Kẻ phản diện

Kẻ phản diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216230

Bình chọn: 7.5.00/10/1623 lượt.

ờ thì tôi thật sự không biết…”Trong bóng đêm, khóe mắt con người cao lớn khẽ giật, nốt phật lòng hiện rõ trong ngữ điệu. “Chuyện này kết thúc tại đây. Giờ thì xin phép, tôi còn một vị hôn thê cần phải lo đến.”“…”“À, tôi quên.”Miệng lại nhếch lên, Park Gia Chan Yeol nở một nụ cười ẩn ý khi phóng tầm mắt qua lớp kính dày chắn giữa ban công và gian phòng quen thuộc, xoáy thẳng về phía bóng hình yêu kiều đang tiến gần đến mình.“Ông làm rất tốt, Ford ạ.”Cửa kính được kéo ra cũng vừa lúc anh ngắt máy. Baekhyun trên người chỉ khoác một cái áo choàng tắm, đầu tóc ướt sũng, má hồng lên vì nhiệt. Rõ ràng chưa kịp tắm xong đã vội chạy ra ngoài.“Anh ra đây đứng làm gì?” đôi mắt đen mở to, mang theo chút nộ khí. “Lại còn nồng nặc mùi thuốc.”“Ngắm trăng.”Baekhyun nhíu mày nhìn theo hướng mắt của Chanyeol, không thể tin vào tai mình. Ngắm trăng?“Có gì đáng ngắm sao? Nó chỉ là một thiên thể được phản chiếu ánh mặt trời thôi,” nói rồi, cậu khổ sở nhăn mặt khi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, cổ họng nuốt ực, cố giữ tầm mắt trên người anh. “Vào đi, trời lạnh lắm, anh sẽ bị cảm mất.”Đoạn, không chờ anh trả lời, cậu tóm lấy tay anh kéo vào. “Vào đi, đứng đây cao quá, khiến em rất sợ…”Anh gật đầu rồi ôm eo cậu đi vào trong. Khi quay người đóng lại bức màn, hình ảnh cuối cùng hắt vào gian phòng mờ ảo khiến đôi mắt ai đó lóe lên một tia nhìn khó hiểu.Thứ Baekhyun đáng ra nên sợ hơn, phải là mặt trăng mới đúng.Vì, con người ta khi nhìn vào, chỉ trông thấy màu trắng tròn vành vạch, đã quên mất phần tối cứ mãi xoay lưng về phía họ.Baekhyun đã tin. Tin rằng anh bị bệnh. Anh có thể đọc được điều đó qua ánh mắt của cậu.Chiến trường tâm lý. Anh đã trải qua rất nhiều trong năm năm qua. Cũng biết được bản thân nếu muốn xuyên qua lớp vỏ chắn kiên cố của người này, sự mất mát chính là đòn đánh hữu hiệu. Quá khứ của cậu đã dạy cho anh biết, Baekhyun trời đất không sợ, sợ nhất chính là mất mát.Cho dù, anh không phải là thứ nhất trong lòng cậu. Song mất vẫn là mất, vẫn cứ đau.Biết rõ cậu sinh ra vốn tính đa nghi, suy nghĩ lại cực kỳ nhạy bén; nếu tự dưng đưa ra bệnh tình sẽ không tránh khỏi nghi ngờ, cậu từ đó cũng sẽ trở nên phòng bị. Vì thế, trước hết, anh đã cố tình tỏ ra mềm mỏng để làm mệt mỏi mọi nghi ngờ nơi cậu, lợi dụng tính nhạy bén của chính cậu mà đánh gục sự phòng bị tâm lý đó. Từ đầu, nếu anh bước đến trước mặt cậu và bảo rằng mình bị bệnh, chắc rằng người mang danh hồ ly kia sẽ suy ra ngay ý định của anh. Và Chủ Tịch Costa thì không ngu ngốc như thế chút nào.À, có thể quá rắc rối chăng? Đây dù gì cũng chỉ là một chàng trai…Không chút nào. Vì chàng trai này là Baekhyun – người đã lừa được cả anh vào vòng vây kẻ địch.Bây giờ thì đến lượt bản thân cậu sập bẫy.Âu cũng là trả lại cho cậu “món quà” ngày đó.Da Costa này, những gì mà bản thân muốn có, chắc chắn sẽ đạt được – thoáng nụ cười thâm trầm nở ra trên gương mặt tuấn mỹ khi phủ người lên thân hình mềm mại, bàn tay áp nhẹ trên ngực trái của nam nhân bên dưới mà ve vuốt – Cho dù có là trái tim thối nát của một người phản bội.Đạt được. Rồi sẽ đem đi giẫm nát.Mặt trăng tròn vành vạch, sáng lung linh, rọi tỏa.Khó ai nhớ ra phía bên kia vốn đen đúa, tà mị.Phần tối của cuộc đời. Phần tối của câu chuyện.Phần tối của mặt trăng._____________________________________Vậy ngài Park à thật ra ngài có biết phần tối của cuộc đời Baekhyun là gì không??????Thật ra tài sao hai người phải hành nhau đến tội vậy nhỉ??? Rất không hiểu, chỉ cần hai người đối mặt nói hết tâm sự với đối phương về 5 năm qua của 2 người và mọi chuyện được giải quyếtVậy thôi sao mà khó khăn quá vậy?? CHƯƠNG 56: LÀ VÌ, EM RẤT YÊU ANH (I)Đêm.Baekhyun không ngủ. Cậu nằm sấp, áp ngực sát xuống nệm, tưởng rằng như thế có thể phần nào làm giảm bớt cơn nhức nhối nơi tim.Mắt cậu ráo hoảnh, không hiểu sao không tài nào khóc được.Dường như quá mệt mỏi để khóc rồi.Ngón tay lướt nhẹ trên sóng mũi thẳng tắp, mơn xuống khóe môi, đi dọc theo vết sẹo nhạt màu bên thái dương rồi di chuyển xuống bờ vai rộng; cậu nhích thân lại gần anh hơn, đôi tay luồn qua ôm lấy tấm lưng rộng.“Có lẽ, đây là kết quả tốt nhất,” cậu thì thào vào bóng đêm.Chuyện diễn biến như thế này, cũng không thể cho rằng cậu sẽ mất anh. Vì một khi anh đi rồi, cậu không tin mình có khả năng sống tiếp.Như thế này, cậu sẽ an tâm ở lại bên anh. Mãi mãi.Nhắm mắt. Lần đầu tiên Baekhyun cảm thấy cái gông cùm trên cổ được tháo ra. Cũng là lúc một chút gì đó của ký ức chợt vùi mình vào lãng quên.Sáng hôm sau, Baekhyun thức dậy với một tâm trạng nhẹ nhõm khó ngờ. Trong đầu dường như thiếu đi thứ gì đó rất quan trọng, song không tài nào nhớ ra.Cậu dậy sớm vào bếp làm thức ăn. Đổ bột ra mặt bàn, cậu xăn tay áo rồi bắt tay vào nhồi bột, trong lòng bỗng thấy ngọt ngào khi nhớ về những ngày xưa vô âu vô lo. Quả khứ cũng có những phút giây nuôi dưỡng thương tổn, đặc biệt là quá khứ giữa cậu và anh.Chuông điện thoại réo vang, Baekhyun lướt mắt qua cái tên nhấp nháy, do dự vài giây rồi lẳng lặng bắt máy.“Hello, trưa qua em gọi anh?” giọng nói sảng khoái của Sehun vọng lên từ bên kia đầu dây, cứ


Snack's 1967