hông nên rời khỏi môi trường quen thuộc…”.
Trương Nhã Lan nói chuyện rất hùng hồn, thậm chí còn át cả tiếng kêu la của An Tố Trân, khiến tất cả mọi người đều nghe rõ.
Trịnh Đạc đứng lẫn sau đám người thoáng nhìn Lâm Gia Mộc với vẻ trêu đùa. Thì ra bản lãnh nói dối không chớp mắt, giả rồng như rồng giả hổ như hổ của Lâm Gia Mộc là được di truyền từ mẹ cô.
Trương Nhã Lan vốn không có ý định phối hợp diễn trò với Lâm Gia Mộc, không dưng nói người khác bị chứng mất trí tuổi già. Nhưng Lâm Gia Mộc vừa nói những chuyện An Tố Trân làm, Trương Nhã Lan đã lập tức nổi giận, chẳng những chủ động phối hợp mà còn tự do phát huy không ít. Những lời bà nói thì chỉ có trọng điểm là được Lâm Gia Mộc gợi ý, còn lại tất cả đều là tự bà bịa ra.
Bà vốn là chủ tịch hội Liên hiệp Phụ nữ xí nghiệp quốc doanh, sau đó thôi việc lại đi bán bảo hiểm nhiều năm, còn tổ chức đội hợp xướng và đội khiêu vũ của mấy bà già, rất rành chuyện gặp người nào phải nói lời gì, lúc nào nên nói câu gì. Hơn nữa tâm tình An Tố Trân luôn kích động, kêu gào ầm ĩ, lại định lao tới đánh bà, người không biết thì không sao, vừa nghe nói An Tố Trân mắc chứng mất trí tuổi già đúng là càng nhìn càng thấy giống như có bệnh. Quả thật, nếu không có bệnh thì ai lại tự dưng chạy tới cơ quan của thằng con trai có tiền đồ như hoa như gấm để phá hỏng sự nghiệp của nó?
Cho nên lúc xe cứu thương cưỡng chế đưa An Tố Trân đi, tất cả mọi người đều nhìn Văn Minh với vẻ thông cảm.
“Văn Minh này, tôi cho cậu nghỉ hai ngày, cậu về thu xếp cho mẹ xong xuôi rồi đi làm, đừng để mẹ cậu đi đâu một mình”.
“Vâng”. Đến lúc này Văn Minh vẫn chưa hiểu ra sao, anh ta phối hợp với người ta diễn trò theo bản năng, nhưng cuối cùng không ngờ lại cảm thấy mẹ mình hình như mắc chứng mất trí tuổi già thật…
“Bà là ai? Tại sao bà lại hại tôi? Bà có phải người của con tiểu yêu tinh đó không? Hay là chính bà cũng có quan hệ lằng nhằng với Văn Kiệt?”. An Tố Trân bị trói chặt trên xe cứu thương nhưng vẫn không quên lớn tiếng chửi mắng.
Trương Nhã Lan ngồi trên xe nhìn ra ngoài cửa kính, gật đầu với chiếc xe Hyundai bám theo xe cứu thương rồi mới quay lại trừng mắt nhìn An Tố Trân: “Tôi cũng là mẹ, tôi đã từng gặp không biết bao nhiêu người, nhưng chưa từng thấy ai vô lý như bà. Con trai bà có tiền đồ như vậy, làm ở cục Tài chính, cơ quan quá tốt. Con trai bà là công chức nhà nước, con dâu xinh đẹp, lại đang có thai, vài tháng nữa sẽ cho bà làm bà nội. Nếu tôi mà được như vậy thì có nằm mơ cũng phải cười tỉnh lại. Thế mà bà lại không muốn để nó sống tử tế, tự dưng đến phá hoại cuộc sống của con trai mình…”.
“Tôi không phá hoại!”.
“Bà không phá hoại? Hai vợ chồng nó đang sống tử tế, bà chạy đến xen vào làm cái gì? Còn bỏ thuốc định giúp con dâu chuyển thai? Tất cả mọi người trong thiên hạ đều sinh con trai, không sinh con gái, thế sau này cháu trai bà lấy ai làm vợ? Thời đại thay đổi rồi, nhà nước cũng nói nam nữ bình đẳng, bà là phụ nữ mà sao chính mình lại sỉ nhục phụ nữ như vậy? Bọn trẻ có cuộc sống của bọn trẻ, chỉ cần hai vợ chống nó sống hòa thuận, không cãi nhau, người già tránh xa một chút thì đã làm sao?”.
“Tôi làm trâu làm ngựa hầu hạ…”.
“Ai khiến bà làm trâu? Ai khiến bà làm ngựa? Bà làm trâu làm ngựa thì con trai bà là cái gì? Lùi một vạn bước, con trai bà có đánh bố không? Có chửi mẹ không? Thấy bà không ăn không uống có mặc kệ bà không? Bà chạy tới cơ quan nó, phá hoại tiền đồ của nó làm gì? Bà không muốn thấy con trai bà được tốt lành đúng không?”.
“Không phải! Tôi chỉ muốn lãnh đạo của nó dạy dỗ nó”.
“Bà có biết vạn ác dâm đứng đầu, trăm hiền hiếu làm đầu không? Con trai bà làm ở công ty tư nhân thì thôi, đằng này nó là người nhà nước, cái mũ bất hiếu bị chụp xuống đầu, bà bảo nó đời này sao còn ngẩng đầu làm người được nữa? Thế mà là muốn tốt cho con trai bà sao? Thế là bà hại đời nó!”.
“Không phải! Không phải!”.
“Tôi biết loại người như bà cứng đầu cứng cổ, tôi cũng mặc kệ bà. Có giỏi thì bà cứ quay lại, dù sao mọi người đều biết bà bị mất trí, bà có làm ầm ĩ thế nào cũng không có ai để ý. Nếu bà biết điều thì ngoan ngoãn ở nhà, không phải bà còn vợ chồng thằng cả và cháu trai sao? Bản thân bà lại có lương hưu, dù thế nào cũng không chết đói. Hai, ba năm nữa thằng hai tha thứ cho bà…”.
“Tôi không…”.
“Bà có làm sai không thì trong lòng bà biết rõ, đừng ở đây giả bộ hồ đồ nữa. Bà chỉ hận con trai bà không giúp bà thôi, hận nó không quan tâm đến bà, để bà và bố nó ly hôn, cho nên bà cũng không cho con trai bà được sống tử tế”.
Trương Nhã Lan đã nhìn thấu An Tố Trân, loại người này ai cũng không yêu, chỉ yêu chính bản thân mình. Người khác chỉ cần hơi làm trái ý, trong mắt bà ta chính là phản bội. Cái gọi là tìm lãnh đạo để dạy dỗ chỉ là giả dối, trong lòng bà ta rất rõ, bà ta đến đây là để phá hoại cuộc sống và sự nghiệp của con trai mình.
Văn Minh vẫn không nói gì ngồi nghe bên cạnh chợt kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn mẹ mình. An Tố Trân hừ lạnh một tiếng, quay mặt qua chỗ khác.
“Bà cũng đừng nghĩ gây chuyện thị phi gì ở bệnh viện. Xe này là con gái tôi thuê, chạy thẳ