XtGem Forum catalog
Nghe nói anh yêu em

Nghe nói anh yêu em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328185

Bình chọn: 8.00/10/818 lượt.

i đâu mới là con người thực của anh, điều đó cũng khó khăn như việc cô đang cố hiểu xem rút cục là mình đang đau lòng vì điều gì.Buồn tiếc cho tuổi xuân trôi qua như nước chảy? Tiếc nuối vì tình yêu khắc cốt mà cô đã trao đi? Hay phải chăng buồn tiếc cho sự nghèo khổ mà mình đã phải giằng giật trong bao nhiêu năm?Có lẽ tất cả đều không phải. Chính vì biết rõ tình yêu rồi cũng dần nhạt nhoà theo năm tháng, đến cả những lời ngọt ngào nhất rồi cũng sẽ trở thành những vị đắng, cho nên người ta mới luôn nhớ tới tình yêu ban đầu không vụ lợi, tính toán. Hiện thực là như vậy, muốn cao thượng hơn thì thật là khó.Tan nát hết cả cõi lòng chỉ là những là những chuyện chỉ thấy trong tiểu thuyết, liệu có xuất hiện trong hiện thực không? Cũng giống như tất cả những bộ phim tình yêu đáng buồn cười, chỉ biết cường điệu cho nỗi đau muôn đời, cường điệu cho những trái tim si mê không bao giờ thay đổi. Nhưng, những người dám vứt bỏ cuộc sống hào nhoáng, phú quý trong hiện thực hỏi liệu được mấy người?Tiếng vỗ tay phía dưới là dành cho những kỷ lục mới về lợi nhuận và doanh thu mà tập đoàn Trung Thiên lập được trong năm nay. Trịnh Hy Tắc đứng trên đài chủ tịch cùng với nụ cười kiên định trên môi đã khiến nỗi lo lắng trong cô vơi đi đáng kể.Như thế cũng rất tốt. Đối với một cô gái thuộc tầng lớp thấp nhất trong xã hội và đã từng phải nhịn đói nhịn khát, sự yên ổn mới là đảm bảo đắt giá thực sự. Tuổi cũng đã lớn rồi, chẳng còn hơi sức đâu để mà phấn đấu giành giật, tuổi thanh xuân bị thua đã rời xa cô, vì thế cô nhất định không chịu bước sai thêm một bước nữa.Thẩm Mông Mông vẫn đang khoe khoang tình cảm ân ái ngọt ngào bằng cách dựa vào bên Chung Lỗi, còn cô thì cũng đã có Trịnh Hy Tắc bằng chiếc ghế trống đại diện cho anh bên cạnh mình.Hạnh phúc và tình yêu không phải cùng là một, và tất nhiên cũng không phải là điều kiện đầy đủ cần thiết. Có tình yêu có thể sẽ hạnh phúc, có hạnh phúc rồi thì dù không có tình yêu cũng không quan trọng nữa.Vì thế, dù có thảng thốt như bị mất mát cũng chẳng nói lên điều gì, Thẩm Mông Mông tự an ủi mình.Cũng giống như việc bị người khác cướp mất chiếc kẹo trong mồm, chẳng nhẽ lại không thể cho chủ nhân vốn có nhấm nháp lại đôi chút vị ngọt ngào của nó, để rồi sau đó thèm nhỏ giãi? CHƯƠNG 11 : CHUYỆN NĂM 2002(Phần 1)Mười một mét vuông cũng là một thế giới.____ (67)Dù nó chỉ là một cái góc nhỏ tồn tại ở một nơi mà rất ít người biết đến trong thành phố Bắc Kinh rộng lớn; dù nó đã từng là phòng ở của công nhân một nhà máy đã bị bỏ hoang; dù trên bức tường của họ còn có cả một lỗ thông hơi điều hoà gió lùa vi vút.Chung Lỗi luôn nằm trong tư thế ấy trên chiếc giường cá nhân, dù đã sắp đến ngày hè oi ả, vào những khi Bắc Kinh nóng nực nhất, anh cũng vẫn dùng cánh tay quay một chỗ rộng nhất để cô có thể nằm dễ chịu hơn.Ánh nắng nhạt buổi sớm xuyên qua cửa kính chiếu vào và rất thuận lợi khi tạo thành bệnh mất ngủ cho cô. Tấm rèm cửa mà chủ nhà đưa cho không đủ dày, ánh nắng buổi sáng khiến người ta trằn trọc mãi không sao ngủ tiếp được, nhưng nếu vì thế mà trở mình, thì nhất định dù đang ngủ rất say anh cũng sẽ tỉnh dậy, mỉm cười, hôn cô rồi hỏi: “Sao thế, Ngốc?”Thế nên, vì bệnh dễ thức giấc của anh mà cô cứ phải nằm im một tư thế, hết đếm rồi lại lắng nghe tiếng lớp giấy phần phật trên lỗ thông điều hoà. m thanh ấy vốn không to, nhưng khi nó vào đầu của một người không ngủ được thì trở nên rất nặng nề, ầm ĩ chẳng khác gì tiếng búa hơi. Cô cảm thấy mình như sắp phát điên, cảm thấy mình đã mắc phải chứng suy nhược thần kinh nghiêm trọng, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, cô cố hít một hơi thật sâu, đầy mũi là một mùi không khí bụi bặm tới mức sặc sụa.Tình yêu khiến người ta cam tâm tình nguyện chịu đựng gian khổ và khó khăn, nhưng cũng không sao chống đỡ nổi hiện thực đang phơi bày trước mắt. May mà Lương Duyệt đã sớm học được cách tự an ủi mình, thần kinh của cô trở nên tê dại sau nhiều lần tự ru ngủ mình, những điều này sớm muộn sẽ trở thành thời khắc lấp lánh và ở lại trong ký ức, mãi mãi ở nơi ấy. Vĩnh hằng tới mức, khi họ đều đã hưởng trong hạnh phúc rồi, thỉnh thoảng lại đem nó ra ôn lại, sau đó kể lại cho con, cho cháu nghe, câu chuyện ngày xưa ấy.Nửa năm trôi qua họ đã phải sống trong cảnh cùng quẫn. Anh tự ra khỏi ký túc xá và nhường lại giường của mình với giá ba trăm ngàn đồng, rồi mang theo tập sơ yếu lý lịch, cưỡi trên chiếc xe đạp lọc xọc đi khắp thành phố. Chỉ cần đó là những vị trí có liên quan đến chuyên ngành đã học, dù mức độ đãi ngộ thế nào, anh cũng nộp vào đó một bản, dù chỉ là một phần ngàn tia hy vọng anh cũng đều không bỏ qua. Bởi vì số tiền trong túi họ đã gần cạn. Còn cô cũng bất chấp sĩ diện, tới bán hàng cho một nhà chủ nọ, cũng chỉ vì khoản tiền thuê phòng và tiền cơm cho hai miệng ăn.Cô đã không còn đường rút, gia cảnh của anh cũng chẳng lấy gì làm khá giả, họ chẳng thể hỗ trợ gì cho anh.Họ đã phải làm việc rất vất vả. Ngày nào cũng tới hơn chín giờ cô mới lê đôi chân mệt mỏi trở về nhà; còn anh sau một ngày bận rộn với công việc cũng đã chuẩn bị xong bữa tối, tuy nó