Insane
Lạc về thời xưa (Mĩ nữ hoàng cung)

Lạc về thời xưa (Mĩ nữ hoàng cung)

Tác giả: Cỏ Mĩ Nhược Minh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324694

Bình chọn: 7.5.00/10/469 lượt.

tâm thở khẽ . Nàng không sao là tốt rồi. Y liền nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất , cảm giác đau đớn đã mất sạch . Cơ thể y dần nhạt nhòa , rồi tan biến theo gió…

Tuy mới giữa thu nhưng nhân gian ngập tràn tuyết trắng , Những đứa trẻ con thi nhau ném tuyết .

Sau đó , một tiều phu sống dưới vực núi đã phát hiện ra một nữ nhân xinh đẹp tựa phong nguyệt . Trên người nàng đắp một chiếc áo mỏng , tuyệt không hạt tuyết nào vương trên cơ thể …

Ảo diệu thay !

TIÊU VẪN DỊCH

Bên vườn hạnh dung …

Diệc Nhi ngồi thẫn thờ . Khuôn mặt đẹp kiểu ngây dại chốc chốc lại hướng ra xa…

Từ khi Diệc Nhi trở về , ai hỏi gì cô cũng không hé miệng nửa lời . Ánh mắt như đã bị câu hồn đọat phách .

– Nàng đang nhớ y ?

Từ xa , Phúc Thiên Vương chầm chậm tiến lại gần . Trên tay y là một bình rượu thơm hảo hạng , Diệc Nhi cứ vô hồn im lặng , tâm trí cô đã bay về quá khứ rồi chăng ?

Cũng tại vườn hoa hạnh dung này hai năm trước …

Gió xuân thấp thoáng ghé qua thổi bay những cánh hoa . Khắp vườn ngọt ngào hương thơm . Vừa thanh khiết , vừa dịu êm …

Diệc Nhi dựa đầu vào bờ ngực ấm áp của Kỷ Cung . Nở nụ cười dịu dàng như hoa hạnh .Đầu cô khẽ cựa nhẹ :

– Bao giờ chúng ta sẽ sinh oa oa?

– Ngày này năm sau ! – Kỷ Cung như cười như không nắm chặt bàn tay cô .

– Thật vậy sao? – Diệc Nhi chăm chú ngước đôi mắt đẹp lên nhìn chàng . Chỉ mong mãi mãi lưu giữ lại từng đường nét thanh tú , vô ưu ấy . Chàng bình thản nhìn lại . Rồi trong một động tác dứt khóat, chàng đã ngậm chặt cánh hoa màu hồng nhạt, cúi xuống gần môi cô . Diệc Nhi vươn người lên dùng miệng đón lấy cánh hoa mỏng manh . Họ cứ nuốt dần cho tới khi môi chạm môi . Tim Diệc Nhi run bắn.

Từ lúc đó , trong tâm trí cô đã mãi mãi khắc sâu một suy nghĩ : Ta sẽ yêu mình chàng … Cho dù thời gian ngừng trôi … Cho dù nước sông ngừng chảy … Cho dù ta ngừng thở … Dù trái tim ngừng đập …Ta vẫn sẽ mãi mãi yêu chàng …

Nhưng giờ chàng đang ở đâu ??? Có phải chàng đang quanh quẩn ở đâu đó , lẩn khuất quanh đây không?

Ngay khi Vương gia vừa ngồi cạnh cô , Diệc Nhi đã đứng dậy . Chạy khắp vườn , chaỵ tới bên từng gốc cây hạnh như tìm kiếm ai đó… Từ một nơi rất xa…

Khẽ gạt đi những giọt nước mắt thương cảm , Phúc Minh đuổi theo cô .

– Diệc Nhi ! Nàng bình tĩnh lại đi

– Kỷ Cung ! Kỷ Cung ! Chàng ở đâu?

– Kỷ Cung đã chết rồi ! Y đã tan biến rồi … – Dùng mọi nỗ lực gào thét , cuối cùng , Diệc Nhi cũng tỉnh lại đôi chút.

– Đã chết … Chết rồi sao? – Cô cứ lẩm bẩm một mình . – Nếu chàng đã vĩnh viễn tan biến ,vậy thì ta cũng không cần phải nhìn những cảnh vật tươi đẹp này nữa. – Nói rồi , Diệc Nhi dùng ngón trỏ và ngón giữa chọc thủng hai mắt . Động tác ấy diễn ra quá nhanh khiến Phúc Minh không kịp trở tay. Từng dòng máu chảy xuống …

Phúc MInh vội vã xé y phục cuốn lên mắt cô . Tấm vải cũng nhuộm một màu đỏ máu … Màu sắc bi thương nhất … khiến người ta không khỏi đau lòng …

Đằng Mộc tới thăm Diệc Nhi , Không ngờ lại thấy Phúc Minh đang ở bên đút cháo cho cô . Trên mắt Diệc Nhi giờ là tấm vải màu trắng lạnh .

– Diệc Nhi ! Mắt muội sao vậy? Tại sao lại trở nên như vậy? – Đoạn , nàng quay sang trách móc phu quân – Chàng làm gì mà để cho Diệc Nhi tự làm đau bản thân thế hả? Lỡ như mãi mãi không … Thôi , ta không nói nữa !- Đằng Mộc cố gượng cười rồi giành bát cháo trên tat Phúc Minh – Để ta bón cho muội nhé !

Diệc Nhi đờ đẫn không nói . Đôi mắt giờ không còn nhìn thấy … Sẽ tưởng tượng ra dáng hình Kỷ Cung … Sẽ cảm thấy chàng vẫn còn bên mình . Cho dù hiện giờ , việc đi lại hay tự chăm sóc bản thân là rất khó khăn . Nhưng nếu không còn chàng , Diệc Nhi cũng chẳng thiết làm bất cứ việc gì nữa. Nếu có ai đó bảo cô tuyệt thực một tháng , có khi cô còn khen hay rồi ban cho thật nhiều vàng .

TIÊU VẪN DỊCH (2)

***

Hồ Dương Lãng …

Mùa thu nước trong veo …

Nam nhân đứng bên hồ đang thổi sáo .

Trên người y đã không còn vướng bụi trần … Kể từ khi y uống thứ nước đặc quánh , loang loáng máu ấy , y đã không còn biết yêu , ghét , hận , thù ,… Không còn cảm xúc .

– Hài nhi đáng chết ! Ngươi đi đâu giờ mới trở về ? – Trên tòa sen già , một chân nhân phất phất cây đàn hương , nheo mắt lại .

Nam tử im lặng không nói.

– Ngươi im lặng nghĩa là sao? Có phải thời gian vừa qua ngươi đã trái với lời gia huấn của Phật tổ ?

– Con yêu nàng ! – Y lạnh lùng mỉm cười .

– Yêu ? Ngươi xứng đáng nói ra từ đó hay sao? Để ta nói cho ngươi biết : Sư muội ngươi đã chịu tội thay ngươi . GIờ nó đang bị giam ở Ngọc Giáo lâu . Ngươi khiến nó phải chịu khổ sở trong khi chấp nhận hôi phi yên diệt vì nữ nhân Diệc Nhi tầm thường kia … Ngươi quả là… Quả là giỏi lắm ! – Chân nhân bi phẫn gào thét . Tiếng sấm vang rền trời.

– Tiểu Mạn ! Tiểu Mạn bị giam ở Ngọc Giáo lâu ư?

Ngọc Giáo lâu vốn là nơi đáng sợ nhất TIên cư . Là nơi nhốt những hồn ma đói khát . Người rơi xuống đó nhẹ bị chúng hành hạ , không cho siêu sinh , sống mà như chết … Nặng thì bị móc hết tim , gan, phổi ,… làm điểm tâm . Chịu mọi đau đớn , cực hình …

– Phải !

– Con muốn đến thăm Tiểu Mạn .

Một luồng gió từ đâu thốc mạnh vào cơ thể trong suốt của nam