Teya Salat
Next to you

Next to you

Tác giả: Sesshomaru_97

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322344

Bình chọn: 9.00/10/234 lượt.

n.

“1 new message from Vuong Bao Quan”

“Hôm qua tôi đã diễn rất tốt vai của tôi rồi,bây giờ tới lượt em đấy”

KHỐN KIẾP

Nó cố nín cơn giận mang vẻ mặt bình thản thường ngày ra ngoài,cô em đột nhiên hôm nay dậy sớm,đúng là có người yêu có khác,nó cười nhạt.

Lại còn hát nữa chứ,chắc là đang yêu đời lắm đây.

-Ly,chị đi học trước đây,tí nữa em đi thì khóa cửa vào nhé.-nó nói vọng vào trong,thật sự bây giờ nó không biết phải đối mặt với cô em như thế nào nữa

-Chị không ăn sáng à?

-Không,chị đi trước đây.

Vừa bước ra khỏi cửa đi được một đoạn thì nó đã thấy một chiếc oto đỗ lại trước mặt nó,Nhật Huy thò cổ ra:

-Đi không? Tôi cho đi nhờ

Nó cười,vui vẻ bước lên xe…

-Sao lại đi đường này?

-Thì đến xem cậu thế nào?Hôm qua về tôi không yên tâm,mà gọi điện thì không thấy cậu trả lời.

-Uhm…điện thoại tôi để rung nên không để ý lắm-đành nói dối thôi.

-Không sao là được rồi.

-…..

Cả quãng đường còn lại,cả hai đều giữ im lặng.Mỗi người theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình.Sự im lặng bao trùm tới khó chịu,Nhật Huy đang định nói gì đó thì…đến trường mất rồi

Xịch…chiếc xe đỗ lại trước cổng trường,nó xuống xe

-Cảm ơn cậu.-nó cố gặng nở nụ cười tự nhiên nhất có thể

-Không có gì.

Nó bước vào trường….vài đôi mắt tò mò pha chút khinh bỉ dõi theo nó….Gì chứ?

Thôi,mặc đi…nó mệt mỏi lắm rồi.

Gục mặt trong lớp hòng tìm giấc ngủ ngắn sau một đêm mất ngủ…nhưng không thể…vừa nhắm mắt vào thì tiếng xì xào lại lọt vào tai nó

-Biết gì chưa? Sáng nay thấy Bảo Quân ôm eo Mai Khôi vào trường đấy.

-Thật à? Nhưng anh ấy đang cặp với nhỏ kia(tức nó) cơ mà?

-Thì thế,chắc là bị đá rồi,Bảo Quân mà.

Thông tin nhanh nhỉ?

-Thảo nào,nhìn như xác chết trôi thế kia.

Gì chứ?Xác chết trôi? Nó thảm đến vậy à?

Mà quan tâm làm gi chứ? Xác chết trôi hay xác chết chìm gì cũng được…có gì quan trọng? nó cười nhạt…cười cho chính bản thân mình sao mà tội nghiệp.

>>>>>o0o<<<<<

Những giờ học trôi nặng nề và mệt mỏi nhưng đấy lại là lúc nó thấy bình yên nhất…nó ép mình tập trung để không nghĩ đến hắn nữa…ép tim mình quăng hình ảnh của hắn vào sọt rác…bơ tất cả những ánh nhìn thương hại mình kiểu “lại thêm một nạn nhân nữa của Bảo Quân”…nó đâu khiến họ thương hại minh đâu.

Giờ ra chơi…ra khỏi lớp để tránh khỏi những ánh mắt soi mói đầy khó chịu kia…nó lên sân thượng tìm chút bình yên trong cô đơn.

“ Vuong Bao Quan is calling”

-Gì?

-Đang ở đâu đấy?

-Liên quan gì tới anh?

-Lên sân thượng đi,anh muốn gặp em.

-…

Cúp máy.

Hay nhỉ nó cũng đang định lên đấy mà…tên này như ma ấy nhỉ…ám nó đến bao giờ đây?

----Tại sân thượng vài phút sau-----

CHAP12(END) (4)

Nó đẩy cánh cửa bước vào,trái với tưởng tượng của nó là hắn đang ngồi đó tay ô eo gái đợi nó đến để giễu cợt,hắn chỉ ở đó có một mình,tựa lưng vào tường nhìn ra xa xăm đâu đó phía chân trời.

Nó ngồi phịch xuống cạnh hắn,không lên tiếng

-Sáng nay em đi với ai đến trường?-hắn hỏi

-Liên quan tới anh sao?-nó độp lại

-Tất nhiên,em là búp bê của anh mà.Em làm gì,với ai anh đều phải biết chứ.

-Với Nhật Huy-bình thản không kém.

Hắn đột ngột xoay người lại,đối diện với nó,ánh mắt băng lãnh…

-Hình như em không hiểu khái niệm búp bê nhỉ? Em là búp bê của tôi nghĩa là em thuộc quyền sở hữu của tôi…mọi việc em làm phải có sự đồng ý của tôi.

Rồi hắn lại đặt môi mình lên môi nó…hôn như một sự trừng phạt…đầy mãnh liệt…nụ hôn kéo dài…nó cũng không phản đối…chỉ im lặng…đúng như một con búp bê đẹp

Hắn rời môi mình ra khỏi nó…

-Em…-hắn có vẻ bực

-Tôi nói rồi…tôi đang đúng trách nhiệm của một con búp bê.

Hắn không cần một con búp bê vô cảm…hắn cần một món đồ chơi khiến hắn thấy thú vị…chứ nó cứ như thế này thì việc gì hắn phải đe dọa nó…hắn đâu có thiếu búp bê thế này…thậm chí bọn họ còn chiều hắn và bốc lửa hơn nó nhiều…

-Vậy em coi nụ hôn vừa rồi là gì?-hắn buột miệng hỏi

-Làm việc theo hợp đồng và một sự xúc phạm.

Đấy phải vậy chứ.Bắt đầu thú vị rồi đấy.

-Em ghê tởm nó sao?

-Đúng-nó thản nhiên giương mi.

Nó định đứng dậy đi thì hắn gọi giật lại

-Lát nữa mua đồ ăn trưa cho anh.

-Tôi là búp bê không phải osin.

Hắn nhếch mép

-Em không sợ anh ăn em gái em sao.

Nó quay lại

-Anh sẽ không làm vậy.

-Tại sao?-hắn tò mò

-Vì nếu anh làm thế thì anh sẽ không còn kiểm soát được tôi nữa.

Hắn nhếch mép,phải,nó nói không sai…hắn vốn chả hứng thú gì với Tuyết Ly,chỉ cần cô nàng để kiểm soát món đồ chơi khó bảo này thôi.

Nó quay người bỏ đi mặc cho Bảo Quân đang nhìn nó đầy thú vị

>>>>>o0o<<<<<

Giờ ăn trưa đề tài hot ở cả trường là nó bị Bảo Quân đá,lạ thật,cái trường này sao dỗi việc thế không biết,có mỗi chuyện người ta bỏ nhau thôi mà ầm lên như đợt Steve Jobs chết không bằng.Ngày nào ở cái trường này chả có người bỏ nhau mà sao không thấy ai làm ầm lên thế này nhỉ.

Nó ngao ngán nhìn xung quanh…chỉ toàn thấy những ánh mắt thương hại và tò mò hướng về nó…đến ăn trưa mà cũng không được yên nữa sao.Nó chọn đại một bàn và ngồi xuống,cùng lúc Bảo Quân ôm eo Mai Khôi đi tới

-Mình ngồi bàn này đi em.

Mai Khôi nhìn nó khinh bỉ

-Ở đây bẩn lắm anh,mình ra bàn khác đi.

-Anh thích ngồi đâ