pacman, rainbows, and roller s
Nghe nói anh yêu em

Nghe nói anh yêu em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328231

Bình chọn: 7.00/10/823 lượt.

ủa tất cả những người trên xe.Lại một tiếng đồng hồ nữa trôi qua. Cô đặt những bước chân mệt mỏi lên từng bậc thang ở phía dưới, mắt ngước nhìn lên phía cửa sổ, do dự một lát. Đèn trong phòng của họ vẫn chưa được bật sáng, có lẽ anh vẫn đang làm thêm, chưa về nhà.Gần đây Chung Lỗi đã quen với việc làm thêm. Cái chức được gọi là thực tập sinh, trợ lý hành chính luôn bị các viên chức khác tuỳ tiện bắt nạt, vì thế mà có rất nhiều công việc vốn thuộc phận sự giải quyết của người khác cũng được thay nhau đùn đẩy sang cho anh, mặc dù anh làm liên tục suốt từ sáng đến tối cũng không thể nào về đúng giờ được, ngày nào cũng bảy tám giờ tối mới có thể rời khỏi nơi làm việc. Đã thế, chẳng biết đến ngày nào mới mọc mủi xủi tăm lên được. Nghĩ đến đây, cô càng cảm thấy buồn rầu ủ rũ. Khi cô đưa bàn tay hầu như chẳng còn chút sức lực nào lên đẩy cánh cửa ra, đón cô không còn là mùi thơm của thức ăn quen thuộc những ngày trước, mà chỉ là chỉ có một ngọn đèn bàn và cái bóng vàng vàng của anh đang vùi đầu vào đọc sách.Trong lòng Lương Duyệt thấy rất không vui. Đặt chiếc túi xuống cô đi vào bếp, mở vung nồi thì thấy vẫn chưa có cơm, cô quay trở lại phòng ngoài nhìn anh chăm chú, anh cứ cười hà hà mà chẳng hề tỏ ra áy náy chút nào. Một cơn giận lập tức bùng lên, cô lớn tiếng hỏi: “Anh về lúc mấy giờ?”Anh vẫn hồn nhiên trả lời: “Sáu giờ thì anh về tới nhà.”“Hơn bốn tiếng đồng hồ không đủ để anh nấu cơm à? Anh có biết em làm việc cả ngày xong, về nhà lại phải nấu cơm thì sẽ mệt đến mức nào không?” Cơn giận dữ trong lòng cuối cùng cũng bùng phát, cô không muốn thay bằng giọng nói dịu dàng hơn.Cô đùng đùng ném bộ quần áo, xông vào căn phòng toàn hơi nóng, ấn mạnh vào chiếc công tác đèn.Khi đèn bừng sáng, anh nhìn thấy đôi mắt cô đầy lệ.Trên trần nhà dán đầy những ngôi sao đủ màu sắc với đủ mọi hình dạng. Những ngôi sao khác màu quây lấy một đám ngôi sao màu đỏ được xếp thành hai chữ “Lương Duyệt”, là tình yêu được người khác ôm vào lòng.____ (72)Anh đứng đằng sau, nói với vẻ áy náy: “Anh đã tìm tất cả những trang sách có màu sắc trong nhà cắt hết cả rồi. Em muốn có sao, anh không mua được, nên anh chỉ có thể cắt thành sao để tặng em.”Những ngôi sao dường như làm cho đôi mắt có những giọt lệ long lanh thêm một lớp sương mờ. Cô đứng im lặng ở đó, một hồi lâu sau cũng không tìm ra lời để nói.Sau đó, trong buổi tối bắt đầu bằng những oán hận ấy, Lương Duyệt đã có một đêm đầy lãng mạn. Những bông hoa khói long lanh ấy có thể là những thứ mà người có tiền mới có thể mua được, nhưng mỗi ngôi sao trong cái tổ nhỏ của họ đều là những lời hứa về một tình yêu sâu sắc mà anh đã cắt bằng kéo cẩn thận từng chút, từng chút một.Trong một thành phố phồn hoa, náo nhiệt, một người đàn ông chịu ngồi cắt cho mình cả một nhà sao, có thể là vì anh ấy không có tiền để mua một chiếc nhẫn kim cương và sự lãng mạn, nhưng anh ấy đã dùng một tình yêu bình thường nhưng với tất cả trái tim, anh ấy đang chứng minh rằng, dù nghèo khó nhưng ngày ngày luôn bên nhau cũng là một hạnh phúc, vì thế mà cô đã khóc không thành tiếng và ôm chặt lấy cổ anh, mặc cho nước mắt tuôn rơi và làm ướt đẫm cả vạt áo anhAnh mỉm cười, khẽ vỗ vào lưng cô, và nói bằng giọng rất nhẹ: “Ngốc, anh xin lỗi, anh đã để em phải chịu thiệt thòi.”Thiệt thòi ư? Lương Duyệt không biết nữa. Bởi vì lúc này, cô chỉ cảm thấy mình rất hạnh phúc, cho dù họ phải quay mặt vào nhau đọc sách dưới ánh đèn vầng vọt, cho dù anh vẫn mang cơm từ công ty về làm thành bữa tối cho cô, cho dù anh mỗi ngày một gầy, cô cũng mệt mỏi vì công việc. Vì những ngôi sao nhỏ ngày hôm nay mà cô càng thêm tin tưởng chắc chắn rằng, có anh cô sẽ có thế giới này.Vì thế, vì tình yêu này nếu có phải vứt bỏ cả thế giới cũng rất đáng.Ngày hôm sau, cô quyết định lại đi tìm việc. Nếu trước mắt anh chưa thể làm thay đổi được tình hình kinh tế, thì ít nhất công việc mà cô tìm được cũng sẽ giúp họ có được một bữa trưa miễn phí. Thế nên, người đạp chiếc xe cà tang, mang hồ sơ đi rải ở khắp mọi nơi trong thành phố Bắc Kinh bây giờ chính là cô.Mỗi lần thấy các cuộc thi tuyển dụng, dù lớn dù nhỏ cô cũng xông tới, để rồi sau đó lại thất vọng ra về. Lúc đó, cô mới hiểu được sự ủ rũ và bất lực của tiếng bước chân anh khi trở về nhà như thế nào. Vì thế, cho dù bị thất bại thì cô cũng mang theo nụ cười trở về nhà, rồi trong lúc nhai ngấu nghiến trong bữa cơm, cô còn bịa ra chuyện về mấy vị lãnh đạo của các công ty mà cô luôn thèm nhỏ dãi kể cho anh nghe.Cô kể với vẻ rất hào hứng, mắt cũng long lanh sinh động, nhưng anh không nói gì, chỉ đến khi cô ăn xong miếng cuối cùng, anh mới hôn cô rất mạnh, và hôn mãi, trong nụ hôn ấy chứa đựng cả sự xót thương và việc anh đã biết rõ sự thật, ngay cả ánh mắt của anh cũng toát lên vẻ đau khổ.Anh đã rất hiểu cô, cũng giống như cô đã rất hiểu anh.____ (73)Và thế là giờ làm thêm của Chung Lỗi mỗi ngày một tăng lên, giờ giấc về nhà cũng mỗi ngày một muộn hơn. Anh đã cố bằng mọi cách để giành được mối thiện cảm của tổng giám đốc. Trong một lần phỏng vấn vào một cơ quan mậu dịch nhà nước, khi cô hoàn toàn thất vọng,