The Soda Pop
Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327672

Bình chọn: 9.00/10/767 lượt.

ô một niềm vui to lớn, ai ngờ phải đứng chờ thật lâu, càng không nghĩ tới là cô để người đàn ông kia tùy ý dìu cô về.Vừa nghĩ tới người đàn ông đó không hề che giấu yêu thích đối với cô, lửa giận trong lòng mãnh liệt sôi trào, ngoài miệng cũng thêm lực.“A. . . . . . !” Trên cổ truyền tới đau đớn khiến Tiếu Tử Hàm gọi ra.Nghe được tiếng kêu to duyên dáng của cô, Chung Soái cũng không hề dừng lại, ngược lại là tiếp tục gặm cắn. Tiếu Tử Hàm bị đau, mãnh liệt kháng nghị đẩy bả vai anh, tiếc rằng hơi sức quá nhỏ, cuối cùng chỉ đành phải dụng cả tay chân, cứ như vậy lôi lôi kéo kéo đầu gối đụng vào khay trà, đau đớn kịch liệt thì ngược lại kích ra cố chấp trong lòng cô, mặc dù đau đến toát ra mồ hôi lạnh, lại ngừng giãy giụa, vẫn để anh đè ép gặm hôn.Chung Soái dần dần phát hiện người phía dưới thân thể mềm mại khác thường, chống lên thân thể nhìn, lại phát hiện khóe mắt cô tất cả đều là nước mắt, lửa giận lan tràn, cắn răng lạnh lùng hỏi, “Em chán ghét anh đụng em như vậy sao?”Tiếu Tử Hàm không giải thích, đem mặt hướng một bên khác.Anh kềm cằm của cô, cưỡng bách cô nhìn mình chăm chú, “Nói chuyện đi!”Tiếu Tử Hàm lạnh lùng cười một tiếng, “Chung Soái, tôi không có thú chơi S/M!”“Có ý gì?” Chung Soái gầm thét, bị câu trả lời của cô làm cho không hiểu ra sao.“Nói đúng là, nếu như cái gọi là yêu tôi chính là đem cổ tôi cắn đứt, làm cho cả người máu ứ đọng, đó là điều tôi cực kỳ chán ghét!”Được cô nhắc nhở, Chung Soái mới chú ý tới dấu răng thật sâu trên cổ của cô, nhất thời hối hận không thôi. Mới vừa rồi anh chỉ là muốn hung hăng đoạt lấy cô, chưa từng có ý định muốn làm đau cô.Chung Soái từ từ từ trên người cô lui ra, cúi đầu phát hiện rõ ràng băng gạc trên đầu gối cô rịn ra máu, vội kinh hoảng ngồi xổm xuống,băng gạc ấn chặt vết thương vẫn còn ra máu, đau đến mức Tiếu Tử Hàm không ngừng run rẩy.Đáng chết, cái cô gái nhỏ quật cường này, thà rằng đau chết cũng không mở miệng kêu đau, mà càng đáng chết hơn chính là anh biết rõ cô có thương tích còn lần nữa làm bị thương cô.Lần đầu tiên trong đời, anh hận không thể làm thịt cái tên gọi Chung Soái khốn kiếp ấy!“Chìa khóa xe ở nơi nào? Anh đưa em đi bệnh viện!” Thấy vết thương còn đang ra máu, anh giúp cô cầm áo khoác trên ghế sa lon lên.Nhưng người trên ghế sa lon không phản ứng chút nào, vẫn không nhúc nhích mà nằm ở nơi đó, anh luống cuống, vội ngồi xổm xuống nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, “Tử Hàm, thật xin lỗi, anh không phải cố ý. Chúng ta đi bệnh viện có được hay không?”Tiếu Tử Hàm là tánh bướng bỉnh điển hình, không bộc phát thì thôi, một khi bộc phát chín trâu cũng kéo không lại, vào lúc này đang nổi nóng, làm gì còn nhớ được đau đớn, cô không vui quay đầu, muốn giễu cợt anh mấy câu, nhưng khi nhìn lên thấy ánh mắt của anh, cô lập tức đóng miệng, trong cặp đem sắc bén như kiếm kia có áy náy thật sâu, nồng nặc đau lòng còn có nặng nề lo lắng, để cho cô cảm giác mình chính là chí tôn chí bảo của anh.“Chìa khóa trong túi xách!” Cô nhẹ nhàng nói.Cô chịu mở miệng, với Chung Soái mà nói chính là lệnh đặc xá, anh thuần thục giúp cô mặc xong áo khoác, cẩn thận từng li từng tí kéo ống quần lên, ôm cô đến bệnh viện gần đó.Anh yêu cầu khám gấp, nhận bệnh hẳn là bác sĩ buổi chiều giúp cô xử lý vết thương, nhìn thấy cô và Chung Soái thì có chút giật mình, đáy mắt toát ra thần sắc khinh bỉ, trên tay ngoài miệng cũng không có khách khí, “Buổi chiều không phải nói cho cô biết không nên đụng đến vết thương sao? Làm sao lại ra máu nữa rồi?”Tiếu Tử Hàm vừa thấy thái độ nữ bác sĩ cũng biết người ta nhất định đem cô trở thành cái loại con gái xấu xa chân đứng hai thuyền rồi, chỉ là một vết thương nhỏ lại vận dụng hai anh bạn đẹp trai đưa đến, người này còn khẩn trương hơn cả người kia, khó trách sẽ hiểu lầm.“Khử trùng, cầm máu cho cô!” Bác sĩ nữ mặt không thay đổi cầm dung dịch ô-xy già hướng trên vết thương mạnh tay sát trùng.Mãnh liệt đau nhói khiến Tiếu Tử Hàm nhe răng nhếch miệng hít sâu một cái, Chung Soái nghe mày nhíu lại, “Bác sĩ, cô nhẹ một chút!”“Anh còn muốn dạy tôi? Anh biết thì tới làm!” Người bác sĩ kia hung hăng trừng mắt liếc Chung Soái lắm mồm. Trong lòng lại ước gì đau chết Tiếu Tử Hàm, ai bảo cô một người chiếm cứ hai trai đẹp, mà người độc thân như cô ta cứ bôn ba một mình!Từ nhỏ đến lớn Chung Soái chưa từng chịu nỗi bực tức như vậy, luồng lửa giận cứ chực chờ dâng lên, đang chuẩn bị nhấc bàn để tìm lãnh đạo của bọn họ, tay liền bị một bàn tay nhỏ bé mềm mại kéo lại. Anh cúi đầu, thấy Tiếu Tử Hàm nhìn anh, ý bảo anh nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện!Ánh mắt đẹp đẽ động lòng người của cô làm cho anh nhớ tới câu nói mà ông nội anh hay thường nói với bà: “Mặc dù anh sắt thép được tôi luyện quanh năm, nhưng cũng bị em làm mềm như sợi chỉ lượn quanh.”Anh nhịn xuống, trấn an bàn tay nhỏ bé của cô, chau mày lại, hơi nhếch môi nhìn cô xử lý tốt vết thương, nhìn cô đau đến đổ mồ hôi, tim của anh ngàn vạn lần đau hơn!Nữ bác sĩ lần nữa băng bó kỹ vết thương, giọng mang bất mãn, lời nói ch