XtGem Forum catalog
Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214612

Bình chọn: 9.5.00/10/1461 lượt.

chưa đến mức đó. Thế nhưng có thể làm cho Trưởng thư ký Đỗ hao tâm tổn trí giúp đỡ, hơn nữa nhìn đồ ăn trên bàn cũng phải từ mấy nước mang về, chắc chắn gia cảnh nhà Hạ Chân Ngọc cũng không tầm thường, nhưng người ta không nói, mình cũng không nên vô duyên hỏi tiếp. Bình thường càng là lãnh đạo cấp cao, người trong nhà càng kín kẽ.(96)Đợi Lâm Vi trở lại bàn làm việc của mình, Hạ Chân Ngọc mới thầm thở phào, cô không nghĩ mang chút đồ ăn đến lại gây chuyện như thế, về sau phải chú ý hơn mới được.Lúc này Trịnh Việt cũng náo loạn với Trần Oánh xong, đi đến chỗ Hạ Chân Ngọc nói “Thứ bảy tuần này có trận thi đấu giao hữu, chúng ta cùng đi xem nhé, tôi có vé.”Hạ Chân Ngọc lắc đầu nói “Giao hữu quốc gia tôi đã không có hứng thú, thi đấu đội địa phương tôi lại càng không thích xem, hơn nữa trời lạnh như vậy tôi không chịu nổi, cậu tìm người khác nha.”Trịnh Việt nói “Cô nói không đúng rồi, người ta cầu thủ còn chả kêu lạnh cơ mà! Đi thôi, tôi rất rất muốn xem, xung quanh tôi lại chẳng ai thích đá bóng cả, ăn xong tôi mời cô đi ăn, thế nào?”Hạ Chân Ngọc hạ quyết tâm, mặc kệ Trịnh Việt nói thế nào cũng không đổi ý, sau đó Trịnh Việt lại nói “Nếu không thì chúng ta đi xem phim nha, vậy là không lạnh nữa rồi, 3D màn ảnh rộng.”Hạ Chân Ngọc cười nói “Cậu làm thế là mất duyên đấy, có tiền thì tìm một người đi cùng khó gì, nếu không tôi giới thiệu bạn gái cho cậu nhé.”Trịnh Việt nghe xong, nhếch miệng nói “Cô thật chẳng có lòng gì cả, có đi không thì nói một câu!”Hạ Chân Ngọc vẫn vừa cười vừa nói “Không đi, tôi cũng lớn tuổi rồi, thứ bày chủ nhật đều muốn ở nhà, chẳng muốn đi đâu hết, thật sự xin lỗi cậu!”Trịnh Việt nhìn Hạ Chân Ngọc, đột nhiên thò tay vỗ nhẹ vào sau gáy cô, nói “Được rồi, lần này tôi tha cho cô, lần sau không cho phép cô từ chối tôi nữa đâu.” Nói xong, Trịnh Việt cũng về chỗ của mình.Hạ Chân Ngọc sờ lên chỗ mới bị đập, có chút buồn bực nghĩ trẻ con bây giờ đúng là không biết lớn nhỏ, sao có thể không vừa lòng một tý là động tay động chân ngay được.Đợi đến giờ tan tầm, Hạ Chân Ngọc chạy đến bến xe buýt, Trịnh Việt lái xe đi qua bên người cô, hạ kính xe xuống, nói “Chân Ngọc, nhà tôi và nhà cô thật sự là tiện đường, nhà tôi ở Hoa Văn Các, không lừa cô đâu, lên xe đi.”Để đến Hoa Văn Các đúng là phải đi qua Nhã Phong, Hạ Chân Ngọc có chút dao động, nghĩ thầm nếu đã tiện đường như vậy có xe chở về cũng tốt, cô đỡ phải chờ xe buýt đến đông cứng ngoài đường.Vì vậy Hạ Chân Ngọc cười cười nói “Vậy tôi cũng không khách khí, cảm ơn nha!”Trịnh Việt cười nói “Vừa vặn đi qua, có gì đâu.”Hai người trong xe cười cười nói chuyện phiếm, cảm giác không lâu lắm đã về đến cửa Nhã Phong, Trịnh Việt nói “Cô nhìn xem, nói chuyện ăn ý thời gian trôi nhanh thật, sau này tan tầm cô cứ ngồi xe tôi về nha.”Hạ Chân Ngọc nói cảm ơn, nhìn Trịnh Việt có chút thịnh tình, không tiện từ chối, nghĩ một lát rồi nói “Nếu không thì như vậy đi, lúc đợi xe buýt lâu mà có tuyết rơi, tôi sẽ đi nhờ xe cậu, bình thường tôi cũng không muốn làm phiền cậu, cậu cũng đừng làm tôi khó xử.”Trịnh Việt thở dài nói “Được rồi, chẳng biết cô lăn tăn cái gì nữa, chỉ đơn giản là đi nhờ xe thôi mà, cô mau vào nhà đi, trời lạnh lắm đấy!”(97)Sau khi nhìn Hạ Chân Ngọc đi vào cửa lớn khu Nhã Phong, Trịnh Việt mới lái xe đi.Đã mấy ngày liền, ngày nào Trịnh Việt cũng hẹn Hạ Chân Ngọc đi ra ngoài ngày cuối tuần, Hạ Chân Ngọc đều cự tuyệt. Trịnh Việt cũng không quan tâm, hàng ngày ở chỗ làm vẫn nói chuyện trên trời dưới biển với Hạ Chân Ngọc, làm Hạ Chân Ngọc bị cuốn hút, chủ đề cứ không ngừng, nước cũng uống nhiều hơn.Một ngày, thừa dịp Trịnh Việt và Trần Oánh không ở chỗ làm, Lâm Vi nghĩ nghĩ liền đến ngồi cạnh Hạ Chân Ngọc, nói “Chân ngọc à, nếu em không bận, chị muốn hỏi em vài chuyện.”Hạ Chân Ngọc cười nói “Chúng ta làm việc này đâu có bận rộn gì đâu, chị Lâm quá khách khí rồi, chị có chuyện gì cứ nói đi.”Lâm Vi nói “Thật ra chị với em cũng chẳng có quan hệ gì, nhưng mà chỗ chị em với nhau, có một số chuyện chị phải nhắc em một chút, tránh người khác lời ong tiếng ve.”Hạ Chân Ngọc biểu lộ nghiêm túc, cái gì mà lời em tiếng ve? Chẳng lẽ có ai đó biết quan hệ giữa cô và Chu Cẩn Vũ rồi?Lâm Vi nhìn biểu lộ của Hạ Chân Ngọc, nở nụ cười trước rồi nói “Ôi dào, em nhìn xem biểu lộ của em đi, chị đã nói gì đâu, thế mà chưa gì em đã bị dọa rồi. Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn lao cả, cũng không phải vấn đề công việc, chỉ là quan hệ bình thường giữa em với Trịnh Việt có chút thân thiết quá, có vài người nói mò mà thôi.”Hạ Chân Ngọc sửng sốt, cô và Trịnh Việt? Những người này có thể đứng đắn một chút được không? Cô lớn hơn Trịnh Việt 5 tuổi, chỉ là bình thường nói chuyện với nhau ăn ý, cũng chẳng giống yêu đương gì, sao lại có thể đồn đại như thế được!Lâm Vi tiếp tục nói “Em cũng không cần để bụng làm gì, đồng nghiệp nữ nhiều, chuyện tin đồn cũng nhiều hơn, em và Trịnh Việt thế là chị Lâm đây rõ nhất, cùng lắm thì được rồi, cùng lắm thì các em chỉ là chủ đề để nói chuyện phiếm với nhau thôi, một câu một lời thừa thãi cũng không có. Nhưng mà, em cũng biết đấy, chị coi hai đứ