sáng một cây nến và lục tìm cuốn sách hướng dẫn đến miền Nam nước Ý từ ngăn kéo để đổ lót.
“‘Những bức tường đá vôi dựng đứng mọc lên ở phía tây của ngôi làng ngăn cách vùng cao nguyên rộng lớn của Anacapri với phía đông của Capri’”, cô khe khẽ đọc cho chính mình nghe. “Trước kia, con đường duy nhất để đến Anacapri là leo lên tám trăm bậc đá gồ ghề từ bãi biển, được đục vào mặt đá và có thể đã được xây dựng từ trước thời trị vì của đế chế La Mã. Hiện tại một con đường đẹp dành cho xe ngựa dẫn đến Anacapri đã được xây dựng. Phong cảnh trên con đường này là đẹp nhất”.
Vere đã tham dự vụ điều tra Douglas theo yêu cầu của quý bà Kingsley. Anh cũng khá sẵn lòng, anh nợ cô một ân huệ vì sự giúp đỡ của cô trong vụ Hayleigh, nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục về phần tội lỗi của Douglas. Hai lần tìm theo dấu vết của kim cương bị tống ền đều dẫn đến khách sạn Brown, và cả hai lần Douglas đều đang ở đó. Mỗi lần ông ta đều đi từ London đến Antwerp, nơi một số lớn những nhà buôn bán kim cương bị biến thành mục êu của những mưu đồ tống ền.
Nhưng Douglas có những lý do chính đáng để đến những trung tâm buôn bán kim cương tầm cỡ như London và Antwerp. Và ngay cả khi quý bà Kingsley chắc chắn rằng họ đã xác định đúng người, cô ấy cũng không thể giải thích tại sao một người bơi trong kim cương vẫn muốn có thêm kim cương nữa.
“Một lý do là ông ta không có nhiều như chúng ta nghĩ. Ông ta hẳn đã phóng đại về mức độ giàu có của mỏ kim cương mà mình tìm thấy”, quý bà Kingsley thì thầm với Vere, sau ba ếng đồng hồ kiểm tra giấy tờ trong thư viện của Douglas. “Lời đồn đại nói rằng mạch kim cương đó rất dồi dào, bất kỳ một thùng bùn nhão nào cũng chứa lượng tài sản của cả một đời người. Nhưng thực tế không hẳn là thế”.
Vere đẩy một hộp giấy tờ trở lại ngăn kéo đúng của nó. “Có lẽ tay quản lý đã ăn trộm”.
“Có khả năng. Nhưng nếu ông ta nghĩ thế, ông ta lại không hề trở lại để kiểm tra. Ít nhất tay đốc công và kế toán chưa bao giờ nhắc đến một chuyến kiểm tra nào”. Quý bà Kingsley giơ cao chiếc đèn lồng để Vere có thể nhìn rõ hơn chiếc hộp ếp theo nên để ở đâu. “Còn sổ sách chi êu trong nhà thì sao?”
Quý bà Kingsley có tài năng đặc biệt trong việc xem xét những giấy tờ làm ăn; tối nay Vere đã làm việc như người hầu phòng của cô, công việc chính của anh là đứng gác và khuân vật nặng. Nhưng cô vẫn cần nghỉ ngơi sau khi đọc trong thứ ánh sáng ít ỏi mà họ dám để, Vere đã tranh thủ cơ hội để kiểm tra sổ sách chi êu trong nhà.
“Điền trang này không có nhiều đất. Rất ít thu nhập và rất nhiều chi phí”, anh thuật lại. “Nhưng vẫn là những chi phí thông thường. Không có những yếu tố gây ra động cơ của những hoạt động phạm pháp”.
“Vài người làm chỉ vì thích làm”.
“Và hầu hết thì không”. Vere điều chỉnh những chiếc hộp cho ngay ngắn, theo đúng kiểu anh đã tìm thấy chúng. “Cô có tìm thấy thứ gì đề cập đến kim cương nhân tạo không?”
“Không, không có gì”.
Vụ điều tra Eund Douglas đã bắt đầu khá tình cờ: một tay cảnh sát Bỉ tình nghi bị bắt vì một tội danh khác đã khoác lác về việc thay mặt một quý ông người Anh lừa đảo những người buôn kim cương của Antwerp. Sự việc đã không được cảnh sát Bỉ xếp vào một trong nhiệm vụ ưu ên hàng đầu để điều tra, họ cho rằng đây là một trường hợp khoác lác nhạt nhẽo, nhưng Vere ngờ rằng sự thiếu quan tâm của họ phần nào liên quan đến một thực tế là những người buôn bán kim cương ở Antwerp là một cộng đồng người Do Thái.
Bất kể sự thờ ơ của cảnh sát Bỉ, sự dửng dưng y hệt của Sở chỉ huy cảnh sát London và sự im lặng tuyệt đối của những người được cho là nạn nhân của Douglas, bằng cách nào đó vụ án đã lôi kéo được sự chú ý của Holbrook và rồi sau đó chiến thắng được quý bà Kingsley, cha cô đã tự tử khi ông không thể duy trì hạnh phúc cho kẻ tống ền mình.
Cô đã kiên trì theo đuổi vụ này trong nhiều tháng, thu thập một lượng tài liệu khổng lồ. Và một trong số tài liệu đó đã làm Vere bối rối ngay từ đầu là lý do tên tội phạm người Bỉ dùng để tống ền những người buôn bán kim cương: họ đã lấy kim cương nhân tạo thay cho kim cương tự nhiên.
Theo như Vere biết, sau khi nhà hóa học người pháp Henri Moissan công bố sự thành công trong quá trình tổng hợp kim cương sử dụng lò luyện điện hồ quang, không ai có thể lặp lại thành tựu này. Kim cương tổng hợp vẫn còn chưa có thực. Và ngay cả nếu chúng có thật, thế giới cũng không hề nằm trong nguy cơ cạn kiệt kim cương thật. Các nhà buôn bán kim cương của Antwerp và London không có lý do gì để buôn bán kim cương nhân tạo.
Quý bà Kingsley rời khỏi phòng làm việc trước. Vere đợi thêm vài phút trước khi đi lên theo cầu thang dành cho người làm. Từ chiếu nghỉ cầu thang đi theo hướng đông đến cuối ngôi nhà, là nơi bố trí phòng sinh hoạt của chủ nhân và nữ chủ nhân.
Anh dừng lại trước cửa phòng chủ nhân lắng nghe rồi lẻn vào trong. Phòng ngủ của một người đàn ông là nơi thường diễn ra một loạt các công việc của người hầu như dọn giường, lau lò sưởi, là quần áo và phủi bụi đồ đạc. Không có vẻ gì là Douglas cất giữ những thứ đặc biệt quan trọng ở đây, nhưng Vere hy v