Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329991
Bình chọn: 8.00/10/999 lượt.
ất lộng lẫy. Lương Duyệt biết hoàn cảnh gia đình mình không thể môn đăng hộ đối với gia đình Trịnh Hy Tắc, nên cô không mời ai mà chỉ gửi một lá thư ngắn thông báo cho bố mẹ biết. Bố mẹ cô đã không gửi thư lại.
Vì thế mà trong đám cưới chỉ có Phương Nhược Nhã ở bên cạnh cô. Chị Tề và Vu Đình Đình vì một vài lý do cũng không được thông báo.
Bố mẹ Trịnh Hy Tắc đã mất từ lâu, tính từ trên xuống dưới, người lớn nhất trong gia đình chỉ còn ông anh họ tên là Trịnh Minh Tắc. Chuyện những người dưới quyền phản lại anh ta khiến anh ta vô cùng tức giận, tuy nhiên hàng ngày anh ta vẫn tới công ty làm việc bình thường, nhưng anh ta không thể tới dự đám cưới được tổ chức trong tư gia của nhà họ Trịnh được.
Tin tức về đám cưới đựơc truyền đi, Trịnh Hy Tắc đã thực sự trở thành tiêu điểm thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Huống chi, cô dâu lại là một người trong giới tư pháp, rất xứng với vai trò nội tướng hỗ trợ cho sự nghiệp của anh. Chính vì thế mà người phụ trách Quang Mẫn Uyển ngay từ trước đám cưới khá lâu đã dò hỏi xem có cần tăng thêm các biện pháp bảo vệ cho khu vực nhà hay không.
Lương Duyệt chưa bao giờ trải qua cảnh tượng như vậy. Tất cả ấn tượng về một đám cưới , đối với cô, chỉ là những văn bản ký qua fax. Kể cả bộ váy cưới cô mặc ngày hôm nay cùng với tất cả đồ trang sức kèm theo cũng thế.
Hôm nay Phương Nhược Nhã rất lạ, cô mặc một chiếc áo choàng màu trắng, hai tay khoanh trước ngực và cứ đứng dựa vào tường, đôi mắt đỏ ngầu cứ như thể suốt đêm cô đã không ngủ, đến cả lớp trang điểm cũng không che được điều đó. Lương Duyệt thì mặc cho chuyên gia trang điểm trổ tài trên khuôn mặt mình, cô đưa mắt nhìn các vật dụng trang trí trong phòng, nhưng khi cô rời mắt đi thì Phương Nhược Nhã lại quay lại, đưa mắt nhìn vào gương, quan sát từng cử chỉ của cô.
Buổi tối hôm sau khi uống say, Lương Duyệt đã ngủ lại ở nhà Phương Nhược Nhã, khi cô tỉnh dậy thì Phương Nhược Nhã nói với cô một câu: “Hãy làm đám cưới cho thật vui vẻ, đừng có giở trò gì đấy. Nếu có chuyện gì thì cứ nói với mình, mình sẽ giải quyết giúp cậu”.
Lời nói ấy chứa đựng một ẩn ý sâu xa, nhưng người nghe lại không biết. Vì thế mà một câu chuyện tình bí mật đã không bị phát hiện, và đến tận lúc ấy vẫn không được giả thích rõ ràng.
Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón tay đã nhắc nhở cô về vị trí và danh phận của mình hiện nay. Năm ấy, Lương Duyệt đã phủ phục trên tủ kính của cửa hàng Chu Đại Phúc, thèm thuồng khi nhìn thấy một chiếc nhẫn năm mươi tệ. Bây giờ, dù cái giá của chiếc nhẫn này là ba mươi tám nghìn tám trăm tám mươi tệ, nó cũng chẳng khiến cho cô ngượng ngùng e lê, mà trái lại, còn thở dài một tiếng. Giờ đây, khi đã biết nhẫn kim cương được dùng để đính hôn và người ta sẽ phải đeo nó suốt cuộc đời thì giá trị của nó chẳng hề mang lại cho cô một chút hứng thú nào nữa.____ (179)
Chính vì vậy, cô đành ngồi im như một đứa trẻ để giữ thể diện cho tất cả mọi người, và cũng là cho Trịnh Hy Tắc.
Chuyên gia trang điểm cẩn thận nâng vương miện bằng bạch kim có khảm đá của cô dâu mà Cố Phán Phán đặt mua từ Nam Phi về. Cố Phán Phán đã nhờ bạn mang tới tặng cho Lương Duyệt làm quà cưới, kèm theo một mảnh giấy bên trong, với những dòng chữ xiêu vẹo: “Thật đáng tiếc, trong ngày cưới của mình, mình đã không gặp cậu, và trong ngày cưới của cậu, cũng không có mặt mình”.
Chỉ có mấy dòng chữ ấy thôi cũng đã khiến cho Lương Duyệt nước mắt như mưa. Thấy vậy, chuyên gia trang điểm cuống cả lên, vội chạy đi lấy đồ để trang điểm lại cho cô. Phương Nhược Nhã vội chạy đến bên Lương Duyệt và nói: “Có khóc cũng chẳng kịp nữa rồi, có điều, nếu cậu thực sự không muốn cưới nữa thì bây giờ mình sẽ đưa cậu đi”.
Lương Duyệt nhìn mình trong gương, khóc nức nở một hồi rồi có trấn tĩnh lại, một lúc sau, cô mới cất lời: “Sao cậu không nói với mình từ sớm? Không lẽ cậu đã yêu thầm mình từ lâu rồi à?”
“Phì!” Phương Nhược Nhã tỏ vẻ cáu kỉnh trước những lời nói vừa rồi của Lương Duyệt, cô bước nhanh tới bên tường và đứng dựa vào đó như cũ.
Lúc này, nói những lời ấy thì có ích gì? Chỉ còn biết dung những lời nói đùa chua chat để chút bỏ nỗi đau khổ trong lòng mà thôi. Nếu trên thế gian này đã có biết bao chuyện bất công, biết bao cuộc hôn nhân không như ý, thì bây giờ có thêm hay bớt một trường hợp như cô cũng chẳng ảnh hưởng gì. Và nếu đã chẳng tạo ra được ảnh hưởng gì, thì thà không làm gì cho xong.
Lương Duyệt cười nhạt, chỉ khi sờ tay vào chiếc vương miện nho nhỏ, cô mới có cảm giác rằng trái tim mình vẫn đang đập, và cô lại không ngăn được dòng nước mắt.
Cuối cùng, chuyên gia trang điểm đội chiếc vương miện nghiêng nghiêng lên đầu cô, đôi khuyên tai bằng kim cương cùng chiếc vương miện tỏa ra ánh lấp lánh. Những lọn tóc rủ xuống khiến cô trông càng xinh đẹp yêu kiều.
Lương Duyệt không kén cá chọn canh trước bất cứ một món đồ dùng nào trong lễ cưới, bởi vì cô chỉ coi tất cả sự phiền phức trước mắt như chiếc chìa khóa dẫn đến sự thành công mà thôi. Trang điểm xong, cô ngồi trước gương và khẽ nói: “Tiểu Nhã, chụp giúp mình một bức ảnh được không?”. Cô ngồi trước