Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3218433
Bình chọn: 7.5.00/10/1843 lượt.
ện mình đã đứng ở khu bán rau dưa rất lâu, vội vã lấy một mớ rau rồi đẩy xe đi.
“Văn Linh!”.
Cô ta quay lại nhìn, thấy người phụ nữ họ Lâm quen biết trong bệnh viện đang vẫy tay với cô ta từ khu bán thực phẩm trẻ em.
“Hi!”, Lâm Gia Mộc chào. Tiêu Văn Linh chần chừ một lát rồi chậm rãi đẩy xe đi tới. Lâm Gia Mộc làm như không nhận thấy vẻ xa cách của cô ta, cầm hai gói chà bông (ruốc) lên hỏi: “Hai loại này loại nào tốt hơn?”.
“Bây giờ chị đã cho cháu ăn dặm rồi à?”. “Trong sách nói sáu tháng có thể ăn dặm rồi”. “Chị đã cho cháu ăn lòng đỏ trứng chưa?”.
“Cho ăn một, hai lần rồi, hình như nó không thích lắm, cũng không thích ăn cháo, cho nên chị định…”.
“Nếu trẻ con không thích thì đừng bắt nó ăn, cho thêm nước rau quả gì đó là được rồi”. Bản thân Tiêu Văn Linh cũng không phải chăm con nhưng dù sao cũng nghe người khác nói một số kinh nghiệm làm mẹ.
“Thế thì…”. Lâm Gia Mộc đặt gói chà bông xuống: “Phải mua máy xay thức ăn à?”.
“Ờ, siêu thị chắc có bán, nhưng trên mạng cũng có, hình như còn rẻ hơn một chút”.
“Thế thì chị sẽ mua trên mạng”. Lâm Gia Mộc cười nói: “Đúng rồi, chị muốn đổi loại sữa khác cho cháu. Em thấy loại sữa bột nào tốt?”.
“Em quên ngày xưa con em uống sữa gì rồi… nhưng nghe mẹ chồng em nói thì không nên đổi sữa cho trẻ con, dễ bị đau bụng”.
“Thế à? Thế thì chị vẫn mua Weyth vậy”. Cô đẩy xe đến khu sữa bột, cầm một hộp Weyth giai đoạn thứ hai bỏ vào trong xe. Cô thấy trong sách nói sáu tháng nên uống sữa giai đoạn hai.
“Bây giờ… một hộp sữa có thể uống mấy ngày?”.
“Khoảng một tuần”.
“Nếu chỉ mua một hộp thì không có lợi lắm”. Tiêu Văn Linh chỉ tờ quảng cáo mua hai tặng một.
“À, trước giờ toàn là ông xã chị mua cả thùng, hôm nay anh ấy bận, sữa ở nhà lại sắp hết rồi nên chị mới mua…”.
“Chị đi thì ai trông con?”.
“Cháu nó đang ngủ. Chị nhờ một đứa em trông giúp, lát nữa cháu dậy chắc nó lại gọi điện thoại bảo chị về”. Lâm Gia Mộc gạt mái tóc đã hơi dài ra sau tai: “Đúng là ngưỡng mộ em có cả ông bà nội ngoại giúp đỡ, vợ chồng chị chỉ có thể dựa vào chính mình”.
“Vâng”. Tiêu Văn Linh lại lộ vẻ khó xử. Điện thoại của cô ta đột nhiên đổ chuông, Lâm Gia Mộc thoáng nhìn thấy một chữ Ngũ.
“A lô! Bây giờ tôi không có thời gian nói chuyện với anh, chuyện cần nói tôi cũng đã nói hết rồi… Nếu anh có lương tâm thì đến thăm con trai anh, mang ít tiền đến cho con chữa bệnh. Nếu anh không có lương tâm thì không đến cũng được… Anh yên tâm, tôi sẽ không nói ra anh đâu. Không phải vì anh, là tôi không muốn để con trai tôi… Ý anh là gì? A… Anh đang đe dọa tôi đúng không? Tôi nói cho anh biết, anh thích lấy gái mười tám thì mau lấy đi, đừng ở đây nói nhảm với tôi nữa”.
Tiêu Văn Linh ngắt điện thoại, nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Lâm Gia Mộc, không biết tại sao lại cảm thấy xấu hổ vô cùng: “Em đi đây”.
“Em chờ chút. Chị cũng mua xong rồi, chị em mình cùng ra ngoài”. “Thế cũng được”. Tiêu Văn Linh đẩy xe đi trước, Lâm Gia Mộc đi theo sau. Lúc này các bàn thu ngân rất đông người, hai người xếp hàng mười bảy, mười tám phút mới đến lượt. Tiêu Văn Linh không đủ tiền mặt trong ví, lấy một tấm thẻ ra đưa cho nhân viên thu ngân: “Cô quẹt thẻ giúp tôi”.
Nhân viên thu ngân quẹt thẻ, bảo cô ta bấm mật khẩu. Nhưng sau khi nhập mật khẩu xong, máy POS lại báo: “Xin lỗi, thẻ của bạn đã bị khóa”.
“Tại sao lại bị khóa?”. Tiêu Văn Linh lại lấy một chiếc thẻ khác ra, mật khẩu vẫn sai, vẫn không được. Thử đến chiếc thẻ thứ tư vẫn không được, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Tiêu Văn Linh.
“Bao nhiêu tiền?”, Lâm Gia Mộc hỏi.
“Tổng cộng là ba trăm mười bốn đồng năm hào sáu xu”.
“Quẹt thẻ của tôi đi”. Lâm Gia Mộc lấy thẻ của mình ra, nhân viên thu ngân quẹt xong bảo Lâm Gia Mộc nhập mật khẩu hoàn thành giao dịch.
Tiêu Văn Linh xách túi đồ, không biết nên làm thế nào, cô ta nói: “Chị cho em số điện thoại, sau khi làm rõ chuyện thẻ ngân hàng, em sẽ lập tức trả tiền cho chị”.
“Ờ”. Lâm Gia Mộc viết một số điện thoại di động lên mặt sau hóa đơn mua hàng: “Em có về bệnh viện không? Chị lái xe đến, cho em quá giang một đoạn”.
“Không, em phải đến ngân hàng”. “Chị đi cùng em”.
“Không cần, chị còn phải trông con mà”.
Tiêu Văn Linh gào khản cả giọng qua điện thoại: “Củng Hâm, tôi biết anh hận tôi, nhưng Thông Thông tốt xấu gì cũng gọi anh là bố bao nhiêu năm, thế mà lúc này anh đến tòa án kiện tôi, đóng băng tất cả thẻ của tôi… Thông Thông còn ở bệnh viện, cần tiền chữa bệnh… Đừng quên trong những tấm thẻ đó có một nửa là tiền tiết kiệm của tôi…”.
Nghe tiếng khóc của cô ta, tâm tình vẫn vô cùng căm phẫn của Củng Hâm đột nhiên vui vẻ hơn một chút, có một loại khoái cảm như báo được thù: “Thông Thông không phải con tôi, nó thế nào thì liên quan quái gì tới tôi? Tôi còn không đòi cô tiền nuôi dưỡng và thiệt hại tinh thần bao nhiêu năm đấy”.
“Củng Hâm, anh không được quá tuyệt tình như vậy”.
“Là tôi tuyệt tình hay là cô tuyệt tình? Củng Hâm tôi có điểm nào có lỗi với cô? Cô cắm sừng tôi bao nhiêu năm, còn để tôi nuôi con cho thằng khác… Bây giờ cô biết sợ, biết hối hận rồi à? Tôi cho cô hay, muộn rồi!”.
“Củng Hâm, nếu an