Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329631
Bình chọn: 7.5.00/10/963 lượt.
bị lộ thì giá cổ phiếu của Trung Thiên trên sàn giao dịch đã giảm xuống rất mạnh, điều đó chứng tỏ các cổ đông phản ứng rất gay gắt. Trịnh Hy Tắc lại còn để lộ ra chuyện cô đại diện cho Nghiên Quy giúp anh ta làm những việc trái quy định. Sức ép qua lớn cho nên…sáng sớm nay, Trịnh Hy Tắc đã nộp đơn từ chức rồi.”Lương Duyệt bỗng cảm thấy mình như vừa bị rút cạn sức lực, cô không biết tiếp sau đây nên làm gì cho phải, bởi vì người đã làm anh gục ngã chính là cô.Hôm ấy, Trịnh Hy Tắc đã nói, nếu anh trắng tay, thì anh sẽ không để cô tìm thấy anh.____ (164)Mấy hôm trước, anh luôn muốn cùng cô đi ngủ sớm, tuy giọng nói của anh rất thanh thản, nhưng bây giờ nghĩ lại thì mới thấy trong đó chứa đựng rất nhiều khát khao, mà chỉ những khát khao cháy bỏng mới khiến anh nói ra lời như vậy.Nhớ lại những lời nói của anh đêm ấy, Lương Duyệt chạy như bay lên gác, lục tìm trong tủ quần áo lấy chiếc chìa khóa rồi chạy xuống, trong lúc ấy, trên màn hình ti vi vẫn là bộ phim Kim Sam Soon với những câu nói kinh điển.Hãy yêu như chưa bao giờ bị tổn thương.Hãy nhảy múa như không hề có ai xem bạn múa.Hãy hát lên như khoông có ai nghe bạn hát.Hãy làm việc như không hề cần đến tiền.Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng.Lương Duyệt chạy vội ra ngoài, một cơn gió ùa đến lùa qua áo cô, mang theo cái lạnh thấu xương.Tháng Sáu năm nay, năm 2008, Bắc Kinh vẫn đang mưa. Cô đang đắm mình trong những cơn mưa ngoài trời.Ở đầu dây bên kia vẫn vọng tới tiếng “a lô” của Hàn Ly, Lương Duyệt loạng choạng nhấc điện thoại lên, khẽ nói: “Anh hãy nói cho tôi biết, bây giờ anh ấy đang ở đâu?”Hàn Ly thở dài nói: “Bây giờ có lẽ vẫn đang ở Trung Thiên, lát nữa có thể sẽ phải họp hội đồng quản trị, nhưng Nghiêm Quy không được tham gia đâu”.Lương Duyệt lặng lẽ tắt điện thoại, chạy ra cổng, cô nhìn thấy thím Đường nhưng không nói câu nào mà lao vội ra xe rồi lái đi. Trong xe không mở điều hòa, không khí oi bức và ẩm ướt, mồ hôi toát ra đầy người, khi xe dừng ở ngã tư chờ đèn xanh, cô gọi điện cho Trịnh Hy Tắc. Tiếng chuông đổ một hồi lâu. Khi nghe tiếng “a lô” vọng lại bằng một giọng trầm và khàn, Lương Duyệt vội nói: “Em muốn gặp anh”.“Anh còn có chuyện.” Giọng nói của anh rất bình tĩnh. Nếu như lúc này chưa biết chuyện gì, nhất định cô sẽ nghĩ rằng đó là một câu trả lời rất đỗi bình thường, nhưng cô đã biết, cô đã biết rõ tất cả mọi chuyện.“Em rất muốn gặp anh, có chuyện rất cần.” Thái độ của Lương Duyệt rất kiên quyết, thậm chí đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với anh bằng giọng như vậy kể từ khi hai người cưới nhau.“Cứ như vậy đi, anh đi họp đây”.Không đợi Lương Duyệt đáp lại, anh tắt ngay điện thoại, đây cũng là lần đầu tiên anh làm như vậy với cô.Một cơn giận lập tức trào lên ngực, khiến mắt cô hoa lên. Bầu không khí càng trở lên ngột ngạt, cô bực dọc giơ tay nhấn còi xe liên tiếp, khiến cho người lái xe đằng trước phải quay đầu lại nhìn, và khi nhìn thấy một người phụ nữ đang trong cơn tức giận như vậy, người này lập tức lên tiếng chửi. Tiếng chửi ấy vọng qua của xe, dội vào tai Lương Duyệt, càng khiến cô thêm tức giận. Lúc ấy, Lương Duyệt gần như đã phát điên, gã đàn ông kia mà dám xuống xe gây gổ thì cô nhất định sẽ cho hắn biết tay.Đúng lúc đó, đèn xanh bật sáng, chiếc xe phía trước lao vọt lên, Lương Duyệt thấy sống mũi cay cay và chỉ chực bật khóc. Trời ạ, đã định đánh nhau một trận, thế mà cũng đâu có dễ dàng. Vốn chỉ quen với các công việc dùng đến miệng, không dùng đến tay chân nên muốn có cơ hội đánh nhau cũng thật khó.____ (165)Ngón tay cô đặt trên vô lăng đã trở nên tê cứng, khi tới Trung Thiên thì chùm chìa khóa trên tay đã bị tuột mấy lần, Lương Duyệt phải mím môi lại mới giữ chặt được nó trong tay, cô quay đầu dùng chân đá cánh cửa xe vào rồi đứng dưới cầu Trung Thiên, ngẩng đầu nhìn lên.Nghe nói, khi xây dựng trụ sở, ông Trịnh đã đặt thềm đi lên với ba mươi mốt bậc, có người hỏi ông tại sao lại làm như thế, ông không trả lời. Hôm nay, khi cúi xuống nhìn, Lương Duyệt mới phát hiện ra rằng, ba mươi mốt bậc thềm ấy có những ý nghĩa riêng.Ba mươi mốt năm, từng bước, từng bước gây dựng, và thành quả cuối cùng chính là Trung Thiên.Cô đặt mạnh chân lên bậc thềm, lưng vươn thẳng, nụ cười luôn giữ trên môi.Một quá khứ từng được người ta ca ngợi, một cuộc hôn nhân từng được người ta ca ngợi, suy cho cung, tất cả cũng chỉ là hư vô. Hạnh phúc dễ dành có được thì cũng dễ dàng mất đi.Lương Duyệt ngộ ra điều đó, khi co cảm thấy mình đã sức cùng lực kiệt.Tới trước quầy tiếp tân, cô mỉm cười lịch sự rồi khẽ nói: “Tôi muốn gặp Chủ tịch Trịnh”. Cô thư ký trực ban xinh đẹp đã từng tiếp đón cô không biết bao nhiêu làn có vẻ ngạc nhiên, nói: “Thưa, Chủ tich không có ở đây”.“Anh ấy nói với tôi là anh ấy đang họp ở trên kia”, Lương Duyệt kiên nhẫn giải thích.“Ông ấy không có ở đây thật mà.” Ánh mắt cô thử ký trực ban hơi hoảng hốt, dường như đang cố che dấu điều gì đó.Lương Duyệt lấy điện thoại ra và bấm máy, nhưng điện thoại cuả Hy Tắc ngoài vùng phủ sóng.Chiếc túi xách trong tay cô rơi xuống đất, bốn bước tường xung quang căn phòng rộng lớn dội lại âm than