống trán.
“Chờ một chú, một chút là xong ngay thôi”. Động tác của anh vô cùng dịu dàng, cô vội quay mặt đi để tránh, chân tay cũng tự nhiên luống cuống, rồi sau đó cô quay hẳn người lại, ra sức trộn mì.
Một lúc sau, cô đem mì cán thành những lát mỏng, tiếp đo dùng máy cắt thành các sợi nhỏ, những sợi mì mảnh mai thay nhau rơi xuống chiếc đĩa hứng phía dưới. Cô bước tới bên tủ lạnh, khom người với lấy trứng và cà chua trong đó, nhanh chóng rửa cà chua, hành hoa và cắt thành miếng, rồi cho dầu vào nồi đảo lên. Mùi thơm của hành tỏa ra khiến cho anh bất giác lại chăm chú quan sát Lương Duyệt thật
