Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Kẻ phản diện

Kẻ phản diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214861

Bình chọn: 7.5.00/10/1486 lượt.

ình viết cho đau thương như vầy, để khi đọc anh sẽ hết sức đau. Hết sức.

Nghĩ cho cùng, đây cũng là một loại nỗi đau mà, phải không anh…?



Đóng sập quyển sổ đen, Chanyeol đưa tay vò bóp trán mình, đầu cúi xuống một cách thảm não…

“Đúng vậy, Baek à,” anh vừa nói vừa khẽ vuốt tóc cậu, nước mắt tự lúc nào đã vỡ lăn trên gò má.

“Đây cũng là một loại nỗi đau.”

Là nỗi đau của một thằng đàn ông phát hiện ra, bản thân đã dồn ép người mình yêu thương vào tận cùng của đau khổ. CHƯƠNG 67: CHỈ CÒN ANHGần sáu tháng trôi qua,Chanyeol ngày càng tiều tụy. Lần cuối cùng Sehun đến thăm, anh trông chẳng khác nào một gã đàn ông trầm luân trong chiến loạn. Khi được hỏi đến thì đương sự chỉ cười khẩy rồi lắc đầu chán nản.“Tôi nghĩ Baekhyun có một vài phản ứng tích cực, nhưng gã đàn ông thì…” Zhang Yixing thở dài, bỏ lửng câu nói.Sehun gật đầu, tay đặt lên vai vị bác sĩ già an ủi, mắt nheo lại – không rõ vì gió hay vướng víu tâm sự. “Tôi đành trông cậy vào ông vậy. Có phải theo đà này, Baekhyun sẽ nhanh chóng bình thường lại?”“Có thể. Tôi không dám chắc. Nhưng bản thân tôi vẫn cảm thấy thằng bé cần một sự kích động nhất định nào đó để có thể được lay ra khỏi tình trạng vô thần này.”“Kích động? Vậy ông đã thử chưa? Tôi nghĩ ông nên bàn bạc chuyện này với Chanyeol.”“Tôi đã đề cập chuyện này với cậu ấy,” thoáng khựng lại, ông lắc đầu, mắt cụp xuống. “Chúng tôi cũng thử nhiều biện pháp. Không hiệu quả. Với lại…”…Park Gia Chan Yeol đóng cửa, khép lại đoạn hội thoại giữa hai con người ngoài sân. Anh lẳng lặng về phòng, ngồi xuống đối diện Baekhyun. Cậu khoác trên người một bộ đồ pyjama trắng, gối bó lại ngồi tựa đầu vào cửa kiếng ban công – nơi anh đã đặt cậu từ nửa tiếng trước. Vẫn một tư thế đó, mắt cậu dán chặt xuống sàn nhà, thay vì dõi theo bầy chim sải cánh ngoài trời như thường lệ.Dạo gần đây cậu ngủ nhiều hơn, biểu cảm trên gương mặt lại ít đi. Ăn uống kém, vì thế mà mặt mày càng hốc hác, thân thể tiều tụy khiến người thương tiếc. Nhìn cậu, có đôi lúc anh cảm thấy mình đang đuổi theo bong bóng xà phòng, chỉ cần chạm nhẹ sẽ thình lình vỡ nát. Song cho dù có không chạm vào, sớm muộn gì nó cũng tan vào không khí.Anh nhớ nụ cười của cậu, nhớ cách đôi mắt tròn xoe của cậu nheo lại tạo thành hai hình bán nguyệt cong cong, nhớ cái lối cắn nhây môi dưới mỗi lần cậu thẹn thùng đỏ mặt, nhớ cả khi cái mũi nhỏ nhắn phập phồng lúc tức giận.Nhớ đến vậy mà, anh dường như đã quên hẳn. Mặc dù con người thì vẫn luôn ở kề bên.Không kềm được lòng, anh đến gần cậu ôm ấp, hôn nhẹ trên vầng trán rộng, trên đôi mắt nhắm hờ, trên má, trên mũi… rồi khựng lại nơi đôi môi.Chúng khô ráp, lạnh lẽo, mang dư vị đắng chát, không còn chút gì ngọt ngào của những ngày xưa cũ. Cảm thấy không cam lòng pha lẫn chua cay, anh lại càng nhấn sâu nụ hôn, đôi tay siết chặt cậu vào lòng, tưởng chừng có thể tan hòa xương máu.Nụ hôn mãnh liệt, song lại để lộ sự yếu đuối trong con người chủ động.Chiếm hữu, nhưng vạch trần mặt lệ thuộc tại tâm kẻ bạo tàn.Anh hôn cậu như thể lời cầu xin da diết, thân ập lên nhấn đè cậu xuống sàn, bàn tay run rẩy khi xộc vào áo mơn trớn trên da thịt. Hấp tấp, vồn vã, con người phía trên toan đổ hết nhớ nhung vô hạn vào tiếp xúc thể xác. Thế nhưng đột nhiên dừng lại.Thân vẫn phủ lên cậu, anh dứt khỏi nụ hôn ám ảnh, mắt nhắm nghiền khi gục xuống hõm cổ ẩm ướt mồ hôi, toàn thân run lên từng cơn bấn loạn.Rõ ràng, bị dẫn dắt không bởi dục cảm, mà là sự cầu cứu.Tại sao cậu vẫn chưa chịu giải thoát cho anh, thậm chí khi họ đã gần nhau đến vậy?Quả đất này dài gần 25 ngàn dặm, mập mờ tính ra có khi hơn trăm triệu bước chân. Khi con người ta da thịt áp kề, cho dù có gần gũi thế nào, cũng không tránh khỏi có khoảng cách – dù rất nhỏ nhoi. Khoảng cách có thể là một bước, cũng có thể là phần còn lại của tổng thể trăm triệu bước kia, chỉ tùy chúng ta ngoảnh đi hoặc đối mặt với nhau.Con người này, anh biết rất rõ, chính là đang ngoảnh đi không đối mặt.Tuy nhiên, yêu một người, là tự tay trao cho người đó cái quyền sinh sát quả tim mình mất rồi, không phải sao?Vì thế mới đau như vậy, buốt dường này.Con đường âm u này, lẽ nào không có ngày kết thúc?Có.Nhưng nó lại kết thúc vào một ngày nắng đẹp, bầu trời trải dài thứ màu xanh hy vọng, hoa cỏ khoe sắc khiến mọi con dường đột nhiên bừng sáng.Đến cả thiên nhiên cũng biết cách dối lừa.Như thường lệ, khi màu đỏ của chạng vạng lan tỏa một góc trời, xuyên qua cửa sổ nơi phòng khách, người ta sẽ lại thấy chủ nhân còn lại của ngôi biệt thự trắng kéo một chiếc ghế gỗ đến trước cửa ra vào, đoạn lặng lẽ ngồi xuống.Lại cũng như thường lệ, sẽ có bóng hình gã đàn ông ngồi phía sau trông chờ. Trong thinh lặng.Zhang Yixing đã từng giải thích với Park Gia Chan Yeol, lý do của thói quen này bắt “Khi anh mở cửa bước vô, em cứ có cảm giác anh như bạch mã hoàng tử lao vào đón em đi vậy!”“Con nít.”“Lúc nhỏ không làm được con nít, bây giờ phải làm bù chứ sao?”Thế rồi, cậu sẽ vây lấy anh như một con chim nhỏ, huyên thuyên mãi về những câu chuyện cổ tích nửa thật nửa đùa. Anh lúc nào cũng cau mày đáp trả, song thực chất lại tự