Teya Salat
Kẻ phản diện

Kẻ phản diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216510

Bình chọn: 8.00/10/1651 lượt.

ững hành động bộc phát của chính mình! Hắn biết rõ trong ba phát đạn "rỗng" vừa rồi, sát ý tiềm ẩn lại không hề "rỗng." Giả sử viên đạn đó lọt vào một trong ba, hắn giờ đã mất mạng từ lâu. Thật uổng phí bao năm lăn lộn trong giang hồ, hắn lại không thể dự đoán trước chất "cuồng" trong gã thanh niên này. Rõ ràng biết ra tay sẽ gặp họa sát thân, nhưng vẫn không e ngại bóp cò.Park Gia Chan Yeol của sáu năm về trước, rốt cục đã biến đi đâu rồi?Sự ngông cuồng này lại từ đâu mà ra?Không hề để tâm đến sự giằng co trong tâm trí hắn, cậu đút tay vào túi, bộ dáng chán chường, sau đó lạnh lùng quay mặt bước về phía cửa ra vào toan rời khỏi."Khoan-!" cậu vừa chạm vào tay nắm chưa kịp mở ra thì JunJong đã bất giác lên tiếng can ngăn. Giật mình với cả bản thân, hắn không biết mình gọi cậu lại làm gì, lại càng không rõ vì cớ chi ngay từ đầu lại mời cậu đến đây. Hắn đang trông đợi gì chứ? Con mèo nhỏ nhắn đáng thương của ngày nào giờ đã trút bỏ tuổi thơ, chớp mắt xoay mình trở thành loài hổ dữ.Ai ai cũng thấy, chỉ có hắn là mù quáng bám riết vào quá khứ mục rữa..."Khi sự việc qua đi, tôi sẽ tính cái nợ của vợ tôi với ông."Rồi, cậu rời khỏi.Đến cuối cùng, hận thù hắn dày công sáu năm gieo trồng vào tim cậu, cũng không lớn bằng tình yêu chưa đầy sáu tháng.Tình yêu đối với đứa con trai mang tên Byun Baek Hyun .Hắn cam tâm? Không, hắn không cam tâm.Nhưng... hắn còn có thể làm được gì? Giết đi cậu bé, hắn cũng không được cậu.Đã thế, hắn sẽ nhấn chìm tất cả.Dẫu gì, tại cái thành phố ngày đêm lẫn lộn này, thiên đường và địa ngục chỉ khác nhau ở mỗi tên gọi.Rút từ chiếc ví nhỏ ra một thẻ SIM, JunJong chậm rãi lắp vào điện thoại của mình, hành động cứng nhắc, tẩn mẩn như một người máy.Chuông đỗ. Có tiếng người đàn ông từ bên kia vọng lại. "Tổng giám đốc.""Thế nào?""Thiếu gia đã tìm ra Park Chan Sik, hiện đang bí mật đưa về Macau."Hắn nheo mắt, dù đã biết trước Park Gia Chan Yeol sẽ đi nước cờ này. Song không ngờ lại có thể xác định vị trí ngài chủ tịch quá sớm."Còn cậu bé?"" Baekhyun hiện vẫn ở Hàn Quốc.""Hả?" chân mày hắn nhướn lên. "Không phải là hắn mang cậu bé theo bên mình?""Đó chẳng qua là trái bom khói nhằm che mắt ngài, Baekhyun thực chất đang được giấu đi tại tư gia của Seo Ki Nam, cư ngụ cùng con gái là Seo Yoo Yeon .""Khốn kiếp...! Cứ ngỡ lần này sẽ giải quyết được bọn chúng cùng một lượt.""Ngài định làm gì?"JunJong chần chừ, sóng mắt ánh lên sự nghi ngờ trong một giây - rồi tắt ngấm. Con người này đã theo hắn năm năm, tuyệt đối sẽ không phản bội. Huống chi, hắn lại nắm trong tay điều mà kẻ này vô cùng quý trọng."Cứ để cho Park Chan Sik quay trở về," ngã người ra ghế, hắn đều đều lên giọng. "Cũng đã đến lúc phải giải quyết lão già bệnh hoạn này.""Như vậy, tôi vẫn tiếp tục giám sát hành động của họ?""Tạm thời như vậy. Khi nào đến lúc, sẽ có việc cho cậu.""Ngài có thể cho biết là khi nào?""Hà..." hắn cười lạnh, mắt hướng về ly rượu sóng sánh trong tay. "Sớm lắm. Rất sớm.""Cứ như vậy. Theo quy hẹn, tôi sẽ lại liên lạc với ngài vào ngày cuối tháng.""Được. Làm rất tốt, sau vụ việc lần này, tôi nhất định sẽ theo lời hứa, trao lại cho cậu người đó."Đầu dây bên kia thinh lặng vài giây, rồi chợt phất lên đầy phấn khởi. "Cám ơn ngài, thưa Tổng giám đốc.""Nhưng người đó chắc chắn sẽ hận cậu vì những việc sắp xảy ra. Liệu có đáng không? Kẻ đó thậm chí còn không cùng huyết thống với cậu.""Chừng nào ngài không nói, tôi không nói, người đó sẽ vĩnh viễn không biết," giọng nói bên kia dứt khoát và hết sức tự tin."Được, hãy tiếp tục," nhổm người dậy, JunJong nở một nụ cười tà ám, ánh mắt buông lơi - cứ như đã bỏ rơi cả thế giới. Cũng đúng thôi, hắn đã quyết định từ bỏ con người quý giá nhất trong đời. Chiếm không được... thì đành hủy hoại vậy.Vươn tay ra cạn vào ly rượu chưa hề động đến của con người quý giá đó, nụ cười chớp mắt chuyển sang u uẩn, rồi đượm buồn - thậm chí mang chút nét cuồng loạn; tuy chất giọng vẫn bình thản khi nói vào điện thoại:"Cậu đúng thật chưa bao giờ để tôi thất vọng cả, Sehun." CHƯƠNG 38: DI TRUYỀNSeo Yoo Yeon chưa bao giờ trông thấy thần tượng của mình suy sụp như vậy.Cô sợ.Một Baekhyun tràn đầy nhiệt huyết, tự tin, cao ngạo; nay lại đờ đẫn, buồn bã, yếu đuối đến khó tin. Cậu ăn ít, mà dường như là không ăn; nói không nhiều, mà dường như là không nói; ngoài những cuộc viếng thăm Byun Min Hyun, cậu không hề rời phòng. Niềm vui duy nhất trong ngày là các cú điện thoại ngắn ngủi của thiếu gia. Vào những lúc ấy, chất giọng sôi nổi mới quay trở lại, nụ cười mới hiện hữu trên môi – song e rằng chỉ là gắng gượng.Cũng đúng thôi, nếu đổi lại là cô, sợ rằng đã ngã quỵ từ lâu. Baekhyun như thế này đã muôn phần quật cường lắm rồi…Song, Yoo Yeon vẫn rất lo. Với tình trạng hiện giờ, đến khi thiếu gia trở về, không biết Baekhyun có còn đủ sức chống chọi trước đả kích lớn lao này?Đả kích lớn lao ư?Cô biết, biết chứ. Vì cô chính tai đã nghe được, mắt đã nhìn thấy cơ mà.Và thể theo lời hứa với đương sự, bí mật này đến chết… cô cũng sẽ đem theo xuống mộ.Có một lần,Baekhyun đã vô tình để lộ giọng điệu mòn mỏi,”Anh về đây ngay được