Old school Easter eggs.
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328862

Bình chọn: 7.00/10/886 lượt.

Thiên tộc thì nhất ngôn cửu đỉnh, há có thể tùy tiện đổi ý?

Kết quả đương nhiên không tốt lắm. Tuy rằng hai người giả trang tướng mạo của nam tử điểu tộc, nhưng công chúa Phượng tộc sống trong thâm cung, phòng vệ của Phượng Tê Cung lại rất nghiêm ngặt, bình thường người ngoài rất khó bước vào. Hắn bắt lấy một tiểu tiên đồng quần áo rách nát đang rửa mặt bên dòng suối, hỏi: “Ngươi có biết khi nào công chúa Phượng tộc ra khỏi cung không?”

Tiểu tiên đồng ngẩng khuôn mặt bị đánh đến tím bầm sưng phù lên, nụ cười tựa như mang theo vài phần giễu cợt nói: “Công chúa Phượng tộc tôn quý vô cùng, tương lai là thái tử phi của Thiên tộc, đương nhiên phải ở trong Phượng Tê Cung tu thân dưỡng tính, học tập lễ nghi, làm sao có thể ra khỏi Phượng Tê Cung?” Đôi đồng tử màu đen còn trong suốt hơn cả dòng suối, hàm răng trắng tinh, giọng nói cũng thanh thúy ngọt ngào giống như cắn trúng trái cây giòn rụm, giọng nói trẻ con như vậy sao có thể đi kèm với nụ cười giễu cợt chứ?

Quả nhiên là hắn đã nghĩ quá nhiều rồi.

Hắn rất nhanh phát hiện ra tiên đồng này thì ra là một tiểu tiên tử, chắc là có đôi chút bướng bỉnh nên đánh nhau với đám tiểu tử đến quần áo cũng rách nát, mặt sưng to như đầu lợn, nhưng nụ cười vẫn sáng lạn, quả thực rất giống nụ cười của Hồng Ngạc khi nàng đứng sau rừng san hô, nét cười rạng rỡ khiến cho đáy biển u ám cũng sáng bừng lên.

…Ý nghĩ này cũng thật quá hoang đường, hắn xa cách Hồng Ngạc chỉ khoảng mấy ngày, tâm thần ngẩn ngơ nên lúc này mới có suy nghĩ đó.

Hai huynh đệ nhanh chóng quay về.

Nhiều năm sau, vận mệnh trêu đùa tráo trở, cảnh ngộ của huynh đệ hai người đã khác trước, ngẫu nhiên nhớ lại đến chuyến đi đến núi Đan Huyệt năm ấy cũng cảm thấy hơi ngọt ngào vui vẻ.

Sau đó Nhị ca thấy nhất thời không thể làm tiêu tan đi suy nghĩ trong đầu hắn, đành phải lấy phụ đế ra làm ví dụ.

Tỷ như, ban đầu cho dù thích mẫu thân hoặc là đối với vị Côn Lôn trắc phi nương nương đã mất kia có lẽ có đôi chút thật tình, nhưng năm dài tháng rộng, bên cạnh có đàn oanh oanh yến yến vờn quanh, phai nhạt tình cũ luôn là chuyện khó tránh khỏi.

Quá mấy ngày … lại qua mấy ngày nữa, có lẽ đệ sẽ quên mất vị công chúa Giao tộc kia cũng không chừng…

Nhưng không một từ ngữ nào có thể khuyên giải an ủi hết. Từ đó về sau, mỗi lần Nhi ca đến ám doanh U Minh Thiết Kỵ lại luôn không chịu dẫn theo hắn đi cùng. Không có ý chỉ của phụ đế, hắn cũng không thể tùy ý hạ giới, nghĩ lại, tình cảnh của hắn cũng không khác gì vị Vương tẩu trong Phượng Tê Cung kia.

Những đêm xa cách nhớ nhung tưởng niệm, bị giày vò như thế nào, mùi vị ấy sao hắn lại không rõ chứ?

Nhưng hai vị huynh trưởng này cũng thật khiến hắn thất vọng. Dường như mang theo sự giận dữ, hắn chất vấn: “Đại vương huynh, cho dù huynh đối với con ngốc điểu kia tình thâm nghĩa trọng, nhưng cũng không được coi nhẹ sự phó thác của phụ đế, dáng vẻ này thật giống như tiểu cô nương?” Đường đường là con trai Thiên Đế, lơi là chức phận coi nhẹ trách nhiệm, chẳng qua chỉ vì một nữ tử, truyền đến tai người trong tộc, không khỏi sẽ trở thành chuyện khiến người khác chê cười.

Lời nói này của hắn không hề mang ý khích lệ tiền Thiên Đế bệ hạ kia, Đại vương huynh Nhạc Kha vốn bị bệnh một thời gian đột nhiên hai mắt phát sáng, sắc bén như chim cắt, bình tĩnh hỏi: “Hay là Tam đệ muốn ngai vàng Thiên Đế này?”

“Ngai vàng Thiên Đế ai mà không muốn chứ?” Hắn trả lời như vậy, nghĩ thấy Đại vương huynh ắt sẽ giận dữ, nào ngờ y lại thở phào một cái, như trút được gánh nặng, phẩy phẩy tay, bảo hắn lui ra.

Hắn nói muốn ngai vàng, chẳng qua chỉ là thuận miệng nói dỗi thì đúng hơn. Trời mới biết hắn từ nhỏ đã không thích đọc sách, cũng chưa từng chịu giáo dục nghiêm khắc để chuẩn bị cho ngai vị, vì là đứa con nhỏ nhất, không có phiền não của việc kế vị, lại được phụ đế Tiển Nghiêu và mẫu hậu sủng ái nhất, Nhị ca Lăng Xương nói hắn kiêu căng nhưng thật ra, ngược lại thì rất đúng với câu “không học vấn không nghề nghiệp ăn chơi trác tang”. Nhưng Nhị ca từ trước đến nay luôn được phụ đế coi trọng, luôn tránh xa nhi nữ tình trường, Đại vương huynh Nhạc Kha được ủy thác trọng trách thế nhưng đều bị ngốc điểu làm cho thất hồn lạc phách, hoàn toàn không chịu trách nghiệm đảm đương, thật khiến hắn tức giận.

Nhưng mà có đôi khi, giải thích còn mệt mỏi hơn so với không giải thích.

Hắn im lặng xoay người rời đi.

Không lâu sau, đến khi thành Tu La truyền ra tin tức công chúa Tu La sắp tổ chức đại hôn, Thiên Đế bệ hạ bệnh lâu ngày nằm trên giường nghe nói sắp hồn phi phách tán cũng khỏe lại, ngay lúc hắn nghĩ Đại vương huynh đã thoát khỏi tình chướng giống như mình lúc trước, nào ngờ ngày thứ hai Thiên Đế đã mất tích, chỉ để lại một phong thư truyền vị cho hắn.

……………….

Vị công chúa Tu La bị hắn gọi là tiểu ngốc điểu kia, hiện nay đang tân hôn cùng vị hôn phu ngọt ngào tình cảm, có khi nghe thấy tiếng thét của Tu La Vương từ trong cung điện vang vọng xa xa lên tận không trung. Tên xảo quuyệt Nhạc Kha có thể dễ dàng đoạt đi phân nửa lực chú ý của con gái, tựa hồ từ nhỏ đã không hợp với vị Tu La Vương dũng