Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214320

Bình chọn: 7.5.00/10/1432 lượt.

o, Trần Oánh và Lâm Vi đều cảm thấy mất mặt, liền máy tính của ai người ấy ngồi nghịch.Vì vậy từ bốn người nói chuyện phiếm, sau lại biến thành Hạ Chân Ngọc và Trịnh Việt thảo luận với nhau, nói chuyện vui vẻ khiến con người ta cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, bỗng chốc đã đến giờ tan làm. Lâm Vi cười nói “Hai Người nói chuyện từ trưa đến giờ rồi vẫn chưa thấy đủ à? Nhanh tan làm thôi, mai lại nói chuyện tiếp.”Hạ Chân Ngọc nhìn xuống điện thoại, thật sự là còn có 10 phút nữa thôi là đến giờ tan tầm, vì vậy vội vàng thu dọn đồ đạc. Trịnh Việt cười nói “Xem ra tôi đến đây là đúng đắn rồi, khó mà gặp được tri kỷ thế này. Đúng rồi, Chân Ngọc, nhà cô ở đâu, nếu tiện đường thì để tôi tiễn cô về một đoạn!” Chương 55Hạ Chân Ngọc nghe Trịnh Việt hỏi mình, vội vàng cười nói “Cảm ơn, tôi tự đi xe buýt về được rồi.”Trịnh Việt nói “Cô cứ nói với tôi nhà cô ở đâu đi, nếu không tiện đường tôi cũng không thể cố ý đưa cô về mà.”Hạ Chân Ngọc nói “Nhà của tôi ở Nhã Phong, nhưng tôi thật sự không cần cậu đưa về đâu, tôi tự về được.”Nói xong Hạ Chân Ngọc liền rời văn phòng, đến bến xe đợi xe về nhà.Trịnh Việt nhìn theo Hạ Chân Ngọc bất giác mỉm cười, cũng ra khỏi văn phòng lấy xe đi.Hạ Chân Ngọc về đến nhà, cầm ra một túi đồ ăn vặt Chu Cẩn Vũ mang về cho cô, buộc chặt cái túi lớn mai mang đi làm, lại nghĩ bữa tối cô cũng chẳng biết ăn gì, liền bóc một túi khoai tây chiên bắt đầu ăn, vừa ăn vừa xem ti vi.Đến hơn bảy giờ, Chu Cẩn Vũ cũng không gọi điện thoại về nhà, cô đang cảm thấy khó hiểu, thì bên ngoài vang lên tiếng mở cửa, cô đứng lên đi ra, Chu Cẩn Vũ đã vào trong nhà, đang thay giày.Hạ Chân Ngọc nói “Ơ, sao hôm nay anh về sớm thế?”Chu Cẩn Vũ cười nói “Bây giờ mà còn sớm à? Đã quá giờ tan sở lâu rồi. Bữa tối em ăn gì thế?”Hạ Chân Ngọc nói “Em không đói nên ăn một chút đồ ăn vặt thôi.”Chu Cẩn Vũ vào phòng khách nhìn trên bàn trà thấy một đống đồ ăn vặt nói “Bình thường anh không ở nhà em cũng đều ăn cho qua thế này à? Đừng nói là về sau anh còn phải tịch thu đồ ăn vặt của em nhé, em bao nhiêu tuổi rồi?”Hạ Chân Ngọc lập tức nói “Bình thường em đều ăn cơm mà, thức ăn anh để trong tủ lạnh em đều hâm nóng lên ăn. Những thứ này ngày mai em mang lên cơ quan đấy, đồng nghiệp trong văn phòng đều ăn, bình thường họ đều cho em, em cũng phải mang đến một ít, ăn không của người ta mãi cũng ngại.”Chu Cẩn Vũ nghe xong bật cười nói, ôm Hạ Chân Ngọc hôn nhẹ, nói “Bảo bối này, sao anh nghe cứ như đi nhà trẻ thế, nếu không em làm con gái anh cũng được.”Hạ Chân Ngọc véo một cái lên lưng Chu Cẩn Vũ, nói “Quên đi, ai là con gái anh? Hay em làm dì anh cũng được đấy!”(95)Chu Cẩn Vũ ở bên cạnh đau đến phát khóc, nói “Em làm vậy có phải là ra tay tàn độc quá không? Không lằng nhằng nữa, em đem cất hết mấy thứ này đi, mai anh không cho lái xe đến, anh sẽ đưa em đi, sau này không được phép không ăn cơm, hay để anh đi nấu bát mỳ nhé.”Hạ Chân Ngọc nói “Em thật sự không ăn nổi nữa, sau này em nhất định sẽ ăn cơm tối thật ngonnn mà, anh nghỉ ngơi đi.” Nói xong Hạ Chân Ngọc liền giữ Chu Cẩn Vũ ngồi trên ghế salon, tự mình sắp xếp đống đồ ăn vặt.Ngày hôm sau Chu Cẩn Vũ vẫn lái xe đưa Hạ Chân Ngọc đến đoạn đường đó, nhìn Hạ Chân Ngọc khệ nệ xách cả một túi đồ ăn vặt to đi qua cửa lớn, liền lắc đầu cười cười lái xe đi.Hạ Chân Ngọc đặt đống đồ lên bàn làm việc, ba người trong phòng đều vây quanh, Trần Oánh hỏi “Chân Ngọc, cô mang cái gì đến thế?”Đợi Hạ Chân Ngọc mở túi ra, cả ba người đều há hốc mồm, Lâm Vi nói “Chân Ngọc, em mang nhiều đồ ăn như vậy làm gì thế?”Hạ Chân Ngọc cười nói “Mấy ngày trước đều ăn của các cô, cũng hơi vô duyên, nên tôi mang một ít đồ ăn vặt trong nhà cho các đại gia ăn thử.”Trần Oánh nói “Oa! Chúng ta đúng là sắp được ăn ngon rồi, đây là cái gì, tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Á, Trịnh Việt, tôi lấy ra trước mà, anh cướp cái gì chứ?”Cướp được đồ ăn trong tay Trần Oánh, Trịnh Việt cười nói “Dù sao cô cũng không biết nhìn hàng, ăn hết cũng chỉ là ăn chùa, đây chính là đặc sản Nam Phi, ăn cực kỳ ngon. Nhưng mà, Chân Ngọc, loại này trong nước không bán, tôi cũng từng nếm qua một lần rồi, cô lấy ở đâu thế?”Hạ Chân Ngọc cười nói “Đồ ăn này đều là do họ hàng đi rồi mang về đấy, cậu thích ăn thì cứ lấy đi.”Trần Oánh vội la lên “Cái kia cũng cho tôi nếm thử luôn nhé, có đồ ăn thật tốt” Nói xong liền đi giật đồ của Trịnh Việt, Trịnh Việt nâng tay lên cao, hai người đùa nghịch chạy hết bên này đến bên kia.Lâm Vi cười nói “Xem hai người kìa, có khi lại thành một cặp oan gia cũng nên. Chân Ngọc, những thứ này đều do Trưởng thư ký Đỗ đi nước ngoài mang về à? Chị cũng muốn tranh thủ hỏi em, Trưởng thư ký Đỗ là họ hàng như thế nào với nhà em?”Lần này quả thực hỏi khó Hạ Chân Ngọc rồi, cô nghĩ nghĩ một lúc mới lên tiếng “Thật ra quan hệ của Trưởng thư ký Đỗ với nhà em có chút xa, chẳng qua là nhà em nhờ anh ấy giúp đỡ mà thôi, kỳ thật không tính là thân thích cho lắm, những đồ ăn này đều là người nhà em đi rồi mang về đấy.”Lâm Vi đã hiểu rõ, hóa ra Trưởng thư ký Đỗ chỉ là giúp Hạ Chân Ngọc tìm việc, đoán chừng căn bản gọi là họ hàng thân thích cũng


Lamborghini Huracán LP 610-4 t