y-hắn nói nhẹ nhàng nhưng đủ cho cô ả phải ngồi xuống dù khó chịu
Nó đang định đứng lên để đi chỗ khác cho yên thân thì thấy ánh mắt của Bảo Quân “Tốt nhất là em nên ngồi yên đó đi”…đành mặt dày ngồi yên vậy.
-Sao cô còn chưa đi chỗ khác đi?-Mai Khôi lên giọng
-Tại sao tôi phải đi nhỉ? Tôi ngồi đây trước mà,nếu có đi thì người phải đi là cô chứ không phải tôi-nó thản nhiên.
-CÔ…đây là bàn của tôi.-cô vớt vát
-Nó ghi tên cô ở đó hả?
-…Cô…Anh Quân…-lại bắt đầu rồi
Hắn nhìn nó và cô bồ đấu khẩu…đây là mới đồ chơi hắn thích…rất nguy hiểm nhưng cực kì quyến rũ.
-Thôi,ngồi đi em.Anh đói rồi.-hắn lên tiếng
Mai Khôi lại hậm hực ngồi xuống,không quên lườm nó cháy mắt…mặc thôi,cô nghĩ tôi quan tâm chắc.Nó tự nhiên được chứng kiến màn tình cảm ướt át của hắn và cô ả,mà thực ra là toàn ả thôi còn hắn thì chỉ không phản đối,nào là gắp đồ ăn cho hắn,rồi thì hỏi hắn thích ăn gì? Lạy Chúa,hắn có phải trẻ con hay bị cụt tay cụt chân gì đâu mà phải thế?
CHAP12(END) (5)
Cố ăn xong phần của mình nó đứng lên bỏ đi không thèm nhìn ánh mắt của Bảo Quân.Nó chịu đủ rồi.Bảo Quân anh được lắm.
Thấy nó đi ra,Nhật Huy cũng vội chạy theo,nắm lấy tay nó
-Không sao chứ?
-Sắp nôn đến nơi rồi-nó đùa-Tởm quá thể.Không hiểu hai người đó diễn cho ai xem nữa?
-…. Công nhận.Có vẻ tôi nhìn nhầm tên Bảo Quân đó rồi
-Thế thì chắc cậu bị cận rồi đấy,đi khám đi không là mù đấy-nó cười,mặt đã giãn ra một chút.
-Chắc là thế nha-Nhật Huy nhíu mày vẻ nghiêm trọng
Tâm trạng khá hơn một chút…cuối cũng thì cũng nở được một nụ cười có chút thoải mái không còn dối trá và giả tạo.
>>>>>o0o<<<<<
Hệ quả tất yếu từ mồm thiên hạ là sau bữa trưa hôm đó,chuyện nó và Bảo Quân chia ta đã được nâng lên một tầm cao mới.Nó từ kẻ bị đá,được thương hại thành kẻ phá đám,con đỉa bám lấy Bảo Quân không chịu buông vì ngày nào nó cũng ngồi cùng bàn ăn với hắn và đương nhiên là cả cô bồ được hắn đổi theo ngày,mỗi ngày thấy khoác eo một em,hắn lại trở lại là Bảo Quân trước đây rồi,play boy toàn diện.
Mỗi cô bồ lại dành cho nó cái nhìn cái mặt,mãi rồi thành quen.Bảo Quân-anh rất biết cách hành hạ người khác đấy nhỉ? Nhưng nó là búp bê mà đâu có quyền gì mà lên tiếng chứ.
Nhật Huy cứ gặng hỏi nó tại sao nó làm thế,tại sao nó làm như thế nhưng nó chỉ biết lắc đầu cười buồn…Chả nhẽ lại nói “tôi làm búp bê của hắn nên phải chịu à?” Lòng tự trọng của nó không cho phép điều đó.
Mỗi ngày chứng kiến hắn bên cạnh cô bồ mới,rồi lại bên cạnh em gái nó đồng thời cũng không buông tha cho nó mà vẫn vô tư ôm rồi hôn nó như thể nó mù và không hề biết hắn làm gì ngay trước mặt nó…vừa phải thô chứ…thật sự quá sức chịu đựng của nó rồi,chúng như những mũi kim đâm vào tim nó đau nhói…tất cả dồn nén như có thể nổ tung ra bất cứ lúc nào.
Nó muốn căm thù hắn…muốn khinh bỉ hắn…muốn thôi không nghĩ về hắn nhưng không thể…hắn như thuốc độc làm mỗi lần nghĩ đến là tim nó quặn thắt nhưng lại không thể ngừng lại…đau đấy…hận đấy…nhưng vẫn yêu trong vô vọng…nó thật sự không hiểu nổi mình nữa rồi.
Tại sao nó lại chấp nhận là búp bê của hắn chứ? Là vì cô em nó sao?
Phải mà cũng không hẳn là thế…. Có lẽ ngay từ đầu nó vẫn muốn ở bên cạnh hắn nên mới chấp nhận chăng? Dù biết rằng như thế là sẽ rất đau nhưng vẫn cố chấp…Ly à,em hãy hạnh phúc nhé,hạnh phúc thay cả phần của chị nữa.
CHƯƠNG 12: TRỐN CHẠY
“Chạy…chạy đi….chạy khỏi nơi làm con đau khổ….chạy khỏi người làm tim con tan nát.
Nhưng con biết mình sẽ không thể chạy thoát khỏi trái tim mình”
Mỗi ngày trôi qua nó sống trong dè bỉu,khinh miệt của trường lớp dành cho một con điế* rẻ tiền,trong sự giả dối do chính nó tạo ra,trong sự đau khổ mà nó phải chịu đựng…tất cả làm nó mệt mỏi tới muốn chết đi.
Bỗng nhiên nó muốn bay kinh khủng…những đám mây kia trôi như chẳng hề phải bận tâm về bất cứ điều gì…phiêu diêu tự tại…tất nhiên là không thể bay nhưng gần như vậy thì chắc được…
-Huy à,đón tôi được không?...uhm..tôi muốn đi moto.
CHAP12(END) (6)
Một lúc sau, Nhật Huy với quả xe đen phân phối lơn dừng lại trước mặt nó…
-Thế nào? Muốn đi đâu đây?-cậu hỏi
-Không biết,cứ đi đi.
Lên xe và lao đi…cảm giác gió táp vào mặt thật sự rất thoải mái giống như đang bay vậy làm mọi phiền muộn như bay biến hết cùng với gió….và cả hai dừng lại ở nghĩa trang…
-Sao lại đến đây?-nó hỏi
-Không biết,tự nhiên lái xe đến thôi-cậu trả lời
Cả hai đi vào,đến trước ngôi mội anh của Nhật Huy,người con trai có nụ cười hiền,bỗng cậu lên tiếng
-Anh à,hôm nay giới thiệu với anh 1 người bạn rất quan trọng với em…cô ấy rất xinh,đúng không anh?
-……..
-Anh,em đang chuẩn bị nói với cô ấy một điều rất quan trọng…anh à,anh hãy tiếp thêm sức mạnh cho em…
Rồi bỗng cậu quay sang nó…
-Bảo Anh,tôi thật sự không chịu nổi nữa khi cứ nhìn thấy em như vậy… Tôi không quan tâm em yêu hay trong trái tim em có còn chỗ cho tôi không…Yêu tôi đi,được không?
-Cậu…đừng đùa…-nó lắp bắp
Cậu nhìn nó,ánh mắt nghiêm túc
-Em thấy tôi giống đùa lắm sao?
Cậu vừa nói vừa lấy ra một hộp dây chuyền,mặt trái tim bằng pha lê lấp lánh dưới nắng,sợi dây cậu mua từ lâu mà chưa thể tặng,hôm n
