Snack's 1967
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329092

Bình chọn: 7.5.00/10/909 lượt.

đám chiến tướng liền muốn tìm nàng tính sổ, nếu ta không kéo dài thời gian, chẳng lẽ để cho nàng rơi vào trong tay bọn họ?”

Trong đầu ta xẹt qua ánh lửa, nhớ tới Đồng Sa từng bảo với ta ngàn vạn lần sẽ giữ bí mật chuyện hắn biết ta đang ở Thiên giới, không thể cho Nhạc Kha biết. Hắn lừa dối hai người bọn ta như vậy, lại trong lúc thảo luận chính sự ngay trước mặt quần thần đưa ra chuyện Thiên Đế lén giam giữ công chúa Tu La, quả thực bụng dạ khó lường, ta lại bị hắn trêu chọc lần nữa, còn ra sức đánh Nhạc Kha, trong lòng áy náy, nhất thời không nói gì.

Nhạc Kha chỉ luôn nhìn ta cười nhạt, hoàn toàn không tức giận.

Người này, tính tình vốn không được xem là tốt, nhưng cho đến lúc này vẫn đối với ta rất dung túng . . . . . Băng tuyết trong lòng ta đều tan chảy, đỏ mặt tiến sát vào trong lồng ngực của hắn, cúi đầu nói: “Chàng nói chàng không làm Thiên Đế, chàng không làm Thiên Đế thì ai làm Thiên Đế?”

Hắn tùy tiện nói: “Ai thích làm thì làm, dù sao ta không làm nữa.” Lại thờ ơ lẩm bẩm: “Không phải còn cái tên Đồng Sa kia sao? Đồng Sa đã sớm muốn làm, nghĩ cách ép buộc nàng đi, không phải là mong chờ ta cũng rời đi sao?”

Bổn tiên không rõ. Trong đầu đều là hồ tương, trước mắt là cảnh động phòng, tuy trong mộng ta cũng từng mong chờ ngàn vạn lần, nhưng chỉ vì quá mức chân thật, thật đến độ có chút khiến người ta khó có thể tin tưởng, ngẩng đầu lên đưa mắt đánh giá hắn, thận trọng nói: “Chẳng lẽ chàng do Ma Lạc biến thành?”

Hắn cười rất vui vẻ, vội vàng cởi hỉ phục, bổn tiên giận dữ, chỉ cảm thấy trên mặt nóng rực, đẩy mạnh hắn ra: “Chàng làm gì vậy?”

Hắn lại cởi mấy lớp y phục, lộ ra thân hình cường tráng cao lớn, ngực phẳng bụng trần bảo ta nhìn vết thương sau lưng, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Đây chính là vết sẹo do năm đó nàng lột vảy rồng của ta để lại.” Nói xong lại lục lọi trong tay áo hỷ phục lấy ra một tờ giấy, cười đến ngọt ngào thỏa mãn: “Ở đây vi phu còn có thư tình của nương tử, nàng muốn xem lại hay không?”

Ta đưa tay đoạt lấy, khi mở ra nhìn thì lại choáng váng một hồi, chính là mấy câu mà ta viết ở Tước La Điện.

— “Đồng Sa nhiều lần đến sinh sự, ý đồ chia rẽ tình cảm giữa ta và chàng, Thanh Loan tin tưởng chàng như tin tưởng bản thân mình. Hôm nay mặc dù nghe theo lời khích tướng của hắn đi rình trộm, nhưng trong lòng hổ thẹn, không đành lòng làm chuyện lén lút này. Lễ nghi mặc dù chưa đủ, nhưng lòng này đã gả, chỉ mong chàng hiểu, giờ phút này xin tạ lỗi với phu quân, hi vọng phu thê thuận hòa,kiêm điệp tình thâm!”

Ngày đó lúc viết bức thư tình này cũng không ngờ đột nhiên sẽ có biến cố lớn, hiện giờ trong lòng không khỏi than thầm, mọi chuyện thế gian, luôn luôn nói thì dễ làm thì khó, lúc ta viết lá thư này trong lòng tràn đầy chân thành mật ngọt, cả cõi lòng tràn ngập khát khao, không hề giả dối.Song lúc nhìn trộm lại nóng giận, không chịu tin hắn, ra tay đánh hắn cũng là sự thật. Chỉ một chữ ‘tình’, trong đó là cả sự diệu kỳ, chỉ trong nháy mắt đã dễ dàng không giữ được lời hứa, hủy bỏ lời thề vứt đi hẹn ước, nói cho cùng cũng là sai lầm của ta, cũng bởi vì ta đã không tin tưởng hắn.

Ta miên man suy nghĩ một lúc, lại nhìn đánh giá hắn từ cao đến thấp mấy lượt, trộm véo đùi mình, bất kể thế nào ta cũng không thể tin rằng mình đã gả cho Nhạc Kha. Vì thế nghi ngờ hỏi: “Cho dù thật sự chàng không làm Thiên Đế, nhưng phụ thân chưa chắc đồng ý cho chàng lấy ta, chẳng lẽ chàng cho người uống thuốc mê?”

Hắn tiến đến ôm ta vào lòng, nụ hôn sâu quen thuộc ngọt ngào khiến cho đất trời điên đảo, vừa hôn vừa nói: “Nương tử, đêm động phòng hoa chúc không nên nói những lời làm mất tình cảm.” Lại nghe hắn từ cổ họng nói ra một câu: “Thuốc mê thì không có, mê hồn dược thì có.” Càng làm ta nghi ngờ, nhưng rất nhanh những nghi vấn đó đều bị bao phủ trong nụ hôn sâu của hắn.

Trải qua khoảng thời gian tan nát cõi lòng tinh thần thương tổn, đêm động phòng này quả thực hoan hỷ bất ngờ, vui mừng tựa như sóng lớn, từng đợt từng đợt dâng trào, dưới sự dụng tâm vuốt ve an ủi của hắn, tất cả những ngượng ngùng đau lòng trăn trở đều không còn, hơn nữa lại lọt vào trong sự triền miên lưu luyến của hắn khiến ta không biết đêm này là đêm nào.

Sáng sớm ngày thứ hai, ta ôm một bụng nghi ngờ cùng hắn đi về hướng Tư Hoàng Điện bái kiến phụ thân, ven đường người hầu cung tì đều luôn miệng chào công chúa phò mã, trên mặt không có biểu hiện gì đặc biệt. Tối hôm qua do trùng phùng với hắn nên đầu óc ta mê muội, bổn tiên nhất thời không bắt bẻ gì mà chỉ thuận theo hắn. Sau suy nghĩ lại, thật sự chuyện hắn đánh ngất xỉu Ma Lạc giả mạo tân lang đúng là không có khả năng, lúc bái đường ta luôn nhìn vào đôi chân ấy, vẫn chưa từng rời đi, trên lễ đường tân khách rất đông, không thể nào có cơ hội. Hôm nay thấy hắn thoải mái đi lại trong cung, lại kéo tay ta sống chết không buông, thật khiến cho trái tim đang treo lơ lửng suốt một đêm của ta cũng thả lỏng hơn phân nửa.

Tới cửa Tư Hoàng Điện, hắn nhỏ giọng nói bên tai ta: “Nếu thấy Tu La Vương tức giận, nương tử đừng sợ!”

Ta không kịp hỏi phụ thân tại sao lại tức giận, đã