lấy đâu ra phù dâu?”.
“Bác đã gọi điện thông báo cho họ hàng, bảo bác trai liên lạc với công ty tổ chức sự kiện rồi…”.
“Chả liên quan gì. Chị đã đặt vé máy bay hai ngày sau rồi, hôm cưới thì chị đang ở đảo Bali”.
“Thế… chị không cho em về là thật à?”. “Đúng vậy, chị cho em nghỉ có lương”. “Yeah!!!”.
Lời tác giả: Chuyện này tôi viết cho chính mình. Tôi đã chơi trên mạng nhiều năm, đã xem không biết bao nhiêu vụ nóng hổi trên thế giới mạng. Bất kể là cộng đồng mạng không rõ chân tướng nhưng vẫn tích cực bình luận, vẫn phẫn nộ theo dõi, hay các vị Sherlock Holmes chỉ dựa vào các thông tin trên mạng đã có thể chỉ điểm giang sơn, hay các nick ảo bụng dạ khó lường, sự theo dõi và bình luận của cộng đồng mạng chúng ta suy cho cùng là thúc đẩy tư pháp độc lập hay là quấy nhiễu tư pháp độc lập? Tôi cũng không rõ, tôi chỉ muốn kể một câu chuyện như vậy
Q.14 – Chương 1: Thân Chủ Nhỏ Tuổi Nhất
Trích lời Gia Mộc: Con cái là sự tiếp diễn sinh mệnh của loài người, cũng là lý do cho sự tồn tại của chế độ hôn nhân trong mắt rất nhiều người.
Mẹ là gì? Mẹ chính là người mà chỉ cần dùng một lá phiếu đã có thể phủ quyết một vạn kế hoạch của bạn.
Lâm Gia Mộc vuốt mặt: “Mẹ, trước mẹ đã nói bọn con đi đăng ký…”. “Đăng ký chỉ là bước đầu tiên của kết hôn!”. Quý bà Trương Nhã Lan giơ một ngón tay lên: “Du lịch kết hôn cũng không phải là không thể. Thủ tục của bên nhà trai có thể lược bớt, nhưng bên nhà gái thì không được. Mẹ với bố con dù không phải nhân vật tai to mặt lớn gì nhưng dù sao cũng có chút tiếng nói với họ hàng và bạn bè. Con gái duy nhất lấy chồng, sao có thể không tuyên bố với người đời được?”.
“Bố mẹ cứ tuyên bố bình thường…”.
“Con định để bố mẹ lần lượt gọi điện thoại thông báo? Không được! Quy củ mấy ngàn năm rồi, trai lấy vợ gái gả chồng không thể qua loa đại khái như vậy được! Hai đứa phải cùng mẹ về Cáp Nhĩ Tân tổ chức…”.
“Bác…”. Dù Trịnh Đạc rất không muốn xen vào chuyện tranh chấp giữa hai mẹ con nhưng vẫn phải ngắt lời. Không ngờ chỉ một tiếng đã làm Trương Nhã Lan sầm mặt.
“Bác cái gì? Gọi mẹ!”.
“Vâng, mẹ! Bọn con tôn trọng ý kiến của mẹ, nhưng bọn con ở đây còn đang dở một vụ chưa kết thúc…”.
“Vụ gì? Mẹ nhớ vụ bọn con đang làm đã xong rồi mà. Hơn nữa hai đứa còn định kiếm bao nhiêu tiền nữa? Chưa nói chuyện khác, riêng vụ của Lục Thiên Phóng…”.
“Mẹ…”. Lâm Gia Mộc bóp trán: “Mẹ không đồng ý chuyện này thì bọn con không đăng ký nữa…”.
“Con dám? Nếu con không đăng ký thì đừng nhận mẹ nữa”.
Trương Nhã Lan dám nói đừng nhận mẹ, Trịnh Đạc cũng biết Lâm Gia Mộc tuyệt đối dám nói không nhận thì không nhận thật, vội vàng cướp lời trước Lâm Gia Mộc: “Thế này nhé mẹ, bên này bọn con còn có một vụ cần xử lý, mẹ cứ về Cáp Nhĩ Tân chuẩn bị trước, tất cả bọn con đều nghe mẹ… Hai ngày trước hôn lễ nhất định bọn con sẽ về, mẹ thấy như thế được không?”.
Trương Nhã Lan vốn cũng không định bắt hai người về Cáp Nhĩ Tân ngay. Dù bà làm việc tháo vát, việc chuẩn bị cho đám cưới cũng phải mất thời gian một, hai tháng. Những người đi làm xa quê khi tổ chức đám cưới ở quê quá nửa đều chỉ về trước một, hai ngày, tổ chức hôn lễ xong đi luôn trong ngày cũng không hiếm thấy, nhưng không nâng giá lên cao ngất thì sao đối phó lại được trò mặc cả giá rẻ của Lâm Gia Mộc: “Được! Nhưng hai đứa phải chụp ảnh cưới trước”.
“Mẹ, bọn con thật sự không có thời gian”. Trịnh Đạc đè tay lên vai Lâm Gia Mộc đang chuẩn bị nhảy dựng lên.
“Ngay cả một ngày cũng không có chắc?”. “Thật sự không có”.
Trương Nhã Lan nhìn chằm chằm hai người một lát rồi thở dài: “Được rồi, con lớn không cần mẹ nữa…”.
Lúc này Uông Tư Điềm làm động tác gọi điện thoại. Trịnh Đạc thở dài một cái: “Mẹ, bọn con có việc phải đi làm. Chuyện này tất cả nhờ mẹ hết”.
Trương Nhã Lan phất tay như không nghe thấy, bắt đầu đếm ngón tay tính những chuyện cần làm trong hôn lễ. Khoảng một tiếng sau bà gọi điện thoại cho Lâm Gia Mộc, cảm thấy công việc quá bận rộn, không thể kéo dài thời gian một phút nào nữa, tự mua vé máy bay về quê luôn. Vài ngày sau thánh chỉ hạ xuống, mùng một tháng Chạp âm, mùng một tết Dương lịch là ngày tốt lành, nên cưới hỏi…
Tóm lại bất kể thế nào thì bà cũng đã đi. Lâm Gia Mộc cảm thấy như tảng đá đè trên người được chuyển đi, bất kể tết Dương lịch có gì đang chờ cô, tóm lại là bây giờ cô rất sung sướng.
Lâm Gia Mộc cho rằng từ khi tốt nghiệp đại học bắt đầu làm luật sư thực tập cho tới khi trở thành bà chủ văn phòng tư vấn bây giờ, cô đã chứng kiến đủ các chuyện xấu trên đời. Mỗi lần ra ngoài đi dạo, nhìn các đôi tình nhân nắm tay nhau, hai vợ chồng dắt con đi chơi, thậm chí là tam tứ đại đồng đường, trong đầu cô luôn không kìm được ý nghĩ sau lưng họ có những chuyện không muốn người khác biết hay không? Hạnh phúc của họ có tan biến trong nháy mắt không? Cô gái được người đàn ông kia dắt tay có thật lòng yêu người đó hay không? Hay là bởi vì tuổi đã lớn không thể không nhắm mắt đưa chân? Một nhà ba người hạnh phúc trước mặt biết đâu mấy tiếng trước người chồng vừa mới từ khuê phòng của tình nhân đi ra, bây giờ về đóng vai người bố tốt? Hay