Disneyland 1972 Love the old s
Hướng dẫn xử lý rác thải

Hướng dẫn xử lý rác thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219924

Bình chọn: 9.5.00/10/1992 lượt.

ái chuyển đi rất xa. Văn Minh kéo va ly xuống taxi đi vào ga xe lửa, trong lòng biết ở quê nhà không còn nhà họ Văn nữa.

Lời tác giả: Không phải tất cả tình yêu của mẹ đều vô tư như trong sách vở. Có một số người không phải không yêu con mình, chỉ là trời sinh yêu bản thân hơn. Bà Văn trong truyện là người như vậy. Bà ta cũng vô tình truyền lại tính ích kỷ này cho con trai mình, cuối cùng phải tự gánh chịu hậu quả.

Q.13 – Chương 1: Bí Ẩn Vụ Án Rơi Lầu

Trích lời Gia Mộc: Trong thời đại này của chúng ta, mạng internet khiến cá thể trở nên vô cùng mạnh mẽ, đồng thời cũng vô cùng yếu ớt.

Khách sạn Marriott International.

“Á!”. Một tiếng hét phá vỡ sự yên lặng của buổi đêm. Mọi người trong đại sảnh khách sạn chạy ra ngoài. Một cô gái mặc áo đỏ nằm im lìm trên con đường rải đá chạy giữa vườn hoa nhỏ ở tầng một khách sạn. Gương mặt cô gái trang điểm nhẹ, đôi mắt chuốt mascara màu đen trợn tròn nhìn về phía vầng trăng sắp lặn xuống chân trời phía tây, tứ chi vặn vẹo thành hình dạng mà người bình thường không thể làm được, máu chậm rãi từ sau gáy chảy lan ra đất.

“Cháu nghe cô nói này, cháu có khóc cũng vô dụng. Đàn ông ấy, lúc nó còn thương cháu, cháu chỉ bị xước da, chảy vài giọt nước mắt là nó cũng sẽ thương hết cỡ. Nếu trong lòng nó không còn có cháu nữa, cháu có khóc đau lòng đến mấy thì nó cũng chỉ thấy chán ghét thêm. Cháu nói cháu là hoa tàn nhụy rữa rồi, nhưng cô thấy cháu chưa đến bốn mươi tuổi, ăn mặc trang điểm cũng không giống người không có tiền, hiện trong tay nắm nhiều bằng chứng như vậy, cháu có gì phải sợ?”.

Trương Nhã Lan ngồi trên sofa, nắm tay một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi đang khóc nức nở.

Người phụ nữ này một tuần trước ủy thác Lâm Gia Mộc điều tra xem người phụ nữ mà ông xã mình ngoại tình là ai, ông xã mình có định ly hôn hay không, rốt cuộc nhà mình có bao nhiêu tài sản. Hôm nay đến lấy kết quả, vừa nhìn thấy ảnh chụp ông xã mình ôm ấp, thân thiết với người phụ nữ khác trước mặt đám đông liền khóc òa. Lâm Gia Mộc khuyên thế nào cũng không được, Trương Nhã Lan ngồi xem kịch bên cạnh dứt khoát xắn tay vào việc. Từ sau lần biểu diễn hết sức thành công ở cục Tài chính, giải quyết vụ nhà họ Văn gọn gàng đẹp mắt, thái độ của bà đối với công việc của con gái thay đổi một trăm tám mươi độ, không chỉ nhiệt tình mà còn cực kỳ hứng thú.

Người phụ nữ cầm khăn giấy lau nước mắt: “Cô ạ, cháu nhìn cô lại nhớ tới mẹ cháu. Mẹ cháu quý thằng con rể này lắm, gặp ai cũng khen anh ta hiếu thảo… Cô nói xem, nếu cháu cầm những bằng chứng này về nhà ly hôn anh ta thật thì mẹ cháu sẽ đau lòng thế nào…”.

“Cháu à, cô cũng làm mẹ, cô nói thật với cháu, mẹ vợ tốt với con rể đều là vì nể mặt con gái. Nếu cháu đặt những thứ này trước mặt bà ấy, nói với bà ấy là nó bắt nạt cháu thế nào, dan díu tằng tịu bên ngoài thế nào, lại tẩu tán tài sản thế nào, mẹ cháu sẽ là người đầu tiên không tha cho nó. Nó có tốt hơn nữa thì cũng không phải do mẹ cháu sinh ra, cháu mới là con đẻ của mẹ cháu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu cháu không muốn ly hôn thì tuyệt đối không thể để mẹ cháu biết đến mấy thứ này…”.

“Cháu… cháu thương con gái cháu…”.

“Cô biết… Nhưng chuyện này bây giờ không phải một mình cháu định đoạt, cháu phải xem chồng cháu định thế nào. Nếu nó hồi tâm chuyển ý thì cô không tán thành chuyện một gậy đập chết luôn. Bất kể là đàn ông hay là đàn bà, cả đời chỉ có một người cũng cảm thấy nhàm chán. Người đi dọc bờ sông, ai cũng không dám đảm bảo giày không bị ướt. Chỉ cần nó biết rằng mình sai rồi quay lại thì cứ bỏ qua chuyện cũ, sống với nhau cho tốt. Nhưng nếu nó quyết tâm… cháu tuyệt đối đừng hạ mình cầu xin nó vì con gái cháu. Năm nay con gái cháu chắc khoảng mười bốn, mười lăm tuổi rồi chứ?”.

“Mười bốn ạ”.

“Mười bốn tuổi rồi, có chuyện gì mà nó không hiểu đâu. Cháu phải cho nó biết, làm phụ nữ bất kể lúc nào cũng phải tự lập tự cường, không

dựa vào người khác, có thể thẳng lưng mà sống. Đừng để nó thấy cháu van vỉ cầu xin người khác, trốn trong phòng khóc lóc, cả ngày oán trời trách đất, nhân nhượng cầu toàn”.

“Cô, cháu hiểu rồi… Cháu không khóc nữa, khóc cũng vô dụng. Bây giờ cháu sẽ cầm những thứ này đến gặp hắn để đàm phán. Nếu hắn hồi tâm chuyển ý thì cháu và hắn sẽ tiếp tục sống với nhau tử tế, nếu hắn quyết tâm đến với con tiểu yêu tinh đó, cháu sẽ lột một đống tiền của hắn, cầm tiền sống vui vẻ với con gái cháu. Trên đời này có ai là không rời được ai đâu?”.

“Cháu có thể nghĩ được như vậy là tốt”.

Trương Nhã Lan lại nói mấy câu nữa với người phụ nữ này. Hai người dắt tay đi ra cửa, sau đó Trương Nhã Lan đưa cô ta đến tận thang máy. Trở lại văn phòng, bà nhìn thấy Lâm Gia Mộc nằm uể oải trên sofa, chân gác lên bàn uống nước.

“Chân!”.

Lâm Gia Mộc cười hì hì, rụt chân lại: “Mẹ, mẹ đã ở đây gần hai tháng rồi, sắp sửa tết nhất đến nơi, mẹ không sợ bố con ở nhà tìm bà già nào đó à?”.

“Bố con ấy à? Ha ha, ai thích tìm ông ấy thì cứ việc”. Trương Nhã Lan vỗ Lâm Gia Mộc một cái để cô nhường chỗ: “Tư Điềm và Trịnh Đạc sao còn chưa về? Mẹ hầm xương sườn sắp xong rồi”.

“Hai người họ đi th