óe môi,bình thản lên tiếng
-Em dữ quá đấy,baby,nhưng anh thích em bây giờ hơn… lúc giận nhìn em rất…uhm…quyến rũ.
Nó vung tay lên định cho hắn cái tát nữa cho đều… quá lắm rồi đấy…cái gf cũng có giới hạn của nó thôi chứ…đừng khiến nó phải đau nữa….đừng bắt nó phải khóc nữa…sắp không chịu đựng nổi nữa rồi….rốt cuộc nó đã làm gì để phải chịu như vậy chứ….nó không muốn khóc trước mặt hắn….không muốn hắn nhìn thấy nó khóc vì hắn…những giọt nước mắt rơi vì hắn là không đáng…mà cho dù có đáng thì hắn cũng không phép nhìn thấy….
Nó mím chặt môi cố kìm nước mắt đang chực chảy ra…
Bàn tay nó vung lên giữa không trung thì bị hắn tóm được,hắn siết chặt cổ tay mảnh dẻ của nó khiến nó khẽ nhăn mặt lại vì đau
-Buông ra-nó gắt
-Tôi không thích bị người khác đánh đâu,nhất là đồ chơi của tôi…cho dù tôi cũng khá thích em nhưng cũng đừng làm quá…
-Tôi không phải đồ chơi hay búp bê của anh.-nó là người chứ không phải đồ vật,đừng có xúc phạm nhau như thế.
-Haizzzzzzzz…..em bướng thật đấy-hắn buông mình xuống ghế-trong số những búp bê của anh thì em là bướng nhất đấy,sao em không ngoan ngoãn một chút như cô em của em nhỉ-hắn hếch mặt ra phía cửa-chưa gì mà cô nàng đã để cho anh ôm eo và hôn rồi đấy…
Nghe thấy vậy,sự căm phẫn của nó đã lên tới cực điểm,nó thản nhiên giương mi nhìn hắn với ánh mắt sát nhân hàng loạt
-Tôi cảnh cáo anh,tránh xa em tôi ra…-nói gằn từng chữ
-Tránh xa nó ra à?em nghĩ anh sẽ nghe em sao?
-Đương nhiên là không rồi.
-Bingo-hắn vỗ tay-em thông minh lắm.
-Anh muốn gì,ra điều kiện đi.
-Tất nhiên anh sẽ không tránh xa cô em của em…-nhếch mép-nhưng anh có thể cho nó một bạch mã hoàng tử hoàn hảo…galang..tốt bụng…quan tâm đến bạn gái…đúng như cô ta thích…. vậy được không?
-….
-Em suy nghĩ đi…hay em muốn em gái ngủ với anh….cứ tình hình này thì chuyện đấy sẽ chỉ là vấn để anh thích lúc nào thôi……
-Tôi cấm anh…-nó rít lên,Bảo Quân-anh đừng có mà ép người qúa đáng-…anh-muốn-gì?
Hắn nhếch mép,con mồi đã vào bẫy
-Tiếp tục làm búp bê thủy tinh của tôi,thế nào?
-Tôi chưa bao giờ là búp bê của anh cả.
-Vậy thì bây giờ làm đi.-hắn nhún vai đầy vẻ what ever loser.
Nó đột ngột dí sát mặt mình vào hắn:
-Anh tốt nhất nên diễn cho đạt vai bạch mã hoàng tử của anh đi,nếu anh dám gì em gái tôi thì tôi thề tôi-sẽ-giết-anh đấy.
-Yên tâm đi,em có thể tin tôi mà baby.
-……… “Loại như anh thì chó cũng không tin được”-nó lẩm bẩm
Tin anh sao? Họa nó có mất trí nhưng bây giờ thì nó cũng đâu có được lựa chọn.
Bỗng nhiên hắn ôm gằn nó vào lòng và bắt đầu ngấu nghiến đôi môi nó…im lặng…không đẩy ra nhưng cũng chẳng hề đáp trả…chỉ đơn giản là mặc xác cho hắn hôn…một giọt nước mắt lặng lẽ chảy ngược vào tim…đau nhói…
-Em làm sao thế?-hắn hơi bực
-Làm đúng công việc của một con búp bê thủy tinh-nó thản nhiên
Đau đến nỗi không còn cảm thấy gì luôn nữa sao? Hay lòng nó đã chết thật rồi…không biết mà cũng không muốn nghĩ nữa
-Việc của em là làm theo những gì mà tôi nói.-hắn gần như hét lên
-Tôi làm búp bê chứ không phải robot
-Em…
Hắn định nói gì đó nhưng cánh cửa bật mở…
-Diễn cho đạt vai của anh đi.
Nó nói rồi đứng lên đi vào trong.
CHAP12(END)
>>>>>o0o<<<<<
Tuyết Ly vào nhà thì thấy Bảo Quân đang ngồi xem tivi còn chị mình thì vừa đi vào phòng.Cô nàng mỉm cười đầy tính nghệ thuật với Bảo Quân rồi đi vào trong phòng chị
-Chị,em mua rồi này.-cô nàng giơ lọ dầu gội ra
-Uh.em để đó đi.tí chị cất-nó nói vọng ra.
Cô nàng để đồ lên mặt bàn rồi đi ra.Ngồi xuống bên cạnh Bảo Quân.hắn nhanh chóng quàng tay qua vai cô nàng như thể hai người yêu nhau say đắm lắm rồi
-Khi nãy em đi anh với chị em nói chuyện gì thế?-Cô nàng đưa tay nghịch nghịch cái cúc áo sơ mi của Bảo Quân
-Cũng chẳng có gì…vài chuyện linh tinh thôi mà.-hắn nghĩ lại mà khuôn mặt tự nhiên vẽ lên một nụ cười nhếch mép.
-Chắc hai người lại nói xấu em chứ gì?-Tuyết Ly bắt đầu làm nũng
-Đâu có.-Bảo Quân hờ hững phủ nhận,tay trượt nhẹ xuống eo cô nàng.
Hắn thừa biết nó đang nhìn từ trong phòng,phải,hắn lại nhếch mép,cái điệu cười quen thuộc… nó làm đúng viêc của một con búp bê à? Vậy thì hắn sẽ cho nó thấy làm một con búp bê là như thế nào?
Hắn đột ngột cúi xuống sát gương mặt của Tuyết Ly,đưa tay nâng nhẹ cằm cô nàng lên và đặt môi mình xuống môi Tuyết Ly…không tiến sâu hơn…chỉ đơn giản là đặt môi mình lên môi cô ả…một nụ hôn nhạt thếch…chẳng có cảm xúc gì…không yêu thương…không chiếm hữu…thậm chí còn không có cả dục vọng….chỉ đơn giản là một nụ hôn mang đậm tính trình diễn nhưng Tuyết Ly hoặc đã quá ngạc nhiên hoặc phấn khích vì đạt được mục đích mà không nhận ra điều đó…
Công việc của một con búp bê thủy tinh là gì chứ? Chính là để người khác nâng niu gìn giữ rồi sau đó đập tan khi không còn cần thiết nữa mà….Nhưng búp bê thì còn có thể vỡ nhưng nó dù bên trong có vỡ vụn…có tan nát thì vẫn phải trưng bộ mặt búp bê thủy tinh trong suốt vui vẻ ra người ta ngắm…một giọt nước mắt không biết là đau khổ..tuyệt vọng hay giận dữ chợt lăn dài trên gương mặt.
Tưởng đã chết rồi chứ…tưởng rằng đã không còn cảm nhận được gì rồi nữa chứ thế mà tại s