Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219165
Bình chọn: 8.5.00/10/1916 lượt.
bên. Hơn nữa sau đó hắn vay bạn học quá nhiều tiền không trả được, bị bạn cùng phòng vạch trần chuyện giả mạo con nhà giàu, lòng tự tôn bị tổn thương. Hắn cho rằng Hà Điền Điền không chọn hắn mà chọn Lục Thiên Phóng là chê nghèo thích giàu, nhưng hắn lại không cam lòng chia tay Hà Điền Điền, thế là lên mạng lấy danh nghĩa Lục Thiên Phóng tán gẫu với Hà Điền Điền. Còn vì sao hôm đó hắn gửi váy cho Hà Điền Điền, lấy danh nghĩa Lục Thiên Phóng hẹn Hà Điền Điền tới, vì vậy dẫn đến chuyện rơi lầu thì không ai biết ngoài hắn.
“Chị Lâm, chị đồng ý cho em đi gặp hắn à?”.
“Vì sao không đồng ý?”. Lâm Gia Mộc nhướng mày, ánh mắt quét qua hai người đàn ông với chữ lo lắng viết rõ trên mặt: “Loại người như Lưu Chí, một mình Tư Điềm có thể đánh hai thằng. Còn âm mưu thủ đoạn, một chút mánh khóe của hắn làm sao có thể là đối thủ của Tư Điềm? Hai người theo chủ nghĩa đàn ông là số một các anh không được xem thường phụ nữ”.
Trịnh Đạc cười: “Anh không xem thường phụ nữ, anh chỉ cho rằng Tư Điềm tiếp xúc với Lưu Chí không có tác dụng gì lớn thôi”.
Lâm Gia Mộc nhướng mày: “Thật thế à?”. “Thật”.
“Còn em cho rằng một người như Lưu Chí không dễ làm được một việc lớn kinh thiên động địa như vậy, nếu không tìm người kể lại hết những gì đã trải qua thì đối với hắn quả thực là áo gấm đi đêm. Hắn là con trai một thợ mỏ lại hại chết con nhà tỉ phú, thật là truyền kỳ…”.
“Hắn nói ra thì thế nào? Dù sao cũng không thể định tội”, cảnh sát Lưu nói.
“A”. Lâm Gia Mộc cười: “Anh Lưu, theo lý thì Lục Thiên Phóng cũng nên được thả rồi. Cảnh sát đã tạm giam nó trên bốn mươi tám tiếng, hoặc là chính thức bắt giữ, hoặc là phóng thích. Bây giờ các anh hoàn toàn không có nhân chứng vật chứng đáng tin cậy để khởi tố nó, ngược lại nó còn có băng ghi hình làm bằng chứng ngoại phạm, lúc này các anh cũng nên thả người rồi”.
Cảnh sát Lưu nhìn Lâm Gia Mộc như cười như không: “Chuyện nên làm nhiều lắm. Nếu anh là trưởng phòng thì anh đã thả nó từ lâu rồi. Ngay cả bằng chứng để bắt cũng không đủ, cả viện kiểm sát, ủy ban chính pháp và chính quyền thành phố đều không thể can thiệp việc xử án bình thường. Vấn đề là bây giờ anh không ở vị trí đó nên không làm được điều đó. Sáng nay anh đã nói chuyện này với trưởng phòng, ông ấy vẫn thở dài nói không làm chủ được”.
Lâm Gia Mộc nhìn đồng hồ: “Bây giờ là mười hai giờ bốn mươi phút trưa, khoảng một rưỡi luật sư Lam sẽ đến phòng cảnh sát, lúc đó không chỉ là trưởng phòng của các anh không làm chủ được”.
Cảnh sát Lưu tự rót cho mình một ly trà: “Ha ha, dù sao người ra mặt đối phó truyền thông không phải là anh, người trả lời công khai càng không phải là anh. Lúc đi anh cũng đã đăng ký buổi chiều ra ngoài điều tra manh mối, bất kể là dễ coi hay là khó coi, ai sợ hãi cái gọi là ý dân, không dám giữ vững nguyên tắc thì người đó tự đứng ra mà chịu”.
Q.13 – Chương 7: Nhập Vai Quá Sâu
Trích lời Gia Mộc: Mọi người thường xuyên cho rằng tội phạm đều là những kẻ cực kỳ hung ác, trên thực tế tội phạm có lúc chỉ khác người bình thường ở một ý nghĩ.
Lúc Uông Tư Điềm đến quán McDonald thì Lưu Chí đang xem xét tình hình mới nhất. Nhà họ Lục mời được đại luật sư Lam, một nhân vật cấp bậc siêu sao trong giới pháp luật đã nhiều năm không xuống núi. Luật sư Lam mở họp báo ở phòng cảnh sát, nội dung then chốt chỉ có một. Lục Thiên Phóng đã bị giam giữ quá bảy mươi hai tiếng, phòng cảnh sát không ký lệnh bắt cũng không phóng thích, có dấu hiệu giam giữ trái pháp luật.
Bên dưới bài phát biểu của luật sư Lam, có một số người nói luật sư Lam vì tiền bán rẻ linh hồn, có một số người nói luật sư Lam nói đúng, nên ký lệnh bắt hoặc phóng thích theo trình tự pháp luật, còn nhiều người thì làm ầm ĩ, nói phải giết Lục Thiên Phóng báo thù. Hai phe bắt đầu tranh cãi dưới đoạn tin vắn phỏng vấn luật sư Lam.
Trong lúc Lưu Chí đang nghĩ phải làm thế nào để thay đổi cục diện, kéo sự chú ý của dư luận về phía mình, đột nhiên hắn ngửi thấy một mùi thơm dịu mơ hồ. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cô gái mặc áo lông màu hồng, đeo trùm tai lông thỏ màu trắng, để tóc ngắn đang cười ngọt ngào với mình.
“Bạn là…”.
“Tôi là Uông Tư Điềm, anh là Lưu Chí đúng không?”.
Lưu Chí nuốt nước miếng, đứng lên bắt tay Uông Tư Điềm: “Chào bạn, tôi là Lưu Chí”.
Ngoại hình Lưu Chí cũng không tồi, chiều cao khoảng một mét bảy mươi tám, da dẻ trắng trẻo, mặc dù mắt một mí nhưng khóe mắt hơi xếch lên, mặt rất nhỏ, tóc mái để hơi dài che khuất hơn nửa trán, mặc áo len cổ cao màu đen và áo khoác màu xám đậm, chân gầy như que củi, nhìn rất có phong độ của một lãng tử, có điều không phải gu của Uông Tư Điềm.
“Bạn muốn ăn gì?”, Lưu Chí hỏi. Uông Tư Điềm ngoại hình không bằng Hà Điền Điền, nhưng ngọt ngào hơn Hà Điền Điền, trông lại càng nhỏ tuổi hơn, nói là sinh viên năm đầu cũng có người tin.
“Tôi vừa ăn cơm xong, hồng trà là được rồi”.
Lưu Chí đặt chiếc iPhone 4S vừa dùng lên mạng xuống bàn, đứng lên đi mua hồng trà. Trước giờ hắn có thể đóng giả người giàu có thành công chính là nhờ sự hào phóng trong những chi tiết nhỏ này cùng với vẻ thời thượng bề ngoà
