Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219681
Bình chọn: 9.5.00/10/1968 lượt.
y mới trở nên phức tạp…
Cảnh sát Tống phụ trách vụ này cho rằng Lục Thiên Phóng có tật giật mình nên lời khai mới không hợp với sự thật. Cảnh sát Lưu vừa trở lại tổ chuyên án đã đưa ra nghi vấn lịch sử trò chuyện trên chiếc iPhone 5S tìm được trên người Lục Thiên Phóng khi bị bắt là giả, điều này làm cho vụ án càng trở nên khó khăn.
Lưu Chí thoạt nhìn “liên hệ có hạn” với chuyện này, nhưng lại là người đứng sau toàn bộ sự việc. Thú vị nhất là người này rất cố chấp, sau khi bị bóc mẽ vẫn nói năng hùng hồn, không những không xóa bài viết nói Lục Thiên Phóng được cảnh sát Lưu bao che mà còn đăng tiếp: “Cảnh sát Lưu mặc dù không ở đó nhưng tầm ảnh hưởng của hắn vẫn có, nếu hắn không có quan hệ gì với Lục Thiên Phóng thì vì sao một vụ án trọng đại như vậy, đường đường đội trưởng đội hình sự thành phố A lại không tham dự? Nhưng có một điều cộng đồng mạng đã lầm, cảnh sát Lưu không phải đệ của Lục Thiên Phóng, Lục Thiên Phóng là đệ của cảnh sát Lưu”.
Nội dung này được đăng khoảng nửa tiếng đã bị xóa, sau đó hắn lại đăng một bài khác: “Tôi đã đến thăm bố mẹ Điền Điền, thái độ của họ đối với tôi hoàn toàn thay đổi, đột nhiên trở nên lạnh nhạt với tôi. Chú và cậu bạn ấy lại có vẻ rất vui. Nghe nói đã bàn điều kiện xong xuôi rồi, nhà họ Lục đồng ý bồi thường một triệu để họ rút đơn kiện. Vụ án đại khái đã bị xử lý như vậy. Điền Điền, em trị giá một triệu, em biết không?”.
Bức ảnh kèm theo là ảnh đen trắng Hà Điền Điền mặc váy liền ngồi đọc sách trong phòng tự học.
Quả nhiên bài này vừa được đưa lên, quần chúng lại nổi giận, chỉ có mấy người chỉ ra vụ án này là án hình sự, hơn nữa còn chưa đến khâu khởi tố, hoàn toàn không thể có chuyện rút đơn kiện. Có điều những ý kiến này nhanh chóng chìm ngập trong biển bình luận, căn bản không có chút hiệu quả nào.
Uông Tư Điềm tắt điện thoại di động, xách giỏ trái cây vào nhà nghỉ Như Gia, bấm chuông cửa phòng 305. Một phụ nữ trung niên tóc búi, trang điểm đậm, mặc áo đen, dáng người biến dạng nghiêm trọng: “Cô là…”.
Người phụ nữ cúi đầu, nhìn thấy tay Uông Tư Điềm xách giỏ trái cây. “Cháu là bạn học của Điền Điền, nghe nói các cô ở đây nên đến thăm.
Cô là…”.
“Cô là mợ của Điền Điền”. Người phụ nữ cười nói: “Vào đi cháu”.
Mẹ của Hà Điền Điền dù đã ngoài bốn mươi nhưng dáng người còn rất đẹp, ngoại hình vẫn rất thanh tú, có thể thấy lúc trẻ là một người đẹp. Vì quá sốc, nên toàn thân đờ đẫn, mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì. Thậm chí lúc Uông Tư Điềm chào, bà ta cũng không quay lại.
“Từ khi Điền Điền xảy ra chuyện, chị ấy cứ nhìn thấy cô gái nào tầm tuổi Điền Điền là lại ngẩn ngơ, cháu đừng trách chị ấy”.
“Không đâu ạ”. Uông Tư Điềm cười nói: “Đây là chú Hà ạ?”.
Bố của Hà Điền Điền có ngoại hình rất bình thường, có điều không xấu, dáng người rất cao, đang ngồi mà vẫn cao hơn người khác một chút. Nhìn cách ăn mặc thì hai vợ chồng này không phải người có tiền, có điều cũng không thể nói là nghèo, thuộc tầng lớp làm công ăn lương ở thành phố. Còn chú của Hà Điền Điền ngồi bên cạnh lại mặc Âu phục thắt cà vạt, nhìn rất có tướng lãnh đạo. Uông Tư Điềm nhớ lại, chú của Hà Điền Điền có vẻ là cán bộ ở một cơ quan nào đó.
“Cháu là bạn đại học hay là cấp ba của Điền Điền?”. Người nói chuyện với Uông Tư Điềm cũng là ông chú này.
“Cháu là bạn học cùng đại học”. “Sao nhìn cháu lạ thế nhỉ?”.
“Lần trước lúc các bạn học cùng đến, cháu có chút việc không đến được. Lần này xong việc cháu mới đến thăm cô chú được”.
“Ờ”. Chú của Hà Điền Điền gật đầu: “Cháu đến là vì chuyện trên mạng à?”.
“Mạng gì ạ?”.
“Cháu đừng lừa chú. Lưu Chí đã cho chú xem rồi. Nó nói việc này to chuyện rồi, không thể dùng tiền giải quyết. Hơn nữa nhà họ Lục có tiền, một triệu với một trăm đồng cũng không khác nhau nhiều…”.
“Lưu Chí?”. Uông Tư Điềm nhìn quanh: “Lâu lắm rồi cháu không nhìn thấy Lưu Chí. Bọn cháu sắp thi rồi, phải học rất nhiều, đã hai, ba ngày nay cháu không lên mạng”.
“Học tập là tốt, không được suốt ngày lên mạng”. Bố của Hà Điền Điền đột nhiên nói một câu, sau đó nhìn Uông Tư Điềm chằm chằm: “Chưa gặp cháu bao giờ”.
“Vâng, cháu…”.
“Chú không biết bạn học nào của Điền Điền. Hồi nó học cấp ba, mấy đứa bạn thân bất kể là trai hay gái chú đều biết, đứa nào tốt, đứa nào xấu, đứa nào ham chơi, đứa nào đáo để chú đều biết hết. Bây giờ thì không biết đứa nào cả. Nuôi con vào đại học làm gì, còn không bằng tốt nghiệp cấp ba cứ ở nhà, tìm bừa một chỗ làm thuê, sống bình an thật tốt”.
Uông Tư Điềm yên lặng một lát: “Chú, Điền Điền ngoan như vậy, chú dạy dỗ rất tốt”.
“Chú không dạy dỗ tốt, không dạy dỗ tốt!”. Ông Hà đột nhiên cầm ly trà ném mạnh xuống đất: “Không được nói đến tiền! Ai cũng không được nói đến tiền với tôi! Tôi cần con gái tôi! Tôi cần hung thủ hại con gái tôi bị chém thành ngàn mảnh!”.
Uông Tư Điềm hoảng sợ đứng lên, quần bị mảnh ly trà rạch một vệt. Mợ của Hà Điền Điền kéo Uông Tư Điềm lại: “Anh có nổi cáu cũng không được đập phá lung tung chứ! Cháu qua đây, để cô xem cháu có bị thương không”.
“Không, cháu không sao”. Uông Tư Điềm lắc đầu: “Cô, cháu