XtGem Forum catalog
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215233

Bình chọn: 10.00/10/1523 lượt.

ki. Thì ra cô có dùng nó. – giọng Ren ở đâu nhảy ra chen ngang khúc nhạc.

– Ơ… cậu… cậu ở đâu thế? Chẳng lẽ mình gặp ảo giác? – tôi tự lẩm bẩm một mình.

– Haha! Là tôi dùng phép thuật để nói chuyện với cô thông qua cái mp3 này đấy. Ngốc quá! – giọng hắn trong tai nghe khiến tôi cảm thấy nó thật gần… Cứ như thể hắn đang ngồi ngay sau lưng tôi thì thầm vào tai tôi ấy. Mặt tôi chẳng ai bảo đột nhiên đỏ hồng.

– Cậu nói ai ngốc hả? – tôi trề môi.

– Cô đấy. – hắn phì cười. Giọng cười gần quá!… Đang bận ngượng ngùng thì chân tôi đau rát, làm tôi giật mình khẽ than một tiếng.

– A!

– Yuki? Có chuyện gì vậy? – hắn hỏi han.

– Kh… Không có gì đâu. – tôi nói rồi giật phăng cái tai phone để hắn không nghe thấy mặt xấu xa này của tôi.

Tôi quay sang con nhỏ đó, hét toáng:

– Cô làm cái trò gì thế? Sao cứ cố tình giẫm vào chân tôi thế hả?! Rồi bây giờ lại vứt luôn cái va li lên chân tôi là thế nào?

– Tôi vô ý mà? Hahahaha! – con nhỏ trơ trẽn phun cho một câu giả tạo và hoàn toàn bịa đặt, sau đó quay sang hất hàm với lũ bạn.

– Cô còn mặt dầy như thế đừng trách tôi. – tôi gằn giọng rồi đeo lại tai phone.

– Hahahaha! – dù đã mở volume max, tôi vẫn còn nghe thấy điệu cười khả ố kinh tởm của con nhỏ đó.

– Sao thế? – hắn hỏi tới tấp – Tại sao nãy giờ tôi gọi cô không trả lời! Còn cái tiếng động ban nãy là sao? Cô có sao không? Xe của cô có vấn đề à? Bị cướp, khủng bố hay sao hả?

– Cậu bị cái gì thế?! Lên cơn à? – tôi phải phì cười với hắn.

– Yuki ơi!~~ – giọng nữ… quen quen… – Chito nè!

– Chito? Chào buổi sáng, cậu ngồi cạnh Ren à? – tôi cười cười.

– Nói nhỏ này! ‘lạch cạch’ – hình như Chito giật lấy luôn cái mp3 để hắn không thể nghe thấy – Tớ đã đuổi Izumo nhảy vào chỗ này đấy. Cậu khỏi lo nhé!

– Hì… Cảm ơn Chito nhé.

– Ôi cảm động chết mất! Yuki ơi, cậu dễ thương quá. – cô ấy hí hửng.

– Mau trả cho tôi. – giọng của Ren.

‘Lạch cạch beng bộp,…’ một chuỗi âm thanh vừa kì lạ vừa đáng sợ vang lên. Hình như giữa hai người họ đã có một… cuộc chiến giành lấy cái mp3. Tôi đến cười khổ với họ!

– E hèm! – tôi khẽ tằng hắng.

– Này! Mau mau nhìn ra cửa sổ đi! – cả hai đột nhiên đồng thanh.

– Sao…? – tôi quay ngoắt ra nhìn… – Oa!!

Bên ngoài là bầu trời xanh trong vắt, và… cầu vồng.

– Tuyệt vời. – tôi suýt soa – Hai người… tinh mắt quá đi!

– Này! Tớ thấy nó trước! – Chito hét lên.

– Tôi chứ. – Ren trẻ con cãi lại.

– Tôi. – Chito.

– Tôi! – Hắn.

– Này… này… Ngưng ngay cho tôi. – tôi nghiến răng.

– Được rồi trả lại không gian riêng tư cho hai người. Tôi đi ngủ đấy. – giọng của Chito có hơi cười.

– Ngủ ngon nhé. – tôi đáp.

– Ok. Tha hồ mà tình tứ đi, tạm biệt! – Chito cười lớn.

– Tình tứ gì chứ? – tôi bối rối thét lên.

– Cô điên à? – con nhỏ kế tôi nhíu mày.

– Xin lỗi. – tôi ngượng chín mặt. Phải rồi nhỉ? Những người xung quanh từ nãy đến giờ cứ ngỡ tôi đang tự kỉ nói chuyện một mình thôi.

– Hì. – Ren cười.

– Đáng ghét! Là lỗi của cậu đấy! Còn dám cười? – tôi lại quen thói thét lên. Ấy! Một luồng hơi lạnh ùa đến… tôi giật mình quay người lại, thấy con nhỏ đang lườm tôi với ánh mắt băng giá. Tôi chỉ biết cười trừ rồi quay ra cửa sổ.

– Đêm hôm qua cô ngủ ít lắm nhỉ? Tôi hát ru cô ngủ nhé. – giọng Ren đột nhiên ấm lạ thường.

– Được. – tôi khẽ mỉm cười tựa đầu vào cửa kính.

Theo giọng hát tuyệt đỉnh của Ren, tôi chìm vào giấc ngủ…

– Yuki! Cô có dậy không thì bảo? – bên cạnh đó thì giọng của Ren cũng chính là chất giọng réo tôi ra khỏi giấc mơ đầy hộp cá mòi mặc bikini mua cột… (trí tưởng tượng phong phú ='>)

Tôi đang ngồi ở một nơi khuất nắng, đầu tựa vào vai Ren. Xung quanh là đồi núi, sương nhè nhẹ, cảnh vật hết sức nên thơ.

CHAP 40 : BUỔI ĐẦU TIÊN.

Cảnh đẹp như vậy được ngồi đây cả ngày ngắm nó cũng được a. Nhưng tại sao tên này lại ở cạnh tôi như thế này?

Tôi khó hiểu nhìn hắn. Ren đáp lạnh:

– Cô nàng ngồi cạnh cô gọi mãi mà cô không chịu thức dậy phải đi gọi giáo viên, tôi nghe thấy nên đã lên xe vác cô xuống đấy.

Tôi chớp chớp mắt… sao tôi chẳng có cảm giác gì cả nhỉ? (tất nhiên rồi, cô nàng kia chưa kịp gọi Yuki đã bị Ren hớp hồn khi đã xuất hiện bên cạnh ngay khi xe dừng lại. Hình như… hắn phóng với vận tốc siêu thanh sang xe của Yuki chỉ để bế bổng cô nàng lên và giờ thì có giờ phút lãng xì mạn :3)

– Cám ơn.

Tôi thì thầm, ngồi thẳng dậy.

– Thế… trường mình đâu rồi?

– Đã đem hết vali, ba lô… về khách sạn rồi. Giờ thì chia nhóm hai người 1 WW, 1 DW đi tham quan vùng núi này tự do. Chiều tập trung lại đây. Đồ đạc của cô tôi đã nhờ Chito đem về khách sạn rồi. – hắn nói một lèo.

– Cám ơn.

Tôi ngượng ngùng nói khẽ. Ren đứng dậy đột ngột rồi nói:

– Đi thôi.

– Đi đâu? – tôi còn ngây thơ hỏi lại.

– Đi chơi. – hắn đáp gọn, mất kiên nhẫn, kéo tay tôi đi.

Hắn đưa tôi đến một ngôi chùa…

Đi dạo một vòng quanh chùa, tôi phát hiện một con đường nhỏ phía sau, dẫn lên một nơi cao hơn. Tôi kéo hắn trèo lên cùng với sự tò mò.

Đi một khoảng, chúng tôi đến một con thuyền bằng đá chơ vơ giữa núi. Tôi nhảy phốc lên nó. Giữa khoang thuyền là một bức tượng rất lớn khắc họa hình một cô gái đứng nhìn về ph