Tiffa về, trước cửa phòng tụi tớ có một cái thùng giấy, không để địa chỉ người gửi, tớ cũng chưa kịp soi thì Ren đem giấu rồi.
Chuông reng vào lớp cắt đứt cuộc nói chuyện của tôi. Tôi ngồi lại đúng vị trí, liếc sang Ren thì thấy mặt hắn hầm hầm, kiểu như sắp giết người đến nơi. Nhưng môi hắn hơi chu ra như con nít giận dỗi. Tôi khều hắn hỏi nhỏ:
– Sao thế?
– Bỏ anh một mình mà đi nói chuyện với Chito.
…
– Mời em Yuki DW A1 lên phòng hiệu trưởng có chuyện cần.
Hình như tên tôi được phát trên loa trường kìa…
Thôi rồi, vậy là đi luôn giờ ăn trưa của tôi… nhưng mời tôi lên có chuyện là chuyện gì?
Tôi rảo bước về phòng hiệu trưởng mà trong đầu không ngừng suy đoán.
– Em đã quen với lớp mới chưa?
– Dạ rồi, các bạn rất tốt với em. Nhưng mà… một WW như em vào lớp của DW… có ảnh hưởng gì đến nhà trường không ạ?
– Em đang lo cho thầy đấy hả? Chững chạc ghê nhỉ?
– Kh… Không phải, chỉ là em… hỏi vậy thôi.
– Thật ra cũng không có vấn đề gì, lớp DW và WW, phân loại như vậy, thực chất ra cũng chính là phân loại nội dung học thôi, không phải phân loại thành phần học sinh. Lớp DW học phép thuật tấn công nhiều hơn và ngược lại. Vậy nên em không cần lo.
– Vâng.
– Thầy chỉ gọi em lên hỏi thăm vậy thôi. Em có thể về lớp rồi.
– D… Dạ?! Dạ, em về lớp. – tôi khó hiểu đứng lên cúi chào thầy rồi ra khỏi phòng.
Gì thế này? Rãnh rỗi quá nên kiếm chuyện, bắt tôi bỏ bữa ăn trưa, đi một quãng dài đến đây, chỉ để thầy hỏi thăm?! Trong khi từ khi bị gọi, thần kinh tôi căng như dây đàn, cứ tưởng mình quên đóng tiền học hay chuyện của Ren bị phát hiện, hay đại loại thế… thì ra chỉ là vấn đề nhảm nhí…
Vớ vẩn thật!
Ngoài lời kể…
Thật ra, mọi chuyện không vớ vẩn như Yuki tưởng.
Sau khi nó ra khỏi phòng, một người phụ nữ bước ra từ tấm rèm cửa… bà ta thong thả bước lại gần ông hiệu trưởng hói. Ông ta ngay lập tức đứng lên cung kính người đàn bà có vẻ đẹp kinh người, hàn khí bà ta tỏa ra vô cùng mạnh mẽ, đàn áp người đối diện, khuôn mặt xinh đẹp nửa cười nửa không. Bà tay mặc một cái đầm đỏ, kim cương đính khắp nơi tôn lên vẻ sang trọng của nó, cũng như của người mặc nó.
Bà ta ngồi xuống chiếc ghế nơi nó vừa ngồi, nhếch môi:
– Con bé quê mùa đó à?
– Vâng…
– Bảo ông gọi nó đến, việc đơn giản như thế cũng tốn nhiều thời gian của tôi. – giọng bà ta thấp xuống, hơi gằn từng chữ một.
– Tôi xin lỗi… tôi xin lỗi. – ông hiệu trưởng tội nghiệp chỉ biết cúi gập người không dám chống cự hay phản kháng.
Bà ta cười khẩy:
– Con nhỏ xấu xí đó… dám bì với tôi?
– Chẳng phải bà là mẹ của cậu Ren? – trong ngày hôm nay, câu nói ngu ngốc nhất ông hiệu trưởng thốt ra là câu này.
– Im ngay.
Bà ta quát một tiếng, một làn gió mạnh thổi đến, cuốn bay đồ đạc trong phòng, đến khi gió lặng, cả căn phòng trở nên bừa bộn. Và người phụ nữ đáng sợ ấy cũng biến mất. Để lại ông hiệu trưởng tự mắng chửi mình ngu bên căn phòng xém tí là đổ nát.
…
– Có chuyện gì vậy? – Chito ngay lập tức hỏi tôi khi tôi trở về lớp.
– Không… có gì.
Tôi ậm ừ rồi ngồi ăn, trước ánh mắt kì quái của Chito, Ren và Ajita.
…
Tôi lại một lần nữa trở thành thành phần bị cô lập trong lớp, chỉ vì có quan hệ quá thân thiết với hai người nổi tiếng nhất lớp, bị cho là học đòi…
Ầy… số phận tôi sinh ra hình như là để bị ghét bỏ.
Lại tới giờ thực hành, tôi bị sắp cùng nhóm với một con nhỏ, trông khá là yếu đuối.
Luật rất đơn giản, tôi và nhỏ, ai làm người kia ngã trước thì thắng… có thể dùng bất cứ loại phép thuật nào, chỉ cần không đả thương quá lớn chẳng hạn bị gãy tay chân hay đứt lìa tứ chi,… dạng vậy.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ thắng một cách đơn giản, nhưng ai ngờ…
Tôi dùng một đòn, khiến cô ta ngã ra đất, tức là văng ra khỏi tấm đệm thi đấu, nhưng bà cô chủ nhiệm liếc tôi một cái, rồi nói là:
– Không hợp lệ, đấu lại.
– Cái gì? – tôi và Chito đồng thanh. Ren không nói gì, chỉ lạnh lùng bắn cho bà ta một tia lửa từ ánh mắt.
– Đấu lại.
Tôi văng tục, tiến lại gần, chìa tay đỡ cô nàng kia đứng lên.
Xem xem con người ta yếu ớt run rẩy như vậy, còn bắt tôi đánh cô nàng thêm một cái nữa? Ở đâu ra giáo viên chết tiệt thế này.
Đấu lại bắt đầu, tôi chần chừ mãi không thể động thủ, nhìn khuôn mặt sợ sệt của cô nàng, có vẻ sợ cảm giác bay trong không trung rồi ngã xuống đất lắm rồi.
Tôi phải làm sao?! Giả vờ ngã cho cô nàng thắng vậy.
Bên ngoài thảm đấu đột nhiên có một luồn sáng phóng thẳng vào trong… người nào đó từ đám đông quan sát vừa tấn công tôi?!
Tôi phất tay, một màn sương mỏng chắn trước tôi, tia sáng đó bị dội ra ngoài. Nhân lúc tôi đang ngơ ngác với thứ sáng sáng tởm tởm kia, có cái gì đó kéo chân tôi, nhìn xuống…
OMG!!!! Bàn tay người ta kìa… còn là bàn tay dính đầy máu đỏ…!!!!
Ực… không ổn!!! Nội tâm của tôi đang rất không ổn.
Tôi hét lên một tiếng, nhảy ra khỏi chỗ đó… chính xác hơn là bay luôn ra khỏi thảm nhưng bàn tay đó cứ bám dính lấy chân tôi không chịu buông.
– Ma…!! Ma…! – tôi ngồi bệt xuống đất, đưa tay gạt cái tay ra, nhưng vừa chạm tay vào thì bàn tay kia đã biến mất không dấu vết.
Tôi ngơ ngác nhìn bản thân đang ngồi bệt dưới đất, trước ánh mắt ngạc