XtGem Forum catalog
Hướng dẫn xử lý rác thải

Hướng dẫn xử lý rác thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216400

Bình chọn: 9.5.00/10/1640 lượt.

ch, không có tiền án tiền sự gì, có hai căn hộ ở Bắc Kinh, tài khoản điện thoại di động từ đầu tháng Mười Hai năm ngoái đã không có bất cứ động tĩnh nào, không có điện thoại, tin nhắn và lịch sử lên mạng, bây giờ đã tự động bị thu hồi số. Điều này là hết sức khả nghi đối với một phụ nữ hiện đại. Qua tư liệu của bên đường sắt, quả thật đầu tháng Mười Hai cô ta có mua vé tàu từ Bắc Kinh chạy suốt đến thành phố A, nhưng cô ta có lên tàu hay không thì không xác định được.

Chồng của Giả Dương Dương thì không sạch sẽ lắm, hai mươi ba năm trước tham ô công quỹ bị bắt bỏ tù, sau khi ra tù kết phường làm ăn với người khác, nhưng theo tư liệu từ Bắc Kinh gửi tới thì có mấy phụ nữ từng tố cáo hắn lừa đảo…

Trong lúc anh ta đang suy nghĩ miên man thì điện thoại đổ chuông, anh ta nhìn số, là 110.

“A lô!”.

“Chào anh, anh có phải anh Lưu không?”.

Cảnh sát Lưu cười, dựa vào lưng ghế nghịch chiếc bút, nhân tiện sờ sờ bụng mình. Anh ta đã ăn kiêng cả mùa đông, bây giờ cũng có chút hiệu quả, bụng đã nhỏ hơn một chút: “Vâng”.

“Một gói hàng được anh gửi qua công ty chuyển phát nhanh Viên Thông bị phát hiện có ma tuý”.

Cảnh sát Lưu gãi đầu: “Sao? Thế có phải báo cảnh sát không?”. “Tôi chính là cảnh sát”.

“Anh là cảnh sát ở đâu? Gần đây tôi chỉ mua đồ ở Chiết Giang”. “Chúng tôi chính là cảnh sát Chiết Giang”.

“Lần sau lúc giả mạo người Chiết Giang thì nhớ bắt chước giọng cho giống, ông tướng Phúc Kiến ạ”.

Anh ta ngắt điện thoại. Những cuộc điện thoại như thế này chỉ có tác dụng giải trí đối với anh ta, nhưng lại có người mắc lừa…

Anh ta tiếp tục lật xem hồ sơ. Vụ án này quả thật có điểm đáng ngờ. Vấn đề là nơi xảy ra vụ án ở đâu? Nếu là ở Bắc Kinh thì không thuộc phạm vi quản lý của anh ta, nếu là thành phố A thì tại sao sống không thấy người, chết không thấy xác?

Tòa nhà mới xây trên khu đất cũ của nhà cô Hứa còn chưa hoàn thiện, cô Hứa đang thuê căn hộ của một người quen hiện sống cùng con trai ở nơi khác, hằng ngày chăm sóc mười mấy chậu hoa cỏ mang từ nhà cũ đến, lại chăm sóc bể cá vàng của người quen để lại. Sáng sớm đi quét dọn hành lang và cầu thang, xong việc đi xe đạp điện về nhà, buổi tối lại đến quét lần nữa, thời gian làm việc mỗi ngày khoảng bảy tiếng. Cô Hứa là người quen lao động nên không cảm thấy mệt, thời gian còn lại thì chăm sóc hoa cỏ và bể cá, xem ti vi, chờ tin tức của con gái. Đây gần như là toàn bộ cuộc sống của cô Hứa.

Điện thoại của cô Hứa mỗi ngày hai mươi tư tiếng trong tình trạng chờ, mới hết nửa pin đã sạc, chỉ sợ con gái gọi về lại không nhận được, dù là số điện thoại lạ cũng nghe hết,

mỗi tin nhắn đều đọc rất kỹ…

“A lô!”.

“Có phải bà có một đứa con gái tên là Giả Dương Dương không?”. “Đúng vậy”.

“Cô ta đánh bạc ở sòng bạc của tôi thua tiền, bị tôi bắt lại rồi. Trong vòng hai ngày cầm tiền đến chuộc người, nếu không tôi sẽ giết con gái bà…”.

Cô Hứa tối tăm đầu óc: “Vâng, vâng, tôi lập tức đi gửi tiền… các ông đừng làm hại nó! Đừng làm hại nó!”.

“Bây giờ bà đến ngân hàng, sau đó chúng tôi sẽ liên lạc với bà”. “Vâng, vâng…”.

“Không được báo cảnh sát. Chúng tôi có người theo dõi bà. Nếu bà báo cảnh sát, chúng tôi sẽ lập tức giết con gái bà”.

“Vâng, vâng, tôi không báo cảnh sát…”.

Q.15 – Chương 2: Khởi Đầu Thuận Lợi

Trích lời Gia Mộc: Giống như tất cả các bộ phim truyền hình của Hồng Kông, nội dung của bộ phim truyền hình “Thâm cung nội chiến” quá đơn giản. Những người kiến thức hạn hẹp đó đã đánh giá quá thấp sự phức tạp của đấu đá trong cung đình.

Nếu có người cho rằng ngày lễ được người Trung Quốc coi trọng nhất trong năm là tết Âm lịch sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn của văn phòng Gia Mộc là sai lầm. Tết Âm lịch thực sự không có nhiều việc, nhưng một khi có việc thì quả thực là năm mới khởi đầu thuận lợi, một phi vụ có thể đủ chi trả tất cả các khoản trong năm.

Như vị thân chủ sáng hôm nay, tất cả quần áo trang sức trên người cộng lại có thể mua được một căn hộ cho người thu nhập thấp ở ngoại thành. Trên mặt ít nhất đã động dao kéo bốn lần, hơn nữa do tác động của botox nên khi cười cũng vẫn như không cười, trên mặt không có một nếp nhăn nào.

“Em Lâm, em cho rằng năm nay chị bao nhiêu tuổi?”.

“Chắc chị khoảng ba mươi tuổi”, Lâm Gia Mộc rót một ly trà nóng.

“Năm nay chị bốn mươi lăm tuổi rồi”. Người phụ nữ không thèm nhìn ly trà cô rót: “Em thấy chị có giống người bốn mươi lăm tuổi không?”.

“Không, thật sự không giống”.

“Em thấy không giống cũng vô dụng. Ông xã chị nhìn chị như người tám mươi tuổi. Không giấu em, bây giờ hai vợ chồng còn không ngủ một phòng, một người tầng hai một người tầng ba, có việc gì phải liên lạc qua điện thoại… Con trai chị lại đi du học nước ngoài, ngoài Garfield thì ngay cả một người nói chuyện với chị cũng không có”.

“Garfield?”.

“Con chó chị nuôi”. “À”.

“Chị đến tìm em không có việc gì ngoài việc tìm một câu trả lời, trong số những tình nhân của ông xã chị, hắn chiều chuộng đứa nào nhất…”.

Lâm Gia Mộc suýt nữa sặc nước miếng. Mặc dù chuyện chồng người phụ nữ này có tình nhân đã rõ ràng như chấy trên đầu hói rồi, nhưng yêu cầu này…

“Ý c