bị hắn kéo vào Tư Hoàng Điện. Phụ thân thấy ta và Nhạc Kha cùng bước vào, cực kỳ kinh ngạc: “Loan nhi, vì sao con và tiểu tử này lại đi cùng với nhau?”
Phương Trọng kinh hoảng nói: “Vương thượng ơi, người hồ đồ rồi sao? Trước đó vài ngày Nhạc tiểu tử đến cầu kiến, người vốn không đồng ý, sau lại cùng y uống rượu, tiêu tan hiềm khích lúc trước, còn tự mình đồng ý hôn sự này, đem công chúa gả cho y, đồng thời xóa bỏ hôn sự với nhà Thôi Phục đại nhân gia, gióng trống khua chiêng thay bọn họ lo liệu việc hôn sự, đêm qua mới vừa động phòng, sao hôm nay liền không chịu thừa nhận con rể?”
Bổn tiên còn kinh ngạc hơn cả Phương Trọng, phụ thân phản đối ta và Nhạc Kha, nhưng lúc Nhạc Kha cầu kiến lại đồng ý hôn sự, trong đó có nhiều điểm kỳ lạ. Mà Phương Trọng biết rõ mấy ngày gần đây ta vì thằng nhãi này mà cực kỳ phiền não, chỉ luôn dùng ngôn ngữ trêu chọc ta nhưng cũng chưa từng nói rõ. Lại nhớ đến đêm qua hắn thấp giọng nói đến ‘mê hồn dược’ nên tức giận bảo: “Chàng cho ta phụ thân ăn cái gì?”
Việc này tất nhiên không phải chỉ nhờ vào một mình Nhạc Kha mà thành công, Phương Trọng ít nhất cũng có phần, cho dù không phải tòng phạm, cũng là đồng lõa!
Nụ cười trên gương mặt của Nhạc Kha chưa từng giảm, cực kỳ nghe lời, quỳ xuống: “Phụ thân của nương tử từ nay về sau sẽ là phụ thân của Nhạc Kha! Phụ thân thứ lỗi, chỉ vì tiểu tế khi còn giữ vị trí Thiên Đế có nhận được một lọ thuốc tên là Ly Hồn do Ti Dược Thần Quân tặng. Nghe nói khi kẻ khác ăn vào, chỉ cần dùng thêm chú ngữ hỗ trợ, người đó chắc chắn sẽ xuất hiện ảo giác. . . . . .”
Thằng nhãi này thật sự là. . . . . . quá to gan lớn mật rồi!
Nhưng hắn gọi tiếng ‘phụ thân’ cũng thật dễ nghe, khiến cho bổn tiên vừa tức giận vừa buồn cười, hận không thể đá hắn một cước.
Phụ thân nghe kể mà tách trà trong tay vỡ nát, trà nóng thấm ướt đầu gối người, hắn chỉ luôn nói: “Phụ thân bớt giận! Phụ thân bớt giận!”
Phương Trọng xoay người sang chỗ khác, bả vai run run, thiếu chút nữa cười ra tiếng.
Cơn tức giận còn sót lại của phụ thân chưa tiêu tan, quát: “Cút!”
Nhạc Kha đứng lên kéo ta, ưỡn ngực nghiêm mặt nói: “Nương tử, phụ thân thông cảm chúng ta động phòng vất vả, muốn chúng ta về nghỉ ngơi, mau theo vi phu trở về đi!” Trong tiếng cười vang dội của Phương Trọng, phụ thân tức giận ném vỡ một tách trà, còn ta mơ hồ bị hắn kéo ra khỏi Tư Hoàng Điện, thỉnh an vào sáng sớm tân hôn quả thực tựa như một trò cười.
Sau này ta xách lỗ tai hắn ép hỏi, sao lại bỏ thuốc cha ta, hắn nén giận nói: “Phụ thân nhìn thì là một hán tử, nhưng tâm nhãn lại quá nhỏ. Năm đó bởi vì chuyện của Nhị công chúa, ông ấy ghi hận ta đến tận bây giờ. Lại ghét ta nhậm chứcThiên Đế, khiến cho nàng đau lòng khổ sở, tất nhiên nảy sinh quyết tâm làm khó ta. Trước kia ta đã nghĩ rồi, chỉ có thể dùng trí không thể dùng sức được. Vì thế mang theo vò rượu ngon từ Thiên giới xuống, nói là mời ông ấy uống rượu. . . . . .”
“Phụ thân yêu rượu như mạng, đương nhiên sẽ uống, nghe theo lời chàng an bài nên mới thoái hôn?”
Hắn gật đầu: “Vẫn là nương tử thông minh!” Lại ủy khuất quấn lấy ta: “Từ nay về sau, thanh danh của vi phu thật đúng không đáng một xu, không chỗ nào để đi nữa, nếu nương tử còn muốn đuổi vi phu thì chính là muốn bức vi phu đi vào con đường cùng!”
Kỳ thật lúc Đồng Sa dẫn ta đến Phù Vân Điện, ta đã biết tất sẽ có chuyện xảy ra, nhưng lúc ấy trong lòng tức giận, mạnh tay đả thương hắn, sau đó cũng không dám nghĩ sâu hơn. Hiện tại hắn đã đứng trước mặt ta, chuyện trong quá khứ, ta cũng không truy cứu nữa. Nếu hắn lựa chọn buông bỏ tất cả, trở lại thành Tu La làm bạn cùng ta, đương nhiên ta đã cảm thấy mỹ mãn, khúc mắc tiêu tán, những tình tiết cụ thể trong đó không nghe cũng được.
Ta chủ động nép vào trong lòng hắn, cúi đầu uy hiếp: “Nếu chàng không nghe lời thì không cho ăn cơm!”
Hắn vội vàng xin khoan dung: “Nghe mà, nghe mà. Tất cả đều nghe theo nương tử”. Cúi đầu thấp giọng như vậy, rõ ràng là giả vờ.
Thằng nhãi này không hề có thành ý, miệng lưỡi trơn tru. . . . . . Nhưng trong lòng ta thế nhưng tựa như uống mật ngọt, cũng không cảm thấy lời nói của hắn có chỗ nào chói tai, thật sự nghe qua có. . . . . . vài phần êm tai.
Sau đó có người hầu báo lại, ngày hôm qua lúc đang đại hôn, Giao Vương Ly Quang dẫn theo những người còn sống sót của tộc Giao Nhân rời khỏi thành Tu La, tìm kiếm nơi thuộc về hắn. Lại đưa đến quà Ly Quang tặng chúc mừng hôn lễ, khi mở ra xem, là những hạt châu màu sắc trong suốt trơn bóng óng ánh tỏa sáng cả chiếc hộp, đúng là giọt lệ của Ly Quang, mang theo một màu lam sâu thẳm, khác hẳn giọt lệ của Giao Nhân bình thường. Lúc trước Giao Vương bị giết, hắn từng nhỏ một giọt lệ, hiện giờ đầy cả một hộp. . . . . . Suy nghĩ vừa chuyển, hỏi người hầu kia: “Hạt châu này là nước mắt của Giao Vương?”
Người hầu kia chần chừ nói: “Là một Giao nương đưa lễ vật chúc mừng này đến. . . . . Thuộc hạ thật sự chưa từng hỏi qua những hạt châu này có phải là nước mắt của Giao Vương hay không.”
Tuy rằng chưa từng nghe được những lời hắn nói, nhưng mà ta nghĩ ta đã hiểu được, hắn căn