XtGem Forum catalog
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220794

Bình chọn: 8.5.00/10/2079 lượt.

nghĩ lại rồi, đang có rất nhiều điều cần nói với con.”

“Cạch…” – tiếng cửa mở, tôi nhìn ra ngoài.

– Ren.

Tôi cười tươi rói. Nhưng trái ngước với tôi, ánh mắt của Ren lạnh băng. Hắn đặt cái ba lô của tôi và hắn lên giường, với tay tắt ti vi, rồi đi thẳng vào nhà tắm.

Tiếng nước xối xả.

– Ren. Tắm đêm không tốt đâu, anh mau mau lên. – tôi gọi với vào.

Hắn không ừ hử gì, chỉ im lặng… ngâm mình dưới dòng nước mát cho nguội bớt cái đầu đang sắp bốc khói đến nơi.

Cứ đà này không ổn!!! Hắn phải kiếm cái gì đó để trút giận. Ren tắm xong, tóc cũng chẳng thèm lau khô, lại vứt cho tôi một câu:

– Em đừng tò mò, ngủ đi.

Ơ này… từ nãy giờ tôi kiên nhẫn chờ hắn tắm xong, cũng có nguyên nhân của nó, tôi muốn hỏi chuyện nãy giờ hắn đi đâu mà?!! Bao nhiêu tò mò chất chứa trong lòng tôi phải làm sao đây?! Hắn còn quay lưng định bước ra ngoài.

– Ren!

– Hửm? – hắn nhướn mày quay lại nhìn tôi.

– Qua đây. – tôi hạ giọng..

Ren ngồi xuống giường cạnh tôi. Tôi đứng lên, lấy cái khăn tắm của hắn vò đầu Ren, nói:

– Để tóc ướt là không tốt.

– Cảm ơn. – chân mày hắn giãn ra, có vẻ dễ chịu hơn.

Hắn mặc áo sơ mi trắng, quần jean đen, màu sắc đối lập khiến người hắn càng cao hơn, ốm hơn… dáng chuẩn khỏi bàn. Nước từ tóc hắn rơi xuống vai áo, khiến hắn trông…

– Gez… Hôm nay anh lạ quá. Có chuyện gì sao?!

– Không… Không có gì.

– Anh còn định đi đâu vậy? – tôi nhẹ nhàng lau tóc cho Ren, tôi có cảm giác hắn hơi dụi đầu vào tay tôi… đúng hơn là qua một lớp khăn bông dày.

Ren nói nhỏ:

– Bar… ở tầng dưới.

– Ừm.

– Không đòi theo à?

– Em biết anh đang khó chịu vấn đề gì đó, để anh đi một mình xả stress.

Ren ngẩng người nhìn tôi, sau đó cười mỉm. Hắn đột nhiên đứng lên, ôm tôi. Tôi đứng im re, ban nãy tay đặt trên chiếc khăn, bây giờ lơ lửng giữa không trung.

Tay Ren đột nhiên trượt xuống siết lấy eo tôi, tay kia đặt sau gáy tôi. Hắn kéo tôi áp sát người hắn.

– Không đi nữa.

– Tại sao?! – tôi ngẩng đầu hỏi.

– Ha… đây là lý do khiến anh thích em. – hắn cười khẩy rồi cúi xuống hôn tôi.

CHAP 98: NGƯỜI PHỤ NỮ ÁO ĐỎ KÌ LẠ…

Rốt cục, tối hôm qua, Ren hôn tôi dồn dập, sau đó kéo tôi xuống giường ngủ luôn. Ren không rời tôi nửa bước.

Hắn vừa ôm tôi một lát, có lẽ vì quá mệt, Ren đã ngủ luôn, tiếng thở của hắn đều đều trên đầu. Nhưng cũng tuyệt thật! Có hắn nằm cạnh bên, tôi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Tôi còn đang định hỏi hắn tại sao lại hành động kì lạ như thế mà… Ayz… thôi mặc kệ hắn vậy… có lẽ khi nào đúng lúc, hắn sẽ kể hết mọi thứ cho tôi nghe. Nhưng tôi không nghĩ… lúc đó cũng chẳng xa bao nhiêu.



– Yuki, dậy đi.

– Không, hôm nay em nghỉ học… tối hôm qua ngủ trễ quá, bây giờ rất buồn ngủ. – tôi vùi mặt vào chăn ngủ tiếp.

– Yuki. Hôm nay ngoài đi học, em còn phải cùng anh đến một nơi. – Ren nói, giọng hắn nghiêm túc, chứ chẳng cợt nhả như hôm qua.

– Được rồi, em dậy đây.

– Hôm nay nghỉ Tiffa đi, hôm qua anh đã sắp xếp rồi.

– Đừng nói với em đêm qua anh đã chạy đến nhà bà la sát đó?

Ren không nói, quay lưng đứng trước gương chỉnh lại cà vạt, nói đúng hơn là kéo cho nó trễ xuống. Tôi nhìn hắn trong gương, hôm nay hắn chững chạc vô cùng với áo sơ mi trắng, quần jean đen muôn thuở khiến chân hắn càng dài thượt. Cà vạt xanh da trời sọc trắng, đen thắt hờ, ánh sáng lấp lánh từ khuyên tai bên trái nhìn vô cùng nổi loạn.

Tôi ngơ ra… dạo gần đây Ren quyến rũ lạ thường.

– Em còn ở đó?

– Ừ, đi thay đồ đây.

Tôi lắp ba lắp bắp rồi chạy vào nhà vệ sinh.

Chỉnh chu xong nhan sắc, tôi ngắm mình trước gương… ơ… ơ… tôi cũng đẹp ra mà… có hợp với Ren không?

– Yuki! Em chui vào đó ngủ tiếp rồi hả?

Giọng Ren vang lên bên ngoài, cả tiếng mở cửa.

– Em ra liền.

Tôi phóng ra ngoài, tôi và Ren rời khách sạn… nhưng mà…



– Biết gì không? Sáng nay tớ thấy Yuki và Ren cùng buớc ra từ khách sạn. Ren còn khoác vai Yuki vô cùng thân thiết nữa.

– Cái gì?! Thật sao? Ban nãy tớ cũng nghe nhỏ kia nói vậy…

Họ không thèm quan tâm, hoặc có thể do mãi nói nên không thây tôi và Ren đã bước vào lớp, vẫn tiếp tục thỏa mãn như cầu ăn nói của mình.

– Gì vậy chứ?! Nhỏ đó là WW mà, sao lại có thể đeo bám DW được?

Tôi mím môi, nhắm tịt mắt, thể nào Ren cũng gây họa cho xem…

“Rầm! Rầm!!!”

Hắn đá ngã một cái bàn, xếp cạnh cái bàn khác nên cả dãy bàn cùng ngã theo dây chuyền domino.

– Câm miệng. – Ren nói với chất giọng lạnh lùng, tuy không gào lên, nhưng ai cũng có thể thấy được sự tức giận trong đó.

Tôi liếc cả lớp một lượt rồi ngồi xuống chỗ ngồi của mình.

Ren ngồi lên bàn tôi, cúi đầu nhìn tôi. Tôi ngẩng lên nhìn hắn mỉm cười. Thấy nụ cười của tôi, ánh mắt hắn có dịu đi một chút, nhưng hàn khí từ người hắn vẫn khiến cả lớp rùng mình.

– Yuki. Kí túc xá bị sập à? – Chito hỏi nhỏ tôi.

– Không, đột nhiên hắn kéo tớ ra khách sạn ngủ, còn bản thân thì đi đâu đó gần sáng mới quay về.

– Cái gì?! Đêm đầu tiên mà hắn dám bỏ người ta ở đó cô quạnh một mình?

– Đêm đầu tiên gì chứ? Cậu nói cái gì thế? – tôi nhíu mày.

– Được rồi, không đùa nữa. Nhưng tại sao lại như vậy?!

– Hình như do cái thùng. – tôi lầm bầm.

– Thùng gì?

– Lúc từ