Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219190
Bình chọn: 8.5.00/10/1919 lượt.
muốn hỏi cô có thể liên lạc với Lưu Chí không. Cháu là ủy viên học tập lớp cháu, Lưu Chí trốn học quá nhiều, giáo viên bảo cháu tìm cậu ta”.
“Có, có. Cháu chờ một chút, nó có để lại số điện thoại”.
Mợ Hà Điền Điền lấy một quyển vở ra, trong đó ghi rất nhiều số điện thoại, tìm được số của Lưu Chí ở một góc, quả nhiên khác số hắn vẫn dùng mọi ngày.
Cảnh sát Lưu lật xem báo cáo khám nghiệm tử thi, lông mày nhíu chặt. Bác sĩ pháp y sở cảnh sát tỉnh phái tới bác bỏ nhận định nạn nhân tự tử của pháp y thành phố, viết nguyên nhân chết là chưa rõ, dùng bút đỏ khoanh tròn hai điểm rạn xương không rõ ràng trên ảnh chụp X quang. Trong lần đầu tiên khám nghiệm, bởi vì nguyên nhân chết quá rõ, toàn thân gãy xương nhiều nơi, cơ quan nội tạng tổn hại nghiêm trọng, có thể xác định là rơi lầu mà chết. Cộng thêm trên sân thượng không hề có dấu vết của người khác, cho nên pháp y kết luận là tự tử. Nhưng pháp y của tỉnh lại cho rằng trước khi chết nạn nhân có khả năng đã giằng co vì có hai điểm rạn xương trên cánh tay không giống những chỗ gãy xương khác. Còn trước khi chết nạn nhân có bị xâm hại tình dục hay không thì hai vị bác sĩ pháp y lại nhất trí quan điểm, đều là không rõ. Có thể kết luận có hành vi tình dục, màng trinh nạn nhân bị tổn hại, nhưng không thể xác định là hiếp dâm, cũng không tìm thấy tinh dịch. Chỉ có thể xác nhận nạn nhân có hành vi quan hệ tình dục trong vòng hai mươi tư tiếng trước khi chết, hơn nữa đối tượng có dùng bao cao su.
Về điểm này thì Lục Thiên Phóng không hề phủ nhận. Cậu ta nói chính vì nạn nhân là gái trinh nên mới cãi nhau với nạn nhân. Cậu ta vốn cho rằng nạn nhân là một cô nàng ăn chơi, không ngờ lại là gái trinh. Không những rất thiếu kinh nghiệm ở trên giường mà còn bắt cậu ta chịu trách nhiệm, nói mãi cái gì mà yêu với đương. Cậu ta cảm thấy mình bị gài bẫy cho nên mới đuổi nạn nhân đi.
Cảnh sát Lưu đích thân hỏi Lục Thiên Phóng, lời khai của Lục Thiên Phóng không thay đổi, cuối cùng nói úp úp mở mở, sau khi Hà Điền Điền đi, cậu ta có nói chuyện với người khác và than vãn về chuyện này. Người đó còn nói cậu ta được hời còn làm bộ, có điều Lục Thiên Phóng không muốn nói ra thân phận của người đó. Cảnh sát Lưu tức giận đến mức suýt nữa động thủ đánh cậu ta. Lúc này là lúc nào mà còn muốn bảo vệ người khác?
“Số QQ đó là thế nào?”.
“Em chưa bao giờ dùng số đó. Em dùng QQ là để tán gái, đổi đi đổi lại phiền lắm”.
“Thế vì sao trong điện thoại của mày có số QQ đó và lịch sử trò chuyện?”.
“Cái này em không rõ. Em thường xuyên cho người khác mượn điện thoại nghịch, có thể là bọn nó làm…”.
“Điện thoại di động của cậu có tài khoản ngân hàng và tài khoản thanh toán qua mạng mà cậu cho mượn thoải mái?”.
“Anh, em chưa bao giờ để nhiều tiền trong tài khoản trên điện thoại, chỉ có hơn hai mươi ngàn, ai mà thèm trộm cắp chứ? Hơn nữa điện thoại không bao giờ nằm ngoài tầm mắt em, cho bọn nó mượn chơi một chút có sao”.
Thấy cảnh sát Lưu thẩm vấn, Lục Thiên Phóng rõ ràng thả lỏng hơn nhiều: “Anh, anh phải tin em, thật sự không phải em làm. Con bé đó nó muốn câu em… Em là ai chứ? Chưa đến ba mươi tuổi em có thể kết hôn sao?”.
“Bạn học của cô gái đó nói cậu dùng QQ câu người ta ba tháng, suốt ngày tán gẫu với người ta, trong điện thoại của cậu cũng có lịch sử trò chuyện”.
“Chắc chắn không có! Em tán gái chưa bao giờ quá một tuần, chơi được thì chơi, không chơi được thì nghỉ, em tuyệt đối không dây dưa. Hơn nữa cái điện thoại này em mới mua hơn hai tháng, sao có thể có lịch sử trò chuyện ba tháng trước?”.
“Vậy cậu nghĩ kỹ đi, hôm xảy ra chuyện ai đã sờ vào điện thoại của cậu?”.
“Ai sờ à…”. Lục Thiên Phóng gãi đầu: “Em đi vào nhà vệ sinh, tiện tay ném điện thoại di động cho bạn em”.
“Người bạn đó tên là gì? Đừng nói là cũng không thể nói được nhé!”. “Lưu Chí”.
“Sao cậu lại quen Lưu Chí?”.
“Nó là bạn của bạn em, bởi vì biết nhau nên chơi với nhau. Nó cũng không tồi, rất trọng nghĩa, chỉ đôi khi thích khoác lác. Nhà nó hình như là mở mỏ than, tiền không ít, có điều ông già nó hơi keo, mỗi tháng cho nó tiền tiêu vặt không nhiều. Đôi khi nó mặc hàng hiệu thật giả lẫn lộn, có điều nhìn chung cũng tạm được”.
Cảnh sát Lưu thật sự muốn nhảy qua bàn đánh cậu ta một trận, uổng cho bố mẹ cậu ta tinh khôn mưu mẹo lại sinh ra một thằng con trai chậm phát triển trí tuệ, ngoài lúc tiêu tiền thông minh một chút, còn lại không có một chút đầu óc nào, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền: “Cậu có mua chiếc váy đỏ đó không?”.
“Váy đỏ? Không”.
“Cậu khẳng định chứ?”.
“Khẳng định quá đi chứ. Em chưa bao giờ mua váy cho gái, chỉ mua trang sức hoặc đồ lót”.
“Được rồi, anh biết rồi”.
“Anh, bao giờ em có thể ra ngoài?”.
“Cậu cứ ngoan ngoãn ở trong này, không được gây chuyện”. “Anh, em muốn ăn cá hồi! Em muốn ăn trứng cá muối!”. “Cậu ăn ngón tay mình ấy”.
Lục Thiên Phóng nằm bò trên bàn, chớp mắt nhìn cảnh sát Lưu rời khỏi phòng, đột nhiên thu lại vẻ cợt nhả, lau nước mắt không biết chảy ra từ bao giờ, đứng lên: “Có phải nên đi rồi không?”.
Một cảnh sát trẻ tuổi trông coi cậu ta nhìn cậu ta một cái,