t được lần nữa”.
Chú cô thở dài. “Hãy nghe con bé kìa Rachel. Anh nên chú ý nhiều hơn đến con bé, em có nghĩ thế không? Sự quyết đoán, nhẫn tâm, sẵn sàng đạp bằng tất cả trở ngại theo cách của mình: Con bé nhắc anh nhớ đến chính mình ở tuổi đó”.
“Ông dám so sánh chúng ta sao”, Elissande quát lên.
“Tại sao không? Con là máu thịt của ta. Tại sao lại không nên so sánh chúng ta chứ?”
Một linh cảm tồi tệ râm ran trên xương sống cô. Nhưng cô phớt lờ nó. “Con gái ông đã chết khi còn là một đứa bé sơ sinh. Tôi không liên quan gì đến ông ngoại trừ quan hệ họ hàng”.
Chú cô mỉm cười, một nụ cười sẽ làm nên một dòng sông băng trên Địa Trung Hải. “Không, con gái của ta, chị họ của con chết. Con gái ta chưa bao giờ chết”.
Dường như Người khổng lồ đã dùng chính chiếc túi kia đập vào đầu cô.
“Ông đang nói dối!” cô hét lên theo phản xạ.
“Con biết đấy, mẹ con phát hiện ra bí mật của ta”, ông ta bình tĩnh nói. “Ta đã khóc lóc và cầu xin bà ấy đừng bỏ đi, vì đứa con chưa sinh ra của chúng ta. Và bà ấy nói dối ta, ồ, bà ấy đã dối trá ngọt ngào làm sao. Bà ấy thề rằng sẽ luôn luôn là của ta, cho đến ngày chết”.
“Ông nói ông sẽ giết tôi nếu tôi bỏ đi”, dì Rachel nói, gần như không thành tiếng.
Douglas quay về phía vợ mình. “Em mong chờ anh cứ thế để em ra đi sao? Từ bỏ vợ và con mình? Anh tin lời nói dối về tình yêu chung thủy của em, cho đến khi em nhổ vào mặt anh và nói với anh rằng con gái anh đã chết, thay vì cháu gái em. Em thà để con gái anh lớn lên và nghĩ rằng cha nó là một kẻ cặn bã xã hội và mẹ nó là một con điếm. Em thà để nó tin rằng nó là một đứa trẻ mồ côi không một đồng xu dính túi. Lẽ ra anh đã giết em vào lúc đó, nhưng anh yêu em quá nhiều”.
Elissande cảm thấy choáng váng, nhưng bình tĩnh đến kỳ lạ, như thể cô được bao quanh bởi những bức tường lâu đài dày đặc, như thể những tiếng ầm ĩ và lộn xộn này ở bên ngoài những bức tường đó – Thành Cát Tư Hãn [2'> và quân đội chém giết của ông ta không làm gì được cô. Cô không ở đó. Cô đang ở nơi nào đó hoàn toàn khác.
[2'> Vị thủ lĩnh người Mông Cổ đã mang theo đoàn quân tinh nhuệ, hùng mạnh và tàn ác của mình đi chinh chiến khắp thế giới. Cả thế giới và Châu Âu đều khiếp đảm cho là “ngày tận thế đã đến” khi nghe đến tên Thành Cát Tư Hãn và quân đội của ông ta.
Chồng cô đặt tay lên lưng cô và lẩm bẩm những lời quan tâm. Cô chỉ đưa tay ra để lấy thuốc mê. Anh đưa cho cô chai thuốc và một chiếc khăn tay. Cô thấm ướt khăn tay, bước về phía chú cô, và áp nó lên mặt ông ta
Chương 20 phần 1
Chương 20
“Ngài Vere có thể xử lý mọi chuyện không?” Dì Rachel hỏi khi đoàn tàu chuyển bánh trong tiếng còi và hơi nước.
Vere vẫn ở lại sân ga, quan sát họ rời đi. Vẫn trong bộ dạng người đánh xe, anh đã đưa Elissande và dì Rachel đến ga tàu, để họ có thể bỏ Exeter và những thử thách lại sau lưng. Bà Douglas hồi phục ở nhà tốt hơn là ở một đồn cảnh sát, anh đã nói.
Nhưng đó là nhà của anh, đâu phải nhà họ?
“Anh ấy sẽ làm tốt thôi”, Elissande nói.
Anh lùi xa dần, xa dần, sự vắng mặt của anh bỗng biến thành một lỗ hổng sắc nhọn trong cô. Cuối cùng nhà ga chỉ còn là một chấm sáng trong bóng đêm và anh biến mất khỏi tầm nhìn của cô.
“Mẹ nghĩ rằng… mẹ nghĩ rằng con sẽ muốn biết mọi chuyện”, dì cô nói.
Không, không phải dì cô, mà là mẹ cô. Elissande chuyển ánh mắt sang khuôn mặt thân quen đó, đã bớt hốc hác hơn trước nhưng vẫn già hơn nhiều so với tuổi, và cảm thấy một nỗi buồn ghê gớm.
“Chỉ khi nào mẹ cảm thấy đủ khỏe để nói chuyện”.
Cô không biết cô có đủ khỏe để nghe hay không.
“Mẹ nghĩ có thể”, dì Rachel nói với một nụ cười yếu ớt. “Nhưng mẹ không biết bắt đầu từ đâu”.
Elissande nhớ lại những gì chồng cô đã thuật lại chi tiết trước đây. Để giữ mình không run rẩy là cả một nỗ lực. “Con đã biết được rằng chú con, cha con, đã vẽ mẹ như một thiên thần tốt, nhân hậu rất lâu trước khi hai người kết hôn. Mẹ không biết ông ta là ai sao?”
“Ông ta nói lần đầu tiên nhìn thấy mẹ ở Brighton, West Pier, và bị mẹ thu hút đến mức ông ta mua chuộc chủ cửa hàng ảnh mà gia đình mẹ đã chụp ảnh để có địa chỉ mà nhà mẹ đã viết lại để gửi ảnh đến, và cũng để mua một bức ảnh của mẹ. Mẹ chưa bao giờ gặp ông ta trước khi ông ta đến gặp mẹ. Ông ta tuyên bố là quen người cha cố của mẹ và mẹ không hề nghi ngờ ông ta. Mẹ đang ở trong hoàn cảnh sa sút và Charlotte đã bỏ nhà đi, mọi người nói dối để không phải tiếp đón mẹ nữa. Mẹ không nghĩ rằng có người nào lại nói dối để được gần mẹ.”
Trái tim Elissande tê tái: người mẹ cả tin, dịu dàng của cô, đơn độc trong thế giới và hoàn cảnh dễ bị tấn công bởi một con quái vật như Douglas.
“Mẹ biết sự thật khi nào?”
“Không lâu trước khi con sinh ra. Mẹ thấy cuốn nhật ký cũ của ông ta khi mẹ tìm một thứ khác, mẹ không nhớ là thứ gì. Nếu mẹ biết cuốn nhật ký thuộc về ông ta, mẹ sẽ không mở ra. Nhưng chữ viết tắt G.F.C. khắc trên bìa làm mẹ tò mò.”
Bà Douglas thở dài. “Mẹ quá ngây thơ, quá ngu ngốc, và hoàn toàn mãn nguyện với người chồng giàu có, thông minh và đẹp trai, ngay cả sự ghen tuông của ông ta mẹ cũng nghĩ là lãng mạn. Khi mẹ nhận ra rằng chữ vi
