Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 328353
Bình chọn: 10.00/10/835 lượt.
chính khiến Lương Duyệt thấy mình có lỗi với cha mẹ.Hoàn cảnh gia đình chân chất, giáo dục gia đình nghiêm khắc, vì thế mà từ nhỏ Lương Duyệt đã là một đứa bé ngoan, cô luôn tự nhận mình có những phẩm chất tốt đẹp hồn hậu, chất phác của tất cả những con người sống trong vùng đất nhỏ bé ấy. Nhưng cô đã không có duyên với cậu Mạnh Húc mà cha mẹ ấn định là hôn phu của cô. Hai mươi tuổi dạm ngõ, khi tốt nghiệp đính hôn, tất cả chỉ trong vòng có nửa năm. Nhưng Lương Duyệt đã không chấp nhận được cuộc sống như vậy, cô đã từ hôn và bỏ đi đến Bắc Kinh, lý do ban đầu chỉ là vì một người bạn quen qua mạng Internet chưa hề biết mặt. Dù nói thế nào thì đó cũng là một cú giáng rất mạnh vào người cha vốn rất coi trọng lễ giáo của cô.____ (75)Điều đáng nói là, nhà họ Mạnh cũng là gia đình có máu mặt ở khu vực này, họ không thể chấp nhận nổi việc bị phía nhà gái từ hôn. Khi Lương Duyệt quyết định từ hôn, cô đã phải dùng tới mười mấy ngày để đối phó với những người đến để khuyên giải. Hết người thân đến bạn bè, rồi đến cả cha mẹ của Mạnh Húc. Nhưng Lương Duyệt đã quyết tâm, dù ai nói gì cô cũng không thay đổi quyết định.Lúc đó cô đã rất cô đơn. Mẹ cô vì bị cha ngăn cản nên cũng không thể giúp được gì cho cô, còn cha cô thì chỉ vào mặt và bảo cô rằng, chuyện mình gây ra thì phải tự mình giải quyết, mình phạm sai lầm thì tự mình phải chịu trách nhiệm, đừng để cho người khác phải giải quyết hậu quả. Chính vì vậy, chẳng ai có thể giúp được cho cô trong lúc đó, cô cần phải dùng sự kiên định để xác định rằng, sự lựa chọn của mình là sáng suốt.Có lẽ, tính cách không chập nhận thua của cô được hình thành lên từ đó, càng không có người giúp cô càng có thói quen bề ngoài tỏ ra cứng cỏi, bởi vì cũng bắt đầu từ lúc đó, cô đã bắt đầu hiểu được rằng, mình phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình, chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của mình.Tất cả mọi dị nghị và chỉ trích tới tấp đổ xuống đầu cô, nó đè nặng lên cô, khiến cô thấy ngạt thở, thế là cô chọn cách dùng những lời sắc lạnh để đáp trả.Chỉ duy nhất, khi Manh Húc tới, cô không thể dùng lời lẽ sắc lạnh đối đáp được. Ngược lại, cô cảm thấy rất day dứt, day dứt thực sự. Mặc dù có một số việc không thể nói ra cho rõ ràng, nhưng người mở miệng thốt ra lời từ hôn chính là cô.Cô chỉ còn biết khóc, chẳng thể nào nói cho gẫy gọn, ngoài việc lặp đi lặp lại lời xin lỗi. Mạnh Húc đưa bàn tay lạnh ngắt từ từ nắm lấy tay cô, suy nghĩ một hồi lâu mới nói một câu, anh không trách em.Đó là câu an ủi lớn nhất và duy nhất trong hơn chục ngày qua, mà lại là được thốt ra từ miệng của người đàn ông bị cô làm tổn thương.Sau này nghe người khác kể lại, suốt thời gian ấy Mạnh Húc đã rất đau khổ. Có thể lúc đầu khi đặt vấn đề với Lương Duyệt là do lý do cha mẹ, lúc ấy Lương Duyệt mới hai mươi tuổi vẫn còn chưa hiểu hết mọi chuyện, bỗng dưng có người yêu, còn Mạnh Húc hơn Lương Duyệt bẩy tuổi nên đã đủ độ chính chắn và anh luôn coi cô là vợ chưa cưới. Trong ba năm hai bên đi lại thì có tới hai năm là xa cách. Lương Duyệt đã trải qua cuộc sống đầy màu sắc cuả sinh viên, còn Mạnh Húc thì luôn nói với những người khác rằng mình đã có người yêu và một mực chờ đợi cô.Sau khi tốt nghiệp và ở bên nhau, Lương Duyệt mới phát hiện ra rằng, hai người hoàn toàn không hợp nhau. Nhưng lúc ấy cô đã mang tiếng là con dâu tương lai của nhà họ Mạnh, nên phải thường xuyên xuất hiện trong các dịp lễ tết, hay các cuộc gặp mặt lớn nhỏ của nhà họ.____ (76)Nói lời chia tay là một việc thật khó khăn, trước con mắt nghiêm khắc của cha, cô không đủ can đảm nói ra điều đó, mãi cho tới khi cô có được dũng khí và sự kiên cường từ một người con trai khác.Quá tàn nhẫn, dù đã ba năm trôi qua rồi nhưng Lương Duyệt vẫn cảm nhận rất rõ về sự tàn nhẫn của mình, sự tàn nhẫn ấy không chỉ với nhà họ Mạnh.Cô mãi mãi cũng không thể biết được rằng, khi cô quyết định xa rời gia đình tới Bắc Kinh phát triển, cha cô đã phải đối phó với sự chỉ trích lẫn quan tâm của bạn bè và thân thích xung quanh; cô không khi nào biết được. Khi cô quyết định bỏ nhà ra đi không chút hối hận, thì cha cô đã phải trải qua sự tuyệt vọng và lo lắng thế nào.Cô đã không quay đầu lại,và lựa chọn ra đi dứt khoát, hai năm sau mới dám đối diện với cha mẹ. Vì thế, khi nghe cha cô nói như vậy, cô vội trả lời rất thật: “Vâng, lần sau con sẽ đưa anh ấy về.”Lần này, cô đã nhìn thấy sự tha thứ, an ủi trong mắt cha và những giọt nước mắt trong mắt mẹ.Con cái bất hiếu là nỗi đau của cha mẹ.Lương Duyệt sẽ không bao giờ quên, không bao giờ quên mình đã đẩy người thân rơi vào tình cảnh khó khăn như thế nào. Cha cô, một con người cương trực, luôn ngẩng cao đầu gần trọn cuộc đời, chưa bao giờ phải cúi mình trước bất cứ ai, nhưng ông đã phải mãi mãi khom mình trước nhà họ Mạnh, mà tất cả những đau khổ ấy đều từ việc cô con gái bướng bỉnh, từ tình yêu mà vợ chồng ông dành cho con gái mà ra.Tối hôm ấy, Lương Duyệt đã ngủ chung giường với cha mẹ. Nhà cô không thiếu chỗ, nhưng cô thấy được ngủ bên cạnh cha mẹ mới thực sự dễ chịu và yên tâm. Cô đã dùng cả buổi tối để kể cho cha mẹ nghe về những điều t