Pair of Vintage Old School Fru
Hướng dẫn xử lý rác thải

Hướng dẫn xử lý rác thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218644

Bình chọn: 7.5.00/10/1864 lượt.

lệ thụ tinh nhân tạo thành công không cao. Vốn Tô Bình đã không thoải mái với chuyện sinh con lắm nên đương nhiên không chịu hy sinh. Sau khi hai người cãi nhau to một trận, Tô Bình ra tối hậu thư, con và cô ta chỉ có thể chọn một. Sau khi trải qua một thời gian suy nghĩ đau khổ, cuối cùng Mạnh Hồng Sinh chọn Tô Bình.

Nhưng năm ngoái Tô Bình phát hiện Mạnh Hồng Sinh có rất nhiều dấu hiệu không bình thường. Đầu tiên là hắn bắt đầu nói dối, có lúc rõ ràng không tăng ca lại nói dối là làm thêm giờ, sau khi bị vạch trần lại lấy lý do ra ngoài làm việc riêng gì đó. Điều khiến Tô Bình nghi ngờ nhất là lúc sắp xếp lại quần áo hai vợ chồng lại phát hiện một chiếc quần lót chưa bao giờ thấy, hỏi Mạnh Hồng Sinh quần lót ở đâu ra, hắn nói là cùng bạn đến phòng tắm hơi quên mang quần lót nên mua tạm… Tóm lại chuyện nào cũng có lý do, nhưng lý do nào cũng rất gượng ép.

Cuối cùng Tô Bình tìm đến Lâm Gia Mộc, nhờ Lâm Gia Mộc điều tra Mạnh Hồng Sinh.

Lâm Gia Mộc mất thời gian một tuần tra ra Mạnh Hồng Sinh có quan hệ không bình thường với một nhân viên mới tới công ty gọi là Tả Tả, tên trong chứng minh thư là Tả Giai. Hai người xây tổ ấm tình yêu gần công ty. Cái gọi là làm thêm giờ của Mạnh Hồng Sinh lần nào cũng là làm thêm giờ trên giường Tả Tả.

Sau khi nắm được bằng chứng, trong cơn giận dữ Tô Bình lập tức ngả bài yêu cầu Mạnh Hồng Sinh ly hôn. Mạnh Hồng Sinh lại nói ra một lý do khiến cô ta dở khóc dở cười, hắn nói quan hệ với Tả Tả là muốn gửi con, sau khi sinh con hắn sẽ chia tay Tả Tả, trong lòng hắn vẫn yêu Tô Bình.

Tô Bình thẳng tay cho chồng một cái bạt tai. Cô ta nói với Lâm Gia Mộc, nếu Mạnh Hồng Sinh nói hắn nhất thời hồ đồ, khủng hoảng tâm lý tuổi trung niên, không chống lại được sự mê hoặc của cô gái trẻ nên làm chuyện sai lầm, có khả năng cô ta còn tha thứ cho chồng. Nhưng chuyện gửi con như vậy thật sự quá buồn nôn, khiến cô ta hoài nghi mười mấy năm nay có phải mình vẫn nhìn lầm người hay không.

Lúc hai người ly hôn, chính Mạnh Hồng Sinh đã quyết định tay trắng ra đi, để lại hai căn hộ, hai chiếc xe và tất cả tiền tiết kiệm trong nhà cho Tô Bình, chỉ xách một chiếc va ly rời khỏi nhà.

Vụ này chỉ là một vụ rất thông thường, chi phí cũng không cao, hai bên đều không tồi tệ đến mức làm mọi người không thể chịu đựng được, hồ sơ đã bị Lâm Gia Mộc cất trong phòng tài liệu rất lâu không đoái hoài đến nữa, không ngờ… không ngờ họ lại xuất hiện lần nữa trong cuộc sống của cô bằng cách này.

Xem ra phần sau của câu chuyện là Mạnh Hồng Sinh vẫn nhớ vợ cũ. Bồ nhí trẻ trung có thể sinh con nhưng cũng không giữ được trái tim đàn ông, cuối cùng Mạnh Hồng Sinh vẫn bỏ đi.

“Trịnh Đạc, anh có cách liên lạc với Tô Bình không?”. “Chắc là trong sổ thông tin. Em cần tìm cô ta à?”.

Em bé trong lòng Trịnh Đạc đã ngủ từ bao giờ, Trịnh Đạc hết sức thận trọng đặt xuống sofa, nhưng em bé vừa chạm vào sofa đã lập tức khóc ré lên, Trịnh Đạc đành phải bế lên không đặt xuống nữa.

“Trong sổ thông tin thì tự em tìm được. Anh bế nó lên tầng cho ngủ trên giường đi”.

“Em không báo cảnh sát à?”. “Báo cảnh sát rồi xử lý thế nào?”.

Đứa bé này không phải bị vứt bỏ mà là được gửi gắm cho Lâm Gia Mộc. Đương nhiên, nếu Lâm Gia Mộc kiên quyết không muốn giữ vị thân chủ không mời mà đến này, cảnh sát sẽ vẫn mang đứa bé đi. Nhưng cảnh sát không thể trông trẻ con, về cơ bản chỉ có một con đường là đến trại trẻ mồ côi. Cảnh sát tìm người chắc chắn sẽ nhanh hơn một chút, nhưng mẹ của em bé lại không muốn bị tìm ra, có tìm được cô ta cũng chỉ có thể giáo huấn thuyết phục, bảo cô ta mang con về, nhưng sau đó còn có những phiền phức gì thì ai cũng không rõ.

Càng không cần phải nói với tính cách của Lâm Gia Mộc, có chuyện gì cô cũng muốn tự mình giải quyết, chưa đến nước vạn bất đắc dĩ thì sẽ không giao chuyện cho người khác.

“Em sẽ nói với Tô Bình đứa bé đang ở đây à?”.

Lâm Gia Mộc suy nghĩ một lát: “Ít nhất cô ta cũng nói đúng một điểm. Em quả thật tương đối có đạo đức nghề nghiệp”.

Trước khi xác định được suy nghĩ của Tô Bình hiện nay là thế nào, cô sẽ không nói với Tô Bình chuyện em bé đang ở chỗ cô. Người thứ ba có đáng ghét đến đâu thì con trẻ cũng vô tội, không thể coi nó là món quà tặng qua tặng lại. Trẻ nhỏ trong giai đoạn bú mẹ nên ở cùng với mẹ, bây giờ thân chủ của cô không phải Tô Bình, cũng không phải Tả Tả mà là cậu bé chỉ tầm sáu, bảy tháng này. Đạo đức nghề nghiệp của cô nói với cô, cô phải đưa ra lựa chọn tốt nhất cho đứa bé.

Sau khi ly hôn, Tô Bình nhận lời mời của công ty săn đầu người, đến tỉnh lỵ làm giám đốc nhân sự tại một công ty liên doanh, sự nghiệp phát triển rực rỡ. Hai căn hộ ở thành phố A đều được cho thuê, phương thức liên lạc cũng đã thay đổi, theo lời của cô ta trong lần cuối cùng gọi điện thoại cho Lâm Gia Mộc thì: “Chúng tôi đã yêu nhau rồi lấy nhau bao nhiêu năm, vòng tròn bạn bè sớm đã hòa làm một. Tôi không muốn nghe họ khuyên bảo hay bất bình thay cho tôi, tôi không muốn mỗi lần nhìn thấy tôi, người ta đều chỉ thấy tôi là một người phụ nữ thất bại trong hôn nhân, lại thêm một người bị hại của kẻ thứ ba