như ba, đè lên mẹ giúp mẹ sưởi ấm”
“Khụ khụ”
Mẫn Nhu không ngờ Đậu Đậu lại ngây thơ như thế, đem chuyện tối qua kể ra trước mặt mọi người, sữa vừa rót vào cổ họng không cẩn thận bị sắc, ho nhẹ, gương mặt nhỏ nhắn còn đỏ hơn cả cà chua, không biết là vì ai mà vừa khó chịu mà lúng túng.
“Em có sao không?”
Sau lưng, một bàn tay nhẹ vỗ, giọng nói ân cần thăm hỏi vang lên từ bên cạnh.
Mẫn Nhu ho khan, len lén trừng mắt nhìn người đầu sỏ gây ra chuyện đó, Lục Thiếu Phàm bàn quang xem như không thấy cô xấu hổ, vẻ mặt chân thành quan tâm cô, lần lượt rút lấy khăn giấy.
“Nếu không uống nước đi”
Mẫn Nhu thẹn đỏ mặt, đỡ lấy ly nước uống một ngụm, miễn cưỡng không ho nữa, nhưng cũng không dám ngẩng đầu lên.
“Đậu Đậu, chuyện đái dầm không nên kể cho người khác nghe, nếu không trên mông Đậu Đậu sẽ mọc ra đuôi heo a!”
“Đậu Đậu không muốn có đuôi heo, Đậu Đậu không muốn thành trư bát giới”
Nghe Lục Thiếu Phàm chỉ dạy Đậu Đậu từng bước, khóe miệng Mẫn Nhu kéo lên vẻ mặt đồng tình nhìn gương mặt tội nghiệp bụ bẫm của Đậu Đậu nước mắt lưng tròng, trong lòng cảm thán vô cùng: Ngay cả trẻ con cũng không tha.
“Chủ tịch Mao cũng từng nói, nhiều người lực lượng đông đảo, hai đứa nếu đã kết hôn thì sớm sinh con đi”
Lục Tranh Vanh đột nhiên để đũa xuống, ánh mắt nghiêm nghị quét qua Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu, vẻ mặt nghiêm túc, lời nói giống như hạ lệnh.
Mẫn Nhu cúi đầu đủ thấp, hôm nay mặt mũi cô coi như vứt sạch, mà người khởi đầu tất cả những chuyện này trước sau vẫn duy trì dáng vẻ bình thản không hề sợ sét đánh.
“Đừng nói với ông gì mà thế giới của hai người trẻ tuổi, tất cả đều là nói bậy!”
Lục lão gia vẻ mặt răn dạy hậu bối cực kì nghiêm khắc, uy nghiêm mười phần khiến cho Mẫn Nhu không biết nên nói gì để đỡ lấy, chẳng lẽ thật sự nói: “Được, gia gia, bọn cháu sẽ sinh ngay”
Tối qua hai người họ cũng không thực thi biện pháp an toàn, mồ hôi Mẫn Nhu túa ra, không phải tốt thế chứ thật sự trúng thưởng sao!
“Thật ra thì, cháu vẫn tò mò, gia gia lúc mấy tuổi thì có chú út Cảnh Hoằng”
Lục Thiếu Phàm tò mò hỏi, cũng thành công khơi dậy sự tò mò của Mẫn Nhu, không khỏi ngừng tay nghi hoặc nhìn Lục Tranh Vanh, lại chỉ thấy sự cứng ngắc và bối rối hiện ra, nhưng ngay tức khắc trở nên nghiêm nghị, trừng mắt nhìn đôi vợ chồng lạnh lùng nói: “Đây là việc cơ mật, không thể trả lời”
Mẫn Nhu bị cơn giận của Lục lão gia làm cho hoảng hốt, không dám một mình đối đầu với ông ấy, ngoan ngoãn cúi đầu dùng cơm.
“Mọi người ăn đi, ta no rồi!”
Lục Tranh Vanh buông đũa, sau đó đẩy ghế đứng lên, vẻ mặt kín bưng, thẳng lưng hai tay chắp đằng sau, uy nghiêm vạn phần đi về thư phòng.
Chẳng lẽ ông ấy xấu hổ?
Mẫn Nhu từ từ nuốt bánh bao, đôi mắt nghi vấn nhìn Lục Thiếu Phàm, người đó vừa nhìn thấy ánh mắt chăm chú của cô liền cười nhẹ, không hề có lời giải đáp cho sự nghi hoặc của cô.
“Gia gia nói cũng đúng, hai đứa còn trẻ thì mau sinh một đứa, Đậu Đậu cũng sẽ có bạn”
Mẫn Nhu không ngờ ngay cả bà Lục cũng có ý này, vừa ngẩng đầu liền nhận lấy đôi mắt mong mỏi của bà Lục, hiền từ đến mức có thể nhìn thấy đứa cháu đích tôn tương lai.
“Mẹ, những chuyện này nên thuận theo tự nhiên, muốn cũng không được”
Lục Thiếu Phàm dùng xong cơm, vừa lau miệng vừa từ từ đánh thái cực quyền với bà Lục, đem chuyện không muốn sinh con sớm đổ lên đầu thiên mệnh.
Bà Lục lau sạch vết bẩn trên mặt Đậu Đậu, bất đắc dĩ nhìn Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm: “Hai đứa không muốn sinh con bây giờ, mẹ cũng không ép, đành thuận theo tự nhiên vậy.”
Hôm qua Mẫn Nhu đã hứa với Đậu Đậu sẽ đưa nó đi nhà trẻ, Lục Thiếu Phàm thì phải đi làm nên tiện thể chở hai người đi.
Sau khi rời khỏi cửa, bà Lục dặn Mẫn Nhu nói: “Sau khi đưa Đậu Đậu tới nhà trẻ thì tới căn hộ của con sắp xếp đồ đạc, hai đứa bàn bạc với nhau về nhà ở đi”
Không thể phủ nhận, bà Lục là người mẹ thấu tình đạt lý, vì Lục Thiếu Phàm kiên trì nên bà cũng đã chấp nhận cô, không phải như ai đó trước mặt thì thế này sau thì thế kia, điểm này nếu đem so sánh với bà Kỷ thì thật khác nhau một trời một vực.
Mẫn Nhu lễ phép cười gật đầu, đem cặp của Đậu Đậu để vào xe, sau đó mới ngồi quà, lúc đóng cửa xe không quên chào bà Lục: “Mẹ con đi”
“Đi đường cẩn thận”- Bà Lục cười nhã nhặn, đứng ở cửa, nhìn họ rời đi.
Lục Thiếu Phàm thắt dây an toàn, mở động cơ nhìn vợ và con ngồi cạnh, trong mắt bao phủ một vầng sáng ấm áp.
Đột nhiên Mẫn Nhu nhíu lông mày, nghiêng tai giống như lắng nghe gì đó, Đậu Đậu cũng tò mò vểnh tai lên, đôi mắt đen lay chuyển.
“Sao thế?”
Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm hỏi thăm, đôi môi đỏ mọng nhếch lên, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ nghi ngờ nhỏ: “Hình như có người gọi, nhưng lại như không phải”
Lục Thiếu Phàm chợt nhíu mày, đạp ga, xe thể thao bay đi rời khỏi Lục gia, khóe mắt liếc nhìn qua kính chiếc hậu đang phản chiếu bóng người mặc đồ xanh, bên môi không kiềm được nở nụ cười quỷ dị.
“Cha, cha cẩn thận một chút!”
Lúc bà Lục quay người lại thấy Lục Tranh Vanh nổi giận đùng đùng chạy tới, trong tay cầm quân côn, tức sùi bọt mép, hai lỗ mũi thở phì phò, đôi mắt tóe lửa nhìn chiếc xe thể thao xa dần