Nghe nói anh yêu em

Nghe nói anh yêu em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329661

Bình chọn: 7.00/10/966 lượt.

kỹ một lần nữa, khuôn mặt tươi cười của cô chứa đựng một vẻ rất tự hào.

Khi cho nước vào nồi, váng dầu nổi lên, những sợi mì gặp nước đã làm cho mùi vị nồi mì càng thêm ngào ngạt. Mì cà chua trứng gà thực chất là một món ăn rất đỗi bình thường, điều khác thường là ở chỗ, đây là lần đầu tiên Trịnh Hy Tắc được chứng kiến cảnh một người con gái vào bếp, làm cho anh một bát mì lót dạ sau khi anh uống say.

Thím Đường nghe thấy tiếng động bèn từ trong phòng chạy ra và định giúp Lương Duyệt. Nhưng cô đẩy thím quay lạ và nói: “Những việc này tôi làm được, chỉ có điều được chiều quen rồi nên mới lười mà thôi. Thím không cần giúp đâu”.

Trịnh Hy Tắc đứng bên vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cô cho mì vào bát, bày cà chua và trứng ra rồi múc từng thìa nước canh dội lên trên, cuối cùng nhỏ mấy giọt hương liệu vào và rắc một chút hành hoa và rau thơm. Mọi thứ xong xuôi, cô bê bát lên, bát mì nóng khiến cô lè lưỡi, khi đặt nó xuống bàn, cô bất giác đưa tay lên vành tai, miệng vẫn không ngừng xuýt xoa.

Tất cả những động tác vừa rồi của cô rất giống một người, một người khiến anh nhớ rất lâu….

Hai người ngồi xuống bàn, đối diện với nhau, Lương Duyệt ra sức hít hà rồi quay sang nói với anh: “Chà, quả nhiên vẫn chưa quên kỹ thuật nấu món này. Bản năng sinh tồn thì nhất định không thể quên được, nếu quên là chết đói”.

Anh bê bát mì lên, húp một ngụm nước. Cô cười hỉ hả, hỏi: “Thế nào? Có ngon hơn đầu bếp nhà hàng làm không?”

Anh không đáp, chỉ gật đầu, rồi tiếp tục ăn mì trong làn khói nghi ngút.

Lương Duyệt cũng cúi đầu xuống bắt đầu ăn, nhưng xuýt nữa thì phải nhổ ra.

Hình như là hơi mặn. Cô đưa mắt lén nhìn Trịnh Hy Tăc, anh vẫn cắm cúi ăn, đến tận miếng cúi cùng, nét mặt vẫn không biểu lộ điều gì. Cô hỏi với vẻ ngạc nhiên: “Anh không thấy mặn à?”

Anh vẫn không lên tiếng, với tay lấy bát mì của cô tới trước mặt mình, rồi sau đó tiếp tục lùa từng miếng lớn vào miệng, không hề ngẩng đầu len, càng không đưa mắt sang nhìn cô.

Không trả lời nghĩa là không chê mặn. Lương Duyệt lặng lẽ dựa vào ghế chờ anh ăn xong. Khi tới miếng cuối cùng, cô chưa kịp hỏi vì sao thì anh lại nâng bát lên, húp hết chỗ nước còn lại.____ (170)

Chờ anh ăn xong hẳn, Lương Duyệt mới đứng lên định thu dọn bát. Đột nhiên anh nói với vẻ cương quyết: “Lương Duyệt, chúng ta ly hôn đi!”

Chiếc bát trong tay cô rơi xuống “choang” một cái, nhưng cô vẫn không để ý. Cô hỏi: “Anh nói linh tinh gì thế. Tỉ lệ li hôn bây giờ đang rất cao, chẳng cần anh phải góp thêm phần vào đâu!”

“Em theo anh sẽ chẳng có gì cả. Nếu ly hôn, thì với kinh nghiệm của em bây giờ, e không phải chết chung với Trung Thiên đâu.” Nói tới ly hôn mà miệng anh không thoát khỏi công việc.

Đôi mắt Lương Duyệt đã bắt đầu mờ đi, nhưng cô vẫn mỉm cười và nói: “Chưa hẳn đã như vậy,đã có tiếng là phu nhân của Chủ tịch hội đồng quản trị tiền nhiêm của Trung Thiên thì ai mà còn dám dùng em nữa, mà dù có dùng thì cũng sẽ chẳng thể trả nổi cái giá như cũ đâu”

Anh khẽ cười, nói: “Con lạc đà gầy vẫn còn hơn con ngựa béo. Vì bát mì lúc nãy, anh sẽ giới thiệu cho em một công ty thật tốt, đảm bảo vẫn giữ nguyên mức lương hiện tại cho em.”

Lương Duyệt cúi đầu, tay di di trên lên vết dầu ăn vương lại trên chiếc bàn trước mặt, khẽ nói: “Anh tưởng em là đồ ngốc à, ai mà chịu bỏ ra những ba trăm nghìn tệ để thuê một người chỉ để cho có? Chỉ có Trung Thiên mới chịu mất tiền oan như vậy thôi”.

Cô đứng thẳng dậy, bước tới trước mặt anh, rồi nói với vẻ nghiêm túc: “Và còn anh nữa, đúng là một người ném tiền qua cửa sổ”.

“Thế nhưng, kẻ ném tiền qua cửa sổ này chẳng còn gì cả.” Anh phì cười, chẳng ai biết được nụ cười ấy là thật hay là giả.

Ánh mắt Lương Duyệt rất kiên định, cô nói: “Mặc dù chẳng còn gì, nhưng anh vẫn là chồng của em”/

Cô xoay người, vạt váy mềm mại uốn lượn theo động tác của cô, màu xanh nước biển của nó bỗng trở nên thậy dịu mát giữa cái nóng nực, đồng thời mang lại cho bầu không khí trong căn bếp một hương vị rất ngọt ngào.

Trịnh Hy Tắc ngây người một lát rồi rút cả một tập giấy ăn, ra sức lau bàn.

Chiếc bàn bếp mà Lương Duyệt chọn có mầu trắng và thuộc loại phong cách điền viên, những vết bẩn trên mặt bàn nhìn thấy rất rõ, vì thế Trịnh Hy Tắc ra sức lâu hết vết này đến vết khác, rất chăm chú, rất cẩn thận, cứ như thể đang hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật vậy.

Bỗng nhiên Lương Duyệt thò đầu ra từ trong bếp, nói: “Loại giấy ăn đó rất đắt đấy, hơn nữa nếu anh lấy miếng giẻ thấm chút nước vào mà lau thì sẽ nhanh hơn nhiều”.

Anh ngẩng đầu lên mỉm cười, nhưng không đáp lại, rồi sau đó chậm rãi đi về phía bếp, vo đám giấy ăn trong tay lại, ném vào sọt rác, rồi luồn tay qua nách Lương Duyệt, vùi mặt vào trong làn tóc của cô.

Mùi hương trên cơ thể cô rất quen thuộc, đó là mùi thơm dịu dàng. Những sợi tóc của cô chạm vào khiến lòng anh dâng lên một nỗi xúc động, nhưng anh vẫn muốn nói với cô một câu gì đó.

“Anh cứ nghĩ là em sẽ ra đi”

Lương Duyệt bất động, nhưng nước mặt đã chảy vòng quanh, cô cố nuốt nghẹn rồi nói: “Đừng ngốc nghếch như vậy, anh vẫn chưa đánh mất nhẫn cưới cơ


XtGem Forum catalog